Giang Tiên cười gượng vài tiếng, không gấp không gào, điềm tĩnh đáp:
— Đệ tử không dám, xin tiền bối minh giám, chỉ là chút thần thông nhỏ thôi. Nếu tiền bối muốn học, đệ tử sẵn lòng chỉ bảo.
Đầu mày hoa râm của lão nhân khẽ nhướng lên, đoạn xua tay:
— Quân tử không đoạt cái thích của kẻ khác.
Dứt lời, lão cười nhạt một tiếng:
— Mà tiểu tử ngươi biết cũng nhiều thật đấy.
— Hì hì! — Giang Tiên theo bản năng gãi gãi đầu. — Đều là xem trong sách cả thôi...
Lão nhân cũng không truy cứu sâu xa, bèn đổi chủ đề:
— Chuyện ngươi vừa hỏi ấy mà, nói ra thực ra cũng chẳng phải bí mật gì.
— Ở cái chốn tiên cảnh đó, ai cũng biết dẫu tiên cảnh có sáu cõi, nhưng thực tế kỳ thực cũng chỉ có năm cõi mà thôi.
— Cõi cực cảnh kia từ lâu đã chẳng còn ai bước lên nổi rồi, cho dù là Thần Tiên cảnh mười bốn cõi thì cũng chỉ có thể đạt tới tiểu thành, chứ không thể đại thành.
Lão giả thong dong kể chuyện, thiếu niên nghiêng tai cung kính lắng nghe.
Lão nhân vừa nói vừa lấy từ trong túi thuốc ra một ít sợi thuốc, vò lại thành một cục rồi nhét lên tẩu thuốc.
Liếc nhìn thiếu niên một cái, thấy đối phương đang mong ngóng nhìn mình, lão bèn hỏi một câu:
— Có làm một ngụm không?
Giang Tiên xua tay:
— Đa tạ lòng tốt của tiền bối, đệ tử không biết món này.
Lão nhân cười cười, ánh mắt liếc xéo bầu rượu bên hông Giang Tiên, ra hiệu:
— Rượu của ngươi là...
Giang Tiên hiểu ý ngay, vội vàng tháo bầu rượu xuống, hai tay cung kính dâng lên, chủ động nói:
— Đây là Đào Hoa Nhưỡng, tiền bối nếm thử xem?
Nghe vậy, lão nhân nheo hai mắt lại, đặt ống tẩu trong tay lên đầu gối, lấy lòng bàn tay cọ cọ lên lớp áo tơi thô ráp.
Mỉm cười bảo:
— Đào Hoa Nhưỡng, món này ta thật sự chưa từng uống qua, để ta nếm thử xem...
Lão nhân nhận lấy bầu rượu, rút nút gỗ ra, ngửi nhẹ một hơi:
— Ừm... mùi vị không tệ, có thoang thoảng hương hoa đào dịu nhẹ, hèn chi lại gọi là Đào Hoa Nhưỡng...
Giang Tiên ra hiệu xin mời:
— Tiền bối cứ tự nhiên.
Lão nhân cũng chẳng khách sáo, nương theo gió biển liền ngậm một ngụm.
Nhưng cách uống rượu của lão nhân có hơi khác so với thiếu niên bình thường. Lão uống một ngụm nhưng không nuốt ngay xuống bụng.
Mà ngậm chặt trong miệng, giống như súc miệng lặp lại mấy lần, lúc này mới nuốt sạch vào bụng.
Chép chép cái miệng, chòm râu bạc trắng theo đó khẽ lay động, thần sắc của lão nhân trở nên nghiêm túc hơn.
Đưa ra một lời đánh giá khách quan:
— Ừm, không tệ.
Đoạn ngừng lại một nhịp, lão lại bổ sung thêm một câu:
— Chỉ là năm tháng ủ hơi ngắn một chút, nếu mà để được mấy vạn năm thì sẽ càng ngon hơn...
Nghe đến đây, khóe miệng Giang Tiên không kìm được mà giật giật mấy cái. Để mấy vạn năm cơ à, đúng là dám nghĩ thật đấy.
— Làm tiền bối chê cười rồi, đây là rượu mà đệ tử mang từ Phàm Châu tới, chắc tiền bối biết Phàm Châu chứ?
Lão nhân theo bản năng gật đầu, lại thèm thuồng hớp thêm một ngụm, tiện miệng đáp:
— Từng nghe qua. Phàm Châu nằm dưới bát châu, nghe nói nơi đó không thể thành tiên, không biết có chuyện này hay không?
— Quả có chuyện này. — Giang Tiên mỉm cười đáp lại.
Lão nhân liếc nhìn Giang Tiên thêm lần nữa, cất lời khen ngợi:
— Có thể bước ra từ cái chốn Phàm Châu đó mà đến được đây, tiểu tử ngươi quả thực có chút bản lĩnh.
Giang Tiên khiêm tốn đáp lời:
— Đa tạ tiền bối quá khen.
Mông lão nhân nhích về phía sau một chút, vừa vặn tựa vào cái thùng gỗ, một tay đặt lên đầu gối, một tay nâng bầu rượu lắc lư trước mắt.
Không đâu vào đâu mà cất lời:
— Nhắc đến rượu ấy mà, ngon nhất phải kể đến Thần Tiên Túy, cái vị đó chà chà...
Nói nửa chừng, lão chủ động hỏi Giang Tiên một câu:
— Thần Tiên Túy, chắc ngươi từng nghe qua rồi chứ?
Giang Tiên không giấu giếm, theo bản năng gật đầu, thẳng thắn đáp:
— Từng nghe, nhưng chưa từng uống.
Kiếp trước.
Ở tiên cảnh, Giang Tiên rất thích uống rượu, tự nhiên có rất nhiều bạn rượu. Người uống rượu ở tiên cảnh đó, sau khi say đều ngước nhìn dải ngân hà trên trời mà nhắc đến Thần Tiên Túy.
Bảo rằng đó là loại rượu ngay cả thần tiên uống vào cũng phải say.
Cho nên mới gọi là Thần Tiên Túy.
Là loại rượu ngon nhất chốn vĩnh hằng, thế nhưng ai nấy cũng chỉ nghe tên chứ chưa từng được uống, bởi vì chẳng còn lấy một giọt.
Loại rượu này chỉ thấy trong sách, được nhắc trên đầu môi.
Giống như ngọn gió vậy, hiện diện khắp nơi.
Một đằng thì không thấy, một đằng thì không uống được.
Nhớ lại lúc đó, Giang Tiên cũng từng thầm nghĩ, nếu có thể uống được một ngụm thì coi như đời này không uổng phí.
Nhưng cho đến ngày chết, vẫn chẳng thể uống nổi một ngụm.
Hôm nay nghe người lớn tuổi nhắc lại, vẻ mê muội lộ rõ trong ánh mắt khiến Giang Tiên cũng vô thức bị cuốn vào theo.
Trong lòng lại không kìm được mà dâng lên một tia mong chờ.
Lão nhân vừa nghĩ về Thần Tiên Túy, vừa nhấp một ngụm Đào Hoa Nhưỡng, cười cợt nói:
— Ngươi mà uống được thì có mà ban ngày ban mặt thấy ma. Cái thứ Thần Tiên Túy này, gầm trời dưới đất chỉ có đúng một người nấu ra được thôi, mà kẻ đó ngỏm từ lâu rồi, đoán chừng xương cốt cũng hóa thành tro bụi cả rồi...
— Tiếc thay, bí phương của vại rượu này rốt cuộc chẳng truyền lại được, bị hắn mang theo xuống hoàng tuyết mất, hắn đúng là đáng chết thật đấy.
— Còn sót lại chút ít thì sớm đã bị người ta uống gần sạch rồi.
Lão tiếc nuối liếc nhìn Giang Tiên, tiếp tục cảm thán:
— Tiểu tử ngươi mà đến sớm hơn một vạn năm, ta ngược lại còn có thể mời ngươi uống nổi một chén, dù sao con người ngươi cũng khá khứa. Còn bây giờ á, không có đâu nhóc con...
Những lời lão nhân vừa nói, Giang Tiên không hề cảm thấy bất ngờ, bởi vì những lời tương tự, hắn đã từng nghe qua rất nhiều lần, và câu chuyện y hệt như thế hắn cũng đã nghe đến nhàm tai.
Thế nhưng, càng như vậy, lại càng cào xé tâm can, gãi đúng chỗ ngứa khiến hắn quên bén cả chính sự, vô thức liếm liếm khóe môi, cười đầy quả quyết:
— Thế nào cũng vẫn còn chút lưu lại, chưa uống hết chứ nhỉ, chưa chắc đã thật sự không có cơ hội uống được đâu...
Lão nhân dùng vạt áo lau lau khóe miệng, giơ bầu rượu chỉ thẳng về phía thiếu niên, vội vàng tiếp lời:
— Ừm... ngươi nói thế làm ta nhớ ra đấy, ngươi từng nghe qua Tam giáo tổ sư chưa?
Giang Tiên gật đầu đáp:
— Biết không nhiều lắm.
Lão giả nói tiếp:
— Nếu ngươi thật sự có thể đi đến bên đó, mà vẫn còn sống sót, lúc đến đó rồi, có thể tìm Nho thánh của Nho gia. Lão già này và cái tên nấu rượu kia trước kia quan hệ không tồi, đoán chừng giữ lại không ít đâu, hên xui vẫn còn hàng tồn kho. Nếu ngay cả lão ta mà cũng không có nữa, thì chắc chắn thiên hạ này thật sự chẳng còn ai có nổi đâu.
Giang Tiên cảm thấy có chút cạn lời.
Nho thánh.
Hắn chưa từng nghe qua.
Một kẻ đọc sách rất đắc đạo, cũng là một vị lão thần tiên, thế nhưng chưa từng có duyên gặp mặt.
Nghe nói lão nhân gia vân du tứ hải, thần long thấy đầu mà không thấy đuôi.
Muốn gặp một mặt.
Khó như lên trời.
Hắn tự giễu cợt:
— Tiền bối nói đùa rồi, bảo ta đi xin rượu vị tiền bối đó, còn khó hơn cả việc giữ mạng sống cho ta...
Lão nhân ngẫm nghĩ, lông mày trắng rung bần bật, tỏ vẻ đồng tình:
— Cũng đúng.
Lại uống thêm một ngụm.
Lão nhân an ủi:
— Không sao, uống không được thì thôi vậy, đời người có chút tiếc nuối mới gọi là viên mãn chứ.
Giang Tiên phụ họa:
— Tiền bối nói rất phải.
Lão nhân xua tay:
— Không nhắc đến chuyện này nữa, chúng ta nói chính sự. Đã thế lão phu uống rượu của ngươi rồi, thì không thể uống suông được. Chẳng phải lúc nãy ngươi hỏi vì sao bờ bên kia của biển lại dừng chân ở mười bốn cõi hay sao?
Giang Tiên đăm đăm nhìn lão nhân, không nói gì, lẳng lặng chờ đợi...
— Chẳng phải lão phu không muốn nói cho ngươi biết, chỉ là có một số chuyện nói không rõ, mà giảng cũng không thông.
Nói đoạn, lão nhân ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, mang theo ý vị thâm trầm tiếp tục nói:
— Bắt buộc phải hỏi cho ra ngọn ngành, thì ta cũng chỉ có thể nói cho ngươi biết, đó là ý của trời.
Giang Tiên cũng theo bản năng ngẩng đầu lên, nhìn về phía đỉnh đầu vòm trời.
Trời này không chỉ bầu trời xanh.
Trời.
Chính là ý chỉ của thiên đạo.
Giang Tiên hiểu rõ, đó chính là quy tắc.
Lời lẽ của lão nhân vẫn tiếp tục vang lên, chẳng ngờ lại nhiễm thêm vài phần mỉa mai, tự lẩm bẩm châm chọc chính mình:
— Còn về phần ta, cùng với mấy lão già ở bên kia nữa, sở dĩ có thể trở thành lão thần tiên, vốn chẳng phải vì bọn ta lợi hại hơn các ngươi nhiều lắm, mà chỉ là bọn ta sinh ra sớm hơn các ngươi mà thôi.
— Đương nhiên, cũng hèn nhát hơn người khác, cho nên mới sống sót được, thực ra cũng chẳng có gì ghê gớm cho cam...