Giữa non sông, vốn là ánh trăng một mảnh bạc trắng, tĩnh mịch bất thường, thỉnh thoảng thấy vài sợi đốm lửa giữa nhân gian, lác đác vài cái, chao lượn trong gió, mặc sức bùng cháy.
Sau tiếng sấm.
Cuồng phong bỗng nổi lên, thời khắc bầu trời rạn nứt, dòng khí lạnh cuồn cuộn dâng lên liền dập tắt đốm lửa khắp cả ngọn núi.
Tiếng sấm đinh tai nhức óc, cuồng phong khiến người ta nheo mắt, hơi máu xộc thẳng vào mũi, khí lạnh thấu xương, thế giới trước mắt bỗng chớp nhoáng đổi thay, chỉ trong chớp mắt, thiên địa non sông đã hoàn toàn biến dạng....
Đập vào mắt trước tiên là một màu đỏ rực, ánh sáng của nó thậm chí còn che khuất cả vầng trăng sáng mát lành ban đầu, bên dưới sắc đỏ ấy.
Giữa muôn trùng núi non là sắc đỏ thẫm mờ ảo, một khoảng nhuộm đầy máu, nhìn kỹ mơ hồ còn thấy một hồ nước khổng lồ, một vùng đầm lầy đẫm máu.
Tạm thời cứ gọi nó là huyết trì.
Mùi tanh của máu nồng nặc bất thường, nhưng lại kích thích bản năng nguyên thủy của những kẻ có mặt ở đây.
Chỉ trong khoảnh khắc, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào quả trứng màu máu kia, ánh mắt ai nấy đều cuồng nhiệt, si mê đến mức chưa từng có.
Họ khao khát.
Khao khát có được quả trứng ấy.
Họ cũng biết, đó chính là quả trứng rồng mà họ vẫn hằng mong mỏi, cũng là mục đích chuyến đi này của họ.
Giờ phút này, trong đầu họ chỉ có một suy nghĩ duy nhất, đó là đoạt lấy nó, dẫu phải liều cả tính mạng cũng không tiếc.
Lòng tham sinh trưởng.
Dù được bao bọc trong sắc máu, quả Hắc Long đản đối với họ vẫn là cảnh tượng đẹp nhất cuộc đời, giống như một người phụ nữ mà ngươi vẫn luôn khao khát có được, ngày hôm nay cuối cùng cũng cởi bỏ toàn bộ y phục trước mặt ngươi, thẳng thắn đối diện.
Mặc cho ngươi hái lượm.
Huyết dịch sôi trào, tự nhiên chỉ có một ý nghĩ duy nhất.
Không biết là ai đã cất tiếng hô lớn, giữa không gian vang lên đầy đột ngột, dội ngược khắp núi non.
"Chân Long bí cảnh, mở rồi....."
Tất cả mọi người bừng tỉnh, ngay lập tức lao thẳng về phía tiểu thế giới kia.
Chỉ thấy một đạo sĩ vung phất trần, quát lớn: "Chư vị đạo hữu, thời cơ đã đến, cướp lấy trứng rồng...."
Dứt lời, thân hình lướt ngang hư không, lao thẳng tới quả trứng rồng đỏ rực.
Có một vị kiếm tiên tóc tai bạc phơ, tiếng kiếm ngân vang chín tầng trời, tay cầm thanh trường kiếm chỉ thẳng về phía trước: "Còn chờ gì nữa, xông vào, kẻ nào cản đường, giết....."
Kế đó, vô số kiếm tu ngự kiếm bay ngang trời, tàn ảnh lấp lánh chớp nhoáng, chi chít như một đám mây lành muôn màu lao vút đi, tiến thẳng không lùi.
Lại có một nam nhân trung niên nhe hàm răng trắng toát, ngửa mặt cười lớn.
"Quả trứng rồng này, Băng Sơn Tông ta lấy rồi."
Nói xong, hắn giậm mạnh chân xuống đất, một ngọn núi nhỏ lập tức vỡ vụn thành từng mảnh, mỗi bước nhún nhảy tựa như mũi tên rời cung, trong chớp mắt đã vượt lên dẫn đầu.
Lại thấy một lão già uống một ngụm rượu mạnh, cười âm độc: "Lão phu chuyến này không đi công cốc rồi, quả trứng rồng này, ta xem kẻ nào dám tranh với ta......"
Cũng thấy một thiếu nữ dáng người nở nang bốc lửa, phong thái đoan trang quyến rũ, uốn éo đưa tình, liếm đôi môi đỏ mọng, cất giọng nũng nịu:
"Hừm..... Nhà gái cũng phải nghiêm túc đây nhé? Các tỷ muội, theo tỷ muội ta xông vào, đoạt lấy quả trứng rồng, băm vây lũ đàn ông thối tha này ra...."
.......
Chỉ trong chớp mắt, gần như cả triệu tu sĩ đồng loạt chuyển động, ùn ùn kéo về phía huyết hồ, tranh trước đoạt sau, không ai chịu nhường ai.
Tựa như triều dâng vỗ bờ……
Trên bầu trời.
Dải lầu dài chi chít như một tấm màn che kín, tựa như một đóm mây vô tận ép sát bầu trời của động thiên.
Linh năng dao động, đủ loại pháp khí thi nhau tung ra.....
Trên mặt đất.
Cũng có vô số tu sĩ cuồng chạy giữa núi non, một bước nhảy vọt là xa mấy chục trượng, cũng đông đúc vô kể nhưng chỉ để lại những vồ tàn ảnh.
Tốc độ so với kẻ bay trên trời hoàn toàn không hề thua kém.
Cái tốc độ ấy, gọi là nhanh như chớp cũng không quá lời.
Hàng trăm vị tiên nhân thậm chí còn đồng loạt ra tay, sớm hơn tất cả mọi người một bước vượt qua khoảng không, tựa hồ chỉ giơ tay là có thể thu quả trứng rồng vào trong túi.
Giữa bọn họ đã sớm động thủ, lúc trên đường đi vẫn không quên đánh giết lẫn nhau, mang theo tư thế sống mái một mất một còn.
Dưới vòm trời núi non.
Tiếng bước chân, tiếng kiếm ngân, tiếng chạy nhảy, tiếng gầm thét, tiếng quát tháo, tiếng giao chiến và tiếng gió quyện vào làm một.
Làm sao có thể dùng hai chữ ồn ào để diễn tả cho hết.
Hỗn loạn vô cùng, cách xa cả trăm dặm cũng có thể nghe thấy, tiếng động ấy ngày càng lớn, dần dần cuồn cuộn vang vọng khắp chốn————
"Ha ha ha, quả trứng rồng này lão phu xin nhận trước."
"Lão già chết tiệt, có ta ở đây đừng hòng mơ tưởng."
"Chặn hắn lại."
"Lão phu ở cảnh giới Địa Tiên, còn sợ ngươi không bằng, tiểu tử thối, ngươi lấy gì mà tranh với ta...."
"Hừ.... Lộc chết tay ai, đánh qua mới biết."
"Đừng có mà ra điều kiện với lão phu, ta sớm đã thấy ngươi ngứa mắt rồi......"
Gió xé rách, sấm nổ tung, ngọn lửa bùng lên, khói bụi cuồn cuộn.....
Trận chiến diễn ra chẳng cần báo trước, giây trước còn nước giếng không phạm nước sông, đông nghịt người là thế, vậy mà khoảnh khắc này đã trở mặt thành thù, lao vào đánh nhau chí mạng.
Vừa lên tiếng là tung ngay sát chiêu.
Thật chẳng phân biệt nổi là thù mới hay oán cũ.
Bọn họ tựa như một bầy dã thú thoát khỏi lồng giam, trong mắt chỉ còn lại sự chém giết.
"Mẹ nó chứ Sơn Hà Tông, lão tử nhịn các ngươi lâu lắm rồi, huynh đệ đâu, giết chết bọn chúng cho ta....."
"Sợ ngươi chắc."
"Có thù báo thù, có oán báo oán, hôm nay phân định sống chết, làm một đoạn ân oán cho xong."
Ngay cả những vị tiên nhân lão tổ cao cao ngạo ngạo ngày thường, luôn ra vẻ bậc cao nhân thế ngoại không màng thế sự nhân gian.
Giờ phút này cũng giống như những mụ phụ thôn dã ngoài đồng ruộng, lao vào cấu xé lẫn nhau, dùng những lời lẽ thô tục để chửi bới ngoài phố.
Tư dưỡng, tố chất, chiều sâu.... chẳng còn chút nào.
Chỉ còn lại sự thô tục.
Đối mặt với sức hút của quả trứng rồng, bản tính con người bị phóng đại đến cực hạn, cái chữ "tranh" trong tu hành lại càng được thể hiện một cách sinh động chân thực nhất.
Quả thật ứng nghiệm với câu nói cũ.
Dục vọng giống như hòn đá lăn từ trên núi cao, một khi đã bắt đầu thì không tài nào dừng lại được.....
Cảnh tượng trước mắt chính là như thế.
Giang Tiên đứng trên quả Hắc Long đản, nhìn cảnh tượng trước mắt mà cảm khái vô cùng, nhìn dòng tu sĩ đông như kiến cỏ ùn ùn kéo tới huyết hồ, nhìn hàng trăm vị tiên nhân đánh nhau long trời lở đất, khiến gió mây biến đổi, trời tối đất mù.
Không kìm được mà nhíu mày.
Cảnh tượng thế này thật là quen thuộc làm sao, nhớ lại kiếp trước, ở bên kia bờ biển, đối diện với cơ duyên thời thượng cổ, lần nào cũng là cảnh tượng thế này.
Lần nào cũng điên cuồng như thế.
Đương nhiên.
Cũng sẽ có vô số kẻ ngã xuống, bỏ mạng trong những cuộc xông pha như thế, máu chảy thành sông.
Trả giá cho sự điên cuồng.
Hôm nay.
Nghĩ đến cũng sẽ chẳng có ngoại lệ.
Giang Tiên thừa hiểu, đêm nay cho dù bản thân hắn không ra tay, nơi này vẫn sẽ là núi thây biển máu, lại tiếp tục bồi đắp thêm một tòa huyết trì nữa y như cái dưới chân hắn bây giờ.
Nhưng mà.
Nói đi cũng phải nói lại, so với cuộc tấn công của Yêu tộc khi trấn giữ Tiên Thành suốt ngàn năm trước, quy mô, số lượng và khí thế trước mắt này hoàn toàn chỉ là trò trẻ con.
Không đáng nhắc tới.
Giang Tiên chỉ cảm thấy có chút bi ai mà thôi.
Theo đuổi danh lợi, nhưng cuối cùng rồi có thể giữ lại được cái gì?
Thứ không phải của ngươi, dù thế nào ngươi cũng chẳng thể mang đi, giống như lời lão già ngoài Thiên Kiếm Tông từng nói:
"Con cá nhìn thấy mồi câu, nhưng lại không nhìn thấy cái lưỡi câu, cuối cùng cũng chỉ có kết cục bị người ta ăn thịt mà thôi."
Những kẻ này.
Trong mắt Giang Tiên cũng chẳng khác gì thế.
Hắn trút một ngụm trọc khí dài, chậm rãi cất lời: "Vậy thì để ta giúp các ngươi một tay, thoát khỏi bể khổ hồng trần này, quên đi chốn bụi trắm...."
Đúng lúc này.
Vị tiên nhân đầu tiên đã giết đến khoảng không cách quả trứng rồng chưa đầy nửa dặm.
Lại bị tầng cấm chế cuối cùng chặn lại.
Phải dừng bước không tiến lên được nữa.
Trán hằn lên chữ Xuyên, vị tiên nhân kinh ngạc thốt lên:
"Sao lại vẫn còn kết giới....."
Những kẻ còn lại cũng lần lượt đuổi tới, tất cả đều bị chặn đường lui.....
Đồng loạt ngẩn ngơ dừng tay.
Trứng rồng ở ngay trong tầm mắt, nhưng nơi khoảng không trước mặt lại viết rõ bốn chữ.....
Đường này không thông!