Vào thời khắc thần tiên vẫn lạc.
Ngoài quần sơn, bỗng có một nam giới trung niên vội vã chạy tới, vượt qua tầng mây, tốc độ cực kỳ nhanh chóng.
Chẳng mấy chốc đã đến ngoài rừng hòe ở lối vào Chân Linh Động Thiên, đi tới phía trên tiểu viện mới xây kia.
Thần niệm khẽ động.
Trong vòng mấy chục dặm, duy chỉ còn lại hai tiểu gia hỏa đang bế quan, xung quanh còn có một tòa tiểu trận cách ly.
Cắt đứt liên lạc với bên ngoài.
Bỗng nhiên nhíu mày, trong mắt đầy vẻ kinh nghi bất định, lại nhìn thấy từ quần sơn phía xa, chim hoảng hốt bay vụt lên trời, dã thú ngủ say rời khỏi rừng.
Nam giới trung niên vỗ đùi một cái.
Hối hận nói: "Hỏng rồi, đến muộn."
Ánh mắt ngưng lại.
Lại vội vã chạy về phía đó, vượt qua khe suối, lao đi như bay giữa trời tuyết mịt mờ.
Thần tiên một niệm, ngàn dặm không dấu vết.
Lúc ấy trời lất phất tuyết.
Hắn đi tới vùng phế tích mười dặm kia, cả người ngây dại.
Nhìn chằm chằm dưới chân, bằng mắt thường cũng có thể biết được nơi này vừa xảy ra một trận đại chiến.
Mười dặm sơn xuyên đã bị san thành bình địa.
Một vùng hoang dã đập vào mắt, trên đó thê thảm thê lương, thấy rất nhiều dấu vết từng giao chiến, đặc biệt là những khe rãnh dọc ngang trên mặt đất, rõ ràng là bị người ta dùng kiếm xé rách.
Mày mực của hắn nhíu lại càng sâu, đôi mắt rũ xuống, giữa trán hằn lên nếp nhăn hình chữ xuyên.
Thần tiên đánh nhau.
Đừng nói là mười dặm sơn xuyên, cho dù biến trăm dặm, ngàn dặm rừng tuyết này thành tro bụi thì cũng chẳng có gì lạ.
Điều duy nhất khiến hắn không thể hiểu nổi là.
Một trận chiến lớn như vậy.
Khi hắn đến lại không hề có chút cảm giác nào.
Cứ như thể chuyện này đã xảy ra từ rất lâu rồi.
Thế nhưng rõ ràng máu thần tiên bên trên vẫn còn vương lại chút hơi ấm.
"Máu thần tiên?"
"Không ổn!"
Sắc mặt hắn đại biến, chưa đầy một nhịp thở, đồng tử đã chấn động như động đất.
Không sai.
Theo thần thức thấu triệt chiến trường trước mắt, hắn ngửi thấy sáu luồng khí tức quen thuộc, chỉ tiếc là những khí tức đó chỉ còn lại tàn tích.
Trên bãi chiến trường hỗn độn ấy.
Hắn nhìn thấy máu thần tiên, sắc đỏ tươi ấy đến cả tuyết rơi cũng không che lấp nổi, rồi hắn lại nhìn thấy thi thể.
Trên mặt đất.
Trong lòng đất.
Hay là dưới lớp tuyết, trọn vẹn sáu thi thể.
Mặc dù.
Giờ phút này sáu cỗ thi thể đã sớm không còn hình người, không thể nhận ra diện mạo nữa, nhưng khí tức trên người bọn họ thì hắn lại quá đỗi quen thuộc.
Nhẩm tính khắp thiên hạ này.
Có thể có bao nhiêu thần tiên?
Ngoài bản thân ra, nơi này đã ngã xuống sáu người, hơn nữa đều là đương kim chưởng môn của lục tông.
"Đều... đều chết rồi sao?"
"Sao có thể chứ?"
Tiểu thần tiên hình dáng trung niên có phản ứng đầu tiên là hoảng sợ, khó mà tin nổi, hầu kết liên tục động đậy.
Thân hình ngưng trệ giữa không trung, thiếu chút nữa ngã nhào xuống.
Đó chính là sáu vị thần tiên đấy.
Vậy mà cứ thế bị người ta giết chết, kẻ ra tay sẽ là ai?
Đáp án rành rành trước mắt.
Bọn họ vì sao mà đến, tự nhiên cũng giống như hắn, chẳng ngoài việc muốn gặp tiểu tiên sinh kia một lần, xem xét tình hình.
Tuy mỗi kẻ mang một bụng ý đồ riêng.
Nhưng mục tiêu lại giống nhau.
Bây giờ hắn đến muộn một bước, thứ nhìn thấy lại là một thảm cảnh thế này, cả người như lạc vào trong sương mù.
Triệt để tê dại.
Tầm nhìn kéo dài sang một góc, thần niệm rơi trên sinh linh duy nhất ở chốn này.
Nam giới trung niên nhìn thấy thiếu niên lang đang ngồi giữa vùng tuyết mịt mờ.
Thiếu niên lang phong thần thái lãng, trên người không thấy mảy may vết tích hỗn độn nào, ngoại trừ mái tóc phất phơ vì tuyết, mọi thứ trên người hắn vẫn vẹn nguyên như lúc ban đầu, thậm chí sắc mặt cũng vô cùng tốt.
Đúng lúc hắn đang mù mịt không rõ đầu đuôi.
Chỉ thấy thiếu niên kia từ từ ngẩng đầu lên, cách không nhìn thẳng vào hắn.
Chỉ một cái liếc mắt.
Một cái liếc mắt vô cùng bình thường, nhưng nam giới trung niên lại biến sắc hoảng sợ, trong khoảnh khắc cứ như bị thần chết nhìn chằm chằm, rơi xuống vực sâu.
Trong chớp mắt.
Chuông cảnh báo vang dội, hoảng loạn nổi lên tứ phía, sống lưng trào ra ý lạnh không kiêng nể gì, lập tức da đầu tê rần.
Thiếu niên địa tiên.
Là ai thì đã quá rõ ràng.
Bọn họ vì thiếu niên mà đến, lại đều chôn vùi dưới đất, chuyện này là do ai làm, cũng vô cùng rõ ràng.
Cho dù vẫn có chút không dám tin, không thể hiểu nổi.
Nhưng ít ra hắn không tìm được lời giải thích nào hợp lý hơn và khả năng thứ ba, trong đầu không kìm được mà nhớ lại những lời vãn bối nhà mình từng nói với hắn.
Nội tâm càng lúc càng hoảng hốt.
Ngay cả kẻ ở cảnh giới tiểu thần tiên như hắn, lúc này cũng không thể bình tĩnh nổi nửa phần, chỉ vì mọi thứ quá đỗi hoang đường kỳ lạ.
Hắn cố đè nén sự dao động trong lòng, thầm nghiến răng, bảo bản thân phải giữ vững bình tĩnh, phản ứng đầu tiên chính là xoay người.
Chuẩn bị quay đầu rời đi không một chút do dự.
Đại trượng phu đầu đội trời chân đạp đất.
Cầm lên được thì buông xuống được, lúc này không chạy thì còn đợi đến khi nào, hắn tuyệt đối không dám đánh cược.
Dẫu sao vừa mới có sáu người chết.
Có hai khả năng.
Hoặc là thiếu niên tự mình ra tay, trực tiếp trấn áp giống như lúc đánh bại bảy vị vãn bối nhà hắn trước kia.
Khả năng thứ hai.
Trong rừng núi này, ẩn giấu một vị lão thần tiên.
Một vị lão thần tiên cực kỳ mạnh mẽ.
Một vị lão thần tiên thậm chí vượt qua cả các vị tổ sư Tam giáo, nếu không thì không thể trong khoảng thời gian ngắn ngủi thế này mà chém sạch sáu vị thần tiên.
Hơn nữa còn tiện thể xé nát cả thần hồn của bọn họ.
Đến cơ hội trốn chạy cũng không cho.
Hắn nghĩ, nếu mình còn không chạy, kẻ thứ bảy chắc chắn sẽ là hắn.
Giang Tiên tự nhiên cũng nhìn thấy người tới.
Hơi bất ngờ một chút.
Không ngờ lại là một người quen cũ?
Nhưng nghĩ lại thì.
Kiếm Môn tổng cộng chỉ có ba vị tiểu thần tiên, bản thân hắn vốn đều quen biết cả, chẳng phải đều là người quen cũ rồi sao.
Dẫu sao thì Diệp Khinh Linh lúc trước.
Nói cho cùng cũng là người của Kiếm gia mà thôi.
Thấy đối phương muốn chuồn đi xa, Giang Tiên ít nhiều cảm thấy hơi buồn cười, thầm nghĩ tuy cho mình sống lại một đời.
Nhưng mà.
Mọi thứ vẫn không thay đổi, ít ra nhân quả của bản thân vẫn chưa ảnh hưởng đến Tiên Châu này.
Bèn cất tiếng gọi đối phương lại.
"Đã tới rồi, sao lại vội vàng đi thế?"
Giọng Giang Tiên không lớn, hòa lẫn trong gió tuyết vừa vặn lọt vào tai, ngữ điệu cũng rất ôn hòa.
Lẽ ra phải rất thân thiết, thế nhưng lọt vào tai nam giới trung niên.
Lại mang theo sự kinh hãi khó hiểu.
Hắn rất rõ.
Những kẻ thế này thường càng ra tay tàn độc, càng khiến người ta không thể đoán nổi.
Thấy mình bị nhắm trúng, hắn đành ngậm ngùi tự nhận xui xẻo, thân hình ngưng trệ giữa không trung, chậm rãi xoay người lại, nặn ra một nụ cười gượng gạo, cách không nhìn xa thiếu niên lang đang uống rượu.
Cười gượng nói: "Cái đó... ta chỉ tình cờ đi ngang qua thôi, ha ha, chẳng thấy gì cả, ta đi ngay đây."
Co được dãn được mới là trượng phu.
Hắn nghĩ thế.
Giang Tiên cầm bình rượu lắc lư trong tay, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt mang theo chút vẻ trêu chọc:
"Ồ, đi ngang qua?"
"Đúng, đi ngang qua đi ngang qua, tuyệt đối là đi ngang qua." Nam giới trung niên vội vã đáp lời.
Trong mắt Giang Tiên vẻ trêu tức càng đậm hơn, cười đùa nói: "Ha ha, sao ta nhìn ngươi, lại giống như đến muộn vậy nhỉ?"
Nam giới trung niên trong lòng thắt lại, ngoài mặt lại ra vẻ kinh ngạc, lộ ra ánh mắt ngây thơ vô tri.
"Ý gì chứ? Ta nghe không hiểu, đến muộn, đến muộn cái gì cơ?"
Giang Tiên chậm rãi đứng dậy, vươn tay phủi lớp tuyết đọng trên vai, thong thả nói:
"Đừng giả vờ nữa, chẳng phải ngươi cùng một giuộc với bọn chúng hay sao? Lại còn tưởng người khác không biết chắc, chậc chậc."
Khóe miệng nam giới trung niên giật giật mấy cái, tuy đã bị vạch trần tận mặt, nhưng tố chất tâm lý của hắn vẫn khá tốt.
Chỉ đành cười khan vài tiếng.
Trang trọng giải thích:
"Tiểu tiên sinh hiểu lầm rồi, ta và bọn chúng quả thực quen biết, nhưng tuyệt đối không phải cùng một giuộc, càng không phải người một nhà."
Nói đoạn, hắn đổi giọng trầm trọng hơn, thành khẩn hỏi:
"Hơn nữa, ta không giống bọn chúng, ta là người tốt, tiểu tiên sinh có tin không?"