Nghe Giang Tiên nói vậy, hai người đều ngẩn ngơ.
Lão nhân tóc đen nheo mắt lại, nghịch chén trà, mang theo một tia ranh mãnh, khó hiểu hỏi:
– Lão phu nghe không hiểu lắm ý của Giang tiểu hữu là gì?
Giang Tiên nhìn thẳng vào lão giả, ánh mắt như đuốc, nói thẳng:
– Tiền bối là không hiểu, hay là không hiểu mà vờ như không hiểu.
Thiếu niên khí phách, khó tránh khỏi có chút kiêu ngạo bất tuân, Giang Tiên chính là như thế.
Mở cửa thấy núi, không vòng vo chút nào.
Lão nhân uống một ngụm trà, tầm mắt vô tình hay cố ý vẫn rơi trên người thiếu niên, trong đôi mắt sâu thẳm, suy nghĩ cực kỳ thâm trầm.
Từ lúc ban đầu Giang Tiên chủ động bước vào tiểu thế giới này, cho đến nay, vượt qua muôn vàn khảo nghiệm đi đến đây, thiếu niên trước mắt đã không chỉ một lần khiến hắn cảm thấy chấn động.
Theo lý mà nói.
Cổng vào này phải do chính hắn mở thì bọn họ mới có thể đi vào, thế nhưng hắn không mở, vậy mà bọn họ vẫn cứ vào được.
Tiếp theo.
Thiếu niên dẫn theo cô nương này, đi thẳng đến chỗ mình, trên đường đi không có ý định dừng lại chút nào, mục tiêu vô cùng rõ ràng.
Bây giờ.
Đứng trước mặt mình, lại nói ra những lời vừa rồi.
Thiếu niên đối với mọi thứ ở nơi này, dường như đã sớm dự liệu được từ trước.
Hoặc là đã dự đoán được tương lai, hoặc là đã nhìn thấu mình hoàn toàn.
Chỉ có hai khả năng này mà thôi.
Thế nhưng, trong mắt lão nhân, thiếu niên dường như giống như đã từng đến đây từ rất lâu rồi hơn.
Hôm nay chỉ là cảnh cũ chốn xưa lặp lại, mặc dù, ý nghĩ như thế nghe có vẻ vô cùng hoang đường.
Hắn ở nguyên nơi này, chưa từng có ai tới đây, hắn là chủ tể nơi này, là kẻ sáng tạo ra tất cả, nếu như thực sự có người từng đến, sao hắn có thể không biết chứ.
Cho nên.
Ý nghĩ như vậy, bản thân nó đã là một trò cười, nhưng ngặt nỗi cảm giác đó lại vô cùng mãnh liệt.
Không nhịn được hỏi:
– Giang tiểu hữu, ngươi và ta từng quen biết sao?
Giang Tiên dùng đầu ngón tay khẽ gõ lên chén trà, hỏi ngược lại:
– Câu này từ đâu mà ra?
Lão nhân vuốt râu dài, cũng không muốn vòng vo nữa, thẳng thắn nói:
– Cũng không có gì, chỉ là hành động của Giang tiểu hữu khiến lão phu có một cảm giác, cảm giác tiểu hữu hình như đã từng đến nơi này vậy, giống như mọi thứ ở đây đều trong suốt trong mắt ngươi vậy.
Lời lão nhân dừng lại một chút, đôi mắt nheo lại thành một đường chỉ, nặng nề nói thêm:
– Bao gồm cả lão phu ta.
Cuộc đối thoại của hai người, đối với Diệp Khinh Linh mà nói, tóm lại là khó hiểu vô cùng, khiến nàng nghe đến mức ngẩn ngơ.
Lúc thì nhìn Giang Tiên, lúc thì nhìn ông lão, đôi mắt đen láy cứ đảo liên tục, mơ mơ màng màng.
Cũng không dám hỏi, chỉ đành ngoan ngoãn ở bên cạnh, vênh tai lên nghe.
Giang Tiên nhướng mày, đối với lời nói của lão nhân, hắn không phủ nhận, dẫu sao người ta là thần, đi lừa gạt thần vốn dĩ là một việc rất khó làm được.
Hơn nữa, quả thực có rất nhiều chuyện không thể dùng lý lẽ bình thường để giải thích, ví dụ như làm sao mình biết ở đây có một tiểu thế giới, lại làm sao bước vào được.
Còn cả những gì hắn đã làm sau khi bước vào nữa.
Hắn rất rõ, lão nhân trước mắt đều biết hết.
Bao gồm cả việc mình mở cửa thấy núi lúc nãy.
Nếu nói với đối phương tất cả những điều này chỉ là trùng hợp, thì chắc chắn là không thể thông suốt được, nhưng nếu bảo rằng mình đã sống lại một đời với lão nhân trước mắt, e là cũng chẳng có ai tin.
Nói chung, Giang Tiên hiện tại, nói dối thì không ổn, mà nói thật thì ước chừng cũng chẳng ai tin.
Nhưng người ta đã hỏi rồi, hắn cũng không thể không trả lời đúng không, suy nghĩ một lúc, hắn bèn tìm một cái cớ, một lý do thoạt nghe có vẻ hợp lý trên bề mặt, cũng tồn tại khả năng xảy ra, lại có thể biến mọi thứ phi lý thành hợp lý.
Cho dù có hơi gượng gạo đi chăng nữa.
Giang Tiên nói:
– Coi là vậy đi, ta và tiền bối từng gặp nhau, con đường này ta cũng từng đi qua rồi.
Diệp Khinh Linh cả kinh.
Lão nhân lại trầm mặc không nói.
Giang Tiên tiếp tục giải thích:
– Tuy nhiên, là ở trong mộng.
Diệp Khinh Linh ngẩn ngơ mơ màng.
Lão nhân cau mày lặp lại:
– Mộng?
Giang Tiên nhún vai, thong thả cất lời:
– Đúng vậy, chính là một giấc mộng, trước kia, ta từng làm một giấc mộng, một giấc mộng rất dài, trong mộng, ta đã đi qua con đường này, cũng đã gặp được tiền bối.
– Tiền bối nghe xong có lẽ sẽ cảm thấy có chút hoang đường, kỳ thực lúc đầu ta cũng cảm thấy hoang đường, nhưng ta thực sự đã mơ thấy, trong mộng và hiện tại đều giống y hệt nhau.
– Tiền bối nếu không tin, vãn bối cũng đành chịu.
Giang Tiên ra vẻ mặt lợn chết không sợ nước sôi, ý trong lời nói chính là, ta thừa nhận ta từng đến, cũng từng gặp ngươi, cho nên ta biết tất cả mọi thứ.
Thế nhưng, đó chỉ là một giấc mộng, tin hay không tùy ngươi.
Đôi mắt lão nhân càng lúc càng trầm ngâm, rơi vào trạng thái thẫn thờ ngắn ngủi, thật thật giả giả, giả giả thật thật, lời của Giang Tiên, hắn cũng không phân biệt nổi, cũng không dám chắc những gì hắn nói là thật hay giả.
Nhưng đây quả thực cũng là khả năng duy nhất có thể giải thích thông suốt mọi chuyện.
Từng đến trong mộng, cho nên mới biết tất cả mọi thứ.
Cũng chính vì đó là mộng, cho nên tự nhiên bản thân mình mới không hề phát hiện ra.
Tự lẩm bẩm cảm thán:
– Hóa ra là vậy, đại thiên thế giới quả nhiên cái gì cũng có, trên đời này lại có chuyện trùng hợp đến thế, thật là phí sức tưởng tượng, phí sức tưởng tượng, hôm nay lão phu quả thực đã được mở rộng tầm mắt.
Tồn tại tức là hợp lý, lão nhân không loại trừ khả năng này.
Cho dù nó rất hoang đường đi nữa, nhưng so với những khả năng mà hắn có thể nghĩ tới, cách nói của Giang Tiên lúc này là hợp lý nhất, cũng là bình thường nhất.
Giang Tiên cười nhẹ nói:
– Đây có lẽ chính là duyên phận đi, là do trời định.
Những chuyện không thể tra cứu kỹ càng, cứ đẩy hết cho vận mệnh, đẩy hết cho duyên phận, là chuẩn xác nhất.
Lão nhân vô cùng đồng tình, sảng khoái nói:
– Lời này có lý, rất có lý, hai chữ duyên phận quả nhiên kỳ diệu khó tả.
Lão nhân nửa tin nửa ngờ.
Diệp Khinh Linh lại hoàn toàn không tin, lén lút liếc thiếu niên kiếm tiên với vẻ khinh bỉ, nàng quá hiểu tên thư sinh này rồi.
Ánh mắt vừa rồi của Giang Tiên, rõ ràng chính là bộ dạng chỉ khi nào muốn lừa người khác mới có.
Hiển nhiên.
Mọi chuyện vừa rồi đều là ngụy tạo, lấy đâu ra mộng chứ, Giang Tiên chắc chắn đã từng đến nơi này, cũng nhất định đã gặp ông lão này rồi.
Thế nhưng.
Ở trước mặt thần tiên gia gia, nàng tự nhiên sẽ không vạch trần Giang Tiên, chỉ bĩu môi, trêu chọc:
– Thư sinh, trong mộng đó, có ta không?
Giang Tiên tự nhiên biết trong đầu tiểu nha đầu Diệp Khinh Linh đang nghĩ gì, thâm tình nhìn Diệp Khinh Linh, vô cùng nghiêm túc nói:
– Có.
Diệp Khinh Linh bị Giang Tiên nhìn như vậy, nhất thời có chút ngẩn ngơ, trong lòng cứ lẩm bẩm, bỗng nhiên có chút tự hoài nghi bản thân.
Lúc Giang Tiên nói chữ "có" vừa rồi, quả thực trông không giống như đang nói đùa chút nào cả.
Nuốt một ngụm nước bọt, quay đầu đi, cười ha hả với lão nhân:
– Ấy, lão nhân gia, ngài nhìn tên thư sinh kìa, nói cứ như thật vậy, ta suýt thì tin luôn rồi.
Lời nói dừng lại một chút, nàng hỏi ngược lại:
– Ngài có tin không?
Lão nhân nhìn Giang Tiên, lại nhìn Diệp Khinh Linh, cười nói:
– Lão phu cảm thấy, tiểu hữu và lão phu chưa từng quen biết, không có lý do gì để lừa gạt ta cả, cho nên, ta sẵn lòng tin lời tiểu hữu nói.
Giang Tiên sờ sờ chóp mũi, nhướng mày với Diệp Khinh Linh, bộ dáng kia đắc ý vô cùng.
Diệp Khinh Linh chống cằm, thỏa hiệp nói:
– Được rồi, đã lão nhân gia cũng tin rồi, vậy coi như là thật đi.
Sau đó nàng truy vấn:
– Vậy... thư sinh, chính sự mà huynh vừa nói với lão nhân gia là gì thế?
Giang Tiên nhìn lão nhân trước mặt, nói một lời nói dối nhỏ, bảo rằng:
– Chuyện phía sau, đành phải hỏi tiền bối thôi, ta hơi nhớ không rõ lắm rồi.