Gió gào kiếm thét.
Khí thế chấn động ngàn non. Những người vừa trải qua tiếng động đinh tai nhức óc như trời sập khi nãy vẫn còn hoảng hồn, nay lại thấy một đạo kiếm quang bừng nở giữa núi rừng.
Ánh sáng trắng xóa xé toạc màn đêm đen kịt.
Tiếng gầm thét cuồn cuộn vang dội khiến màng nhĩ ong lên. Mọi người theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên, vô thức nuốt khan từng ngụm nước bọt.
Sự kinh hoàng và khiếp hãi.
Hiển hiện trên gương mặt của mỗi người với cùng một vẻ biểu đạt.
"Đây lại là thứ gì?"
"Kiếm của tiên nhân."
"Trời ạ, trong núi đã xảy ra chuyện gì thế."
Đối với những người phàm trần sống chốn sơn lâm, thọ mệnh chẳng qua chỉ trăm năm, nào đã từng thấy qua thanh kiếm có thể trảm được cả Thánh nhân. Chỉ là họ từng nghe người đời trước truyền lại.
Trên đời này có tiên, ở ngay tận chân trời góc bể.
Kiếm khí bàng hoàng như thế, dẫu không biết rõ, nhưng cũng hiểu là do con người tạo ra, chính là thủ bút của người tu hành.
Tiểu Thảo đứng trên cây cầu nhỏ, che chở cho hai đứa con thơ, thần sắc căng thẳng đầy lo lắng, dõi mắt nhìn về hướng phát ra kiếm quang, đáy mắt ẩn chứa những tâm tư rất sâu xa.
Hai đứa nhỏ bên cạnh rúc chặt vào ngực nàng.
"A-nương, con sợ."
Tiểu Thảo ôm chặt hai con vào lòng, cất giọng dịu dàng an ủi.
"Đừng sợ, sẽ không có chuyện gì đâu."
Kiếm vừa vút lên thì kiếm thét vang dội ba nhịp, gió kiếm càn quét đi trăm dặm mới dừng.
Nơi hoang sơn vốn đã là phế tích.
Giờ phút này.
Lại càng thêm tan hoang tiêu điều. Cây cối xung quanh đã bị chém thành tro bụi, lớp bùn non chồng chất lên lớp bùn cũ, cỏ dại gần đó cũng chịu chung vận mệnh oan nghiệt, thoạt đầu bị nhổ tận gốc, bây giờ lại còn phải chịu cảnh bị thi thể giày vò thêm lần nữa.
Biết đi đâu mà phân trần đây?
Khắp bốn phương tám hướng, thây nằm ngang dọc. Mấy chục tên mặc y phục đen đều bỏ mạng, dáng vẻ chết chóc vô cùng thảm khốc.
Kiếm chiêu vừa rồi của Giang Tiên.
Phải gọi là bẻ gãy nghiền nát, đoạt mạng người chỉ trong búng tay.
Những kẻ kéo đến.
Chỉ duy nhất một người may mắn thoát nạn.
Đó chính là kẻ cầm đầu được đám người gọi là hộ pháp. Dù chưa chết nhưng cũng đã trọng thương.
Khắp người đầy những vết kiếm sâu hoắm, máu tươi đang tuôn xối xả không ngừng.
Hắc bào bị chém nát tơi bời.
Lộ ra dung mạo thực sự, hóa ra lại là một nữ tử, hơn nữa còn là một nữ tử vô cùng xinh đẹp. Gò má vấy máu dưới ánh sao phảng phất một vẻ đẹp thê lương đầy ma mị.
Nàng đứng trước quả Long đản, mái tóc dài xõa tung, một tay ôm ngực, kinh hãi nhìn vạn vật xung quanh, rồi lại trân trân trừng trừng nhìn thiếu niên đang bước tới chỗ mình.
Một hắc y thiếu niên bước ra từ bóng đêm.
Kiếm thế thu lại, Giang Tiên bước qua nền đất đẫm máu dưới chân, vượt qua những cỗ thi thể lạnh ngắt, cuối cùng dừng bước trước mặt người thiếu nữ.
Thanh kiếm trong tay rủ xuống, tỏa ra hàn khí buốt giá.
Nữ tử nuốt khan một ngụm nước bọt, thầm nghiến chặt hàm răng. Sợ hãi và hoảng loạn lan tràn khắp cơ thể nàng. Một kiếm, rốt cuộc chỉ là một kiếm.
Đã chém sạch toàn bộ người mà nàng dẫn theo.
Cảnh giới thứ sáu, cảnh giới thứ bảy đều chạm vào là chết ngay lập tức. Ngay cả bản thân nàng đang ở cảnh giới thứ tám đại viên mãn, nửa bước bước vào cảnh giới thứ chín, đứng trước đạo kiếm khí kia cũng hoàn toàn không có chút sức phản kháng nào.
Kiếm khí như vậy, rất mạnh.
Đó không phải kiếm của phàm trần, mà phải là kiếm của Thánh nhân.
Thế nhưng, bọn chúng đã bố trí trong ngọn núi này lâu như vậy, tại sao lại chưa từng phát hiện ra sự tồn tại của hắn? Hắn từ đâu chui ra, và tại sao lại ra tay tàn nhẫn với bọn chúng như vậy?
Nàng ta hoàn toàn không biết gì cả.
Chính vì thế, trong sự hoảng sợ lại càng thêm phần ngơ ngác, mờ mịt.
"Ngươi là người phương nào?"
Giang Tiên mặt không biểu cảm, nhàn nhạt hỏi ngược lại:
"Ngươi là ai?"
Nữ tử khựng lại một chút, nghiến răng nói:
"Ngươi không biết ta là ai, tại sao lại muốn giết chúng ta?"
Giang Tiên lạnh lùng cười nhạo: "Chẳng phải các ngươi cũng định giết sạch bán kính trăm dặm này sao, thế ngươi có biết bọn họ là ai không?"
Nữ tử dường như đã hiểu ra điều gì, lau sạch vết máu bên khóe môi, cười mỉa mai:
"Hừm... Hóa ra đúng là một vị đại Thánh nhân, muốn đòi lại công bằng cho đám thôn phu này sao?"
Giang Tiên nhún vai.
"Ngươi có thể nghĩ như vậy."
"Thật nực cười." Nữ tử thì thầm.
Trong mắt nàng ta, phàm nhân chẳng qua chỉ là loài kiến hôi, chết thì cứ chết, dẫu sao thì bọn chúng sớm muộn gì cũng phải chết, không phải sao?
Còn kẻ trước mặt này, đã có thể dùng một kiếm trọng thương mình, chắc chắn là một vị Thánh nhân.
Một vị Thánh nhân, từ bao giờ lại đi quan tâm đến sống chết của đám kiến hôi?
Đây vốn dĩ là một chuyện cực kỳ buồn cười.
"Ngươi mà giết ta, cái chết của bọn chúng sẽ càng thảm khốc hơn đấy."
Giang Tiên khẽ nhíu mày: "Ngươi đang uy hiếp ta?"
"Đây là sự thật."
Giang Tiên chợt lóe người biến mất, lúc xuất hiện đã đứng ngay trước mặt nữ tử, khiến nàng ta giật mình hoảng hốt.
Hắn vươn tay bóp chặt lấy cổ đối phương, nhấc bổng lên như tóm lấy một con gà con, lực đạo trong tay siết chặt khiến người ta nghe thấy tiếng xương cốt rạn nứt mơ hồ.
Nữ tử vùng vẫy tuyệt vọng, nhưng với cơ thể đã trọng thương từ trước, dưới sự áp chế của Giang Tiên, nàng ta hoàn toàn không có khả năng phản kháng.
Cơn đau đớn kèm theo cảm giác ngạt thở không ngừng lan tràn, khuôn mặt kiều diễm dần trở nên dữ tợn, khó coi đến cực điểm.
Máu tươi theo khóe miệng trào ra không ngừng.
Đáy mắt tràn ngập nỗi sợ hãi cùng sự cầu xin.
Giang Tiên thờ ơ nhìn nàng ta, chế giễu: "Cho nên, ngươi muốn chết, phải không?"
Nữ tử liều mạng đấm đá vào cổ tay Giang Tiên.
Giang Tiên dùng sức giật mạnh một cái, nặng nề ném nàng ta xuống đất.
Đầu chúi xuống dưới, nửa thân thể cắm thẳng vào trong đất.
Phát ra một tiếng "Ầm" trầm đục.
Tiếp đó hắn dùng chân dũng mãnh đá tới, một cước đá văng nàng ta ra khỏi đống bùn đất. Cơ thể bay thẳng đi, nện mạnh vào quả trứng khổng lồ kia.
Lại thêm một tiếng động trầm đục vang lên.
Quả trứng đen khổng lồ lắc lư ba nhịp, dường như đang bày tỏ sự bất mãn của chính nó.
Nữ tử rơi từ trên thân quả trứng xuống, toàn bộ người quỳ rạp một nửa trên mặt đất. Nàng ta có thể cảm nhận được, xương cốt trên khắp cơ thể đã bị chấn gãy đến bảy tám phần.
Đến chút sức lực để nhúc nhích cũng không còn.
Giống như một vũng bùn nhão nhoét, vừa thảm hại lại vừa bất lực.
Giang Tiên chậm rãi bước đến, dùng mũi kiếm nâng cằm nữ tử lên, hơi dùng sức hất cằm đối phương ngẩng lên. Thiếu nữ vừa rồi còn mang theo vài phần ngạo mạn và cay độc.
Lúc này trong mắt chỉ còn lại ánh nhìn rã rời.
Đôi mắt nhắm hờ gượng gạo, đăm đăm nhìn nam nhân trẻ tuổi.
Chậc chậc.
Quả thật rất thảm hại.
Giang Tiên mang theo một chút hứng thú trêu chọc, cất lời hỏi:
"Sợ không?"
Nữ tử vẫn chưa hoàn toàn thỏa hiệp, vẫn duy trì chút kiêu hãnh cuối cùng. Nàng ta dốc hết toàn bộ sức lực, ngước đôi mắt lên, yếu ớt thốt lên:
"Ngươi... Ngươi có biết ta là ai không?"
Giang Tiên thẳng thắn thừa nhận: "Không biết, thế nên ta mới hỏi ngươi, ngươi là ai?"
Nữ tử tiếp tục lên tiếng, lôi ra chỗ dựa lớn nhất của mình.
"Ta... Ta biết ngươi rất mạnh, là Thánh nhân, nhưng nếu giết ta, ngươi chắc chắn sẽ phải chết, thế lực sau lưng ta không phải thứ ngươi có thể đắc tội nổi đâu."
Giang Tiên lại tỏ vẻ dửng dưng. Những lời đe dọa thế này hắn đã nghe quá nhiều, những lời lẽ tương tự cũng đã nghe vô số lần, sớm đã thành chai lì.
Điều này dường như đã trở thành văn mẫu cố định của đám thiên kiêu đến từ các đại tông môn đại gia tộc, luôn thích lôi cái thế lực chống lưng phía sau ra để khiến người ta sợ hãi cúi đầu khuất phục.
Lâm Hằng chính là một trong số đó.
Thế nhưng nếu thực sự thả đi, đó mới là phiền phức. Chỉ có giết chết mới là triệt để, thả đi chẳng khác nào thả hổ về rừng. Đạo lý này, sao hắn lại không hiểu chứ.
Tuy nhiên, cô gái trước mắt này hoàn toàn chẳng phải hổ, chống giời lắm cũng chỉ là một con mèo không răng mà thôi.
"Ồ, vậy kẻ đứng sau lưng ngươi là ai?"
"Thả ta ra, để ta mang thần đi quả trứng này đi, ta có thể không truy cứu, coi như chuyện này chưa từng xảy ra..." Nữ tử tiếp tục uy hiếp, nhưng đối với câu hỏi của Giang Tiên, nàng ta lại ngậm chặt miệng không nói nửa lời.
Giang Tiên có chút thiếu kiên nhẫn, mũi kiếm tiến thêm nửa tấc, đâm rách làn da của nữ tử, lạnh lùng quát lớn:
"Lần cuối cùng, kẻ nào phái ngươi tới? Không nói, ta liền đâm chết ngươi."
Thấy Giang Tiên không giống như đang nói đùa, nữ tử hoảng sợ, không dám ngoan cố nữa, đành cất lời:
"Ám Mộ... ta đến từ Dạ Mạc——"