Chương 130: Nội múa, đây... tuyệt đối là nội múa rồi!
"Sao... có chút khác so với ta tưởng tượng thế nhỉ..."
Cảm nhận được uy áp kinh hồn bạt vía trước mặt, Lục Ly ngẩn ngơ tại chỗ.
Ngược lại là Xích Dương, có vẻ còn kích động hơn cả hắn.
Quay đầu nhìn mọi người, lão xua xua tay.
"Các ngươi không cần để ý, tạm thời lui xuống đi."
Lời này rõ ràng là có ý đuổi người.
Mọi người kinh ngạc nhưng không dám cãi lệnh, lần lượt bước ra khỏi đại điện.
Vũ Trường Cảnh quay lại nhìn Lục Ly, ánh mắt càng thêm phần kinh ngạc đậm đặc.
Hắn chợt nhận ra, vị sư đệ này mới gia nhập nội môn có một tháng, hình như đã triển lộ ra tiền đồ tương lai tốt hơn hắn rất nhiều lần.
Nghĩ lại năm xưa, chính mình còn từng không muốn thu đối làm đồ đệ...
Đợi khi trong điện không còn ai, Xích Dương tỉ mỉ đánh giá chiếc lò luyện đan tự động kia.
Lão không ngoảnh đầu lại, cất lời hỏi:
"Luyện khí thuật pháp ta truyền cho ngươi, ngươi đã lĩnh ngộ được rồi chứ?"
"Ta thấy chiếc lò đan này có vẻ mang công hiệu của môn thuật pháp đó."
"Bạo... bạo cáo phong chủ, ta quả thực đã lĩnh ngộ được một chút."
"Ừm, không tồi không tồi, một tháng mà đã có thể lĩnh ngộ thậm chí vận dụng được, thiên phú luyện khí của ngươi quả nhiên rất tốt!"
Lắng nghe lời tán dương từ Xích Dương.
Lục Ly thực sự không nhịn được nữa, bèn dò hỏi:
"Vậy phong chủ... gần đây ta có chút cảm ngộ về luyện khí, có thể không đi tham gia cái gọi là Thăng Tiên Đại Hội đó nữa không ạ?"
"Hửm? Thế thì không được!"
Xích Dương cũng không tức giận, chỉ là giọng điệu nghiêm túc hơn đôi chút.
"Đồ ngốc nhà ngươi, một lần đốn ngộ của ngươi thì tính là gì, sao có thể sánh được với độ thiết thực khi tham gia đại hội."
"Cơ duyên thế này trăm năm khó cầu một lần, đợi khi ngươi bước ra, các đệ tử trong tông môn ai mà không hâm mộ ngươi chứ."
"Đợi ta bước ra..."
"Cái này..."
Giọng điệu của Xích Dương vô cùng chắc nịch, cứ như thể đó thực sự là một nơi chứa đựng cơ duyên lớn vậy.
Mà lúc này Lục Ly cũng đã ngấm ra ý vị, hắn dường như nghe được một tầng ý nghĩa khác từ trong lời nói của Xích Dương...
Cứ như thể... cứ như thể hắn thực sự có thể sống sót đi ra ngoài vậy!
Là lão đang diễn kịch đến mức chính mình cũng nhập vai, hay là...
"Đợi đã, chẳng lẽ cơ duyên của đại hội này là thật sao!"
"Nhưng mà... nguy hiểm chắc chắn cũng là thật, hơn nữa nghe ý của lão..."
"Cảm giác như phần cơ duyên đó đã được chuẩn bị sẵn một suất cho ta rồi vậy."
"Chẳng lẽ, thực sự là đang cố ý bồi dưỡng tu vi cho ta, để ta sớm ngày có thể luyện chế ra pháp khí tam giai?"
Ý nghĩ này vừa nảy ra, Lục Ly trước là giật mình.
Tiếp theo đó là cuồng hỉ.
Nếu thực sự giống như hắn nghĩ, cái gọi là Thăng Tiên Đại Hội ép chín lúa non này vốn dĩ là tìm nguy hiểm trong cơ duyên đối với kẻ khác.
Nhưng đối với hắn mà nói, lại chính là phúc địa nha.
Cái này... tuyệt đối là có nội tình rồi!
"Nói như vậy, thì mọi chuyện đều có thể giải thích thông suốt rồi."
"Hèn chi lão truyền thuật pháp cho ta, rồi ta lại triển lộ thiên phú luyện khí cao nhường ấy, mà lão vẫn bảo ta tham gia đại hội."
"Làm hoài nãy giờ... hóa ra cái đạo quả bí cảnh đó là để phần sẵn cho ta đây mà!"
Nói về cơ duyên bí cảnh này, bảo Lục Ly không thèm thuồng là giả.
Vừa có thể nâng cao tu vi, lại còn gia tăng xác suất kết đan.
Lại còn đẩy nhanh tiến độ nhiệm vụ của hắn, rút ngắn thời gian thành tiên!
Chuyện tốt thế này, vậy mà lại để hắn đụng phải.
"Ấy... chẳng lẽ phúc duyên mà Trường Dạ từng nói chính là cái này sao?"
Nhớ lại lời Trường Dạ đã dặn, Lục Ly bỗng bừng tỉnh đại ngộ.
Phúc duyên của hắn hóa ra lại ứng nghiệm ngay trong tông môn.
Lúc này, trong lòng trút đi được gánh nặng, hắn cũng không khỏi mong đợi đến quả đạo thần bí kia.
"Đôi khi ta thật sự không biết đầu óc tiểu tử nhà ngươi cấu tạo thế nào nữa."
"Lại có thể luyện ra thứ thú vị nhường này."
"Thứ này không tệ, ngươi luyện thêm mấy cỗ nữa, bán cho tông môn đi, điểm cống hiến hay linh thạch cứ tùy ý ngươi chọn."
"Còn về giá cả... cứ tính theo giá pháp khí nhị giai đi."
"Tuy nhiên, ngươi không được dùng vật này để bán đan dược số lượng lớn trong tông môn đâu, Thượng Nguyên Phong sẽ không dung túng cho ngươi làm càn đâu đấy."
Giọng nói của Xích Dương lại lần nữa vang lên.
Với thần thức Chân Quân của lão, tự nhiên có thể nhìn thấu điểm mấu chốt của chiếc lò luyện đan tự động này.
Chỉ là với tu vi hiện tại của lão, sẽ không đi luyện chế mấy thứ đồ chơi này đâu.
Trừ phi khi nào Lục Ly mày mò ra được chiếc lò đan tự động có thể luyện chế đan dược tam giai, thì ước chừng lão mới tỏ thái độ coi trọng đôi chút.
Lúc này, lão phất phất tay, ra hiệu Lục Ly có thể rời đi.
Thấy vậy, Lục Ly chắp tay cất đồ đạc đi, lui khỏi đại điện.
Mọi chuyện ngày hôm nay, nhìn chung đều đại khái giống như hắn dự liệu.
Triển lộ thiên phú luyện khí, khiến Xích Dương coi trọng mình hơn, đồng thời biết được một tin vui ngoài ý muốn: Thăng Tiên Đại Hội đối với hắn hoàn toàn không có nguy hiểm, mà chỉ toàn là cơ duyên.
Cuối cùng, lò đan có thể bán trong tông, nhưng đan dược thì không.
Các đệ tử khác nếu muốn mua lò đan của hắn, ước chừng chỉ có thể đem bán ra ngoài tông mà thôi.
"Ừm, hai ngày nay phải đi gặp Hứa sư đệ một chuyến, phải bảo hắn chuẩn bị trước một chút."
"Để mau chóng thâu tóm hạn ngạch đan dược của tán tu ở ba quận!"
Ý niệm cuồn cuộn, Lục Ly trở về động phủ.
Cửa đá mở rộng, hắn phát hiện mấy mẫu linh điền trong động phủ đã bắt đầu có linh khí tụ tập.
Lúc này liền đứng cạnh linh điền, đưa tay cắm xuống đất, gia tăng cường độ xuất linh lực.
Thu hồi lại hai mẫu đất linh điền.
Đồng thời tu sửa, phủ lấp lại hai mẫu linh điền khác.
Bên cạnh đó, hắn lấy ra giống lúa linh mễ, tung vãi đều xuống đất, bấm niệm Tiểu Vũ Vân Quyết, tiến hành tưới tiêu.
Làm xong tất cả những việc này, Lục Ly lúc này mới khoanh chân ngồi xuống.
Lấy ra một viên Thanh Tuệ Đan nhị giai, bắt đầu tu luyện.
"Vút~!"
Ngón tay búng nhẹ, đan dược vào miệng hóa thành dược lực bàng bạc.
Nhị giai Ngũ Hành Ngưng Nguyên Kinh được điều động nhè nhẹ, linh lực trong không khí ùa về như ong vỡ tổ, Khí tức của hắn bắt đầu chậm rãi tăng lên......
Ba ngày sau, Lục Ly xuống núi, đi tới ngoại môn.
Tìm Hứa Khương giao phó để hắn tung tin tức ra ngoài ba quận, rằng có đan dược để bán.
Đặc biệt là với các tán tu, đan dược càng là tư lương quý giá.
Thậm chí còn trân quý hơn cả linh thạch.
Tán tu không thế lực không môn phái, không có truyền thừa, cho dù là tiểu gia tộc hay đại tu sĩ Trúc Cơ đều rất khó học được bách nghệ.
Muốn có đan dược, chỉ có thể đi khắp nơi cầu mua, hoặc là ra tay sát nhân cướp đoạt.
Thanh Trì Tông lại không hề bán ra ngoài.
Tán tu ba quận chỉ có thể đi phường thị bên ngoài cầu mua, hoặc tìm đệ tử Thanh Trì giao dịch, nhưng cách làm như vậy rủi ro cực kỳ cao.
Thường là người mất mà tài cũng cạn sạch.
Cho nên khi Hứa Khương xuất hiện ngoài tông, loan tin từ tháng sau sẽ bày bán Hoàng Nha Đan nhất giai, những tộc trưởng tiểu gia tộc, các sư đồ tán tu không một ai là không mừng rỡ nhảy cót.
"Hứa đạo hữu, quả thực là Hoàng Nha Đan nhất giai sao?!"
"Phẩm chất thế nào?"
Tại Thanh Hà Quận, một vị tộc trưởng tiểu gia tộc tuổi đã cao có tu vi Luyện Khí tầng bảy, cung kính cất lời hỏi Hứa Khương.
Khi nói chuyện vô cùng cẩn trọng, sợ làm vị đại tông đệ tử có bối cảnh thấu trời này nổi giận.
"Phẩm chất tự nhiên là thượng đẳng, ngươi cứ yên tâm đi."
"Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, đan dược khan hiếm, về giá cả chắc chắn sẽ phải nhỉnh hơn một chút."
"Cái này... nhỉnh hơn bao nhiêu thế ạ?"
"Mỗi bình thêm một thành."
Giọng điệu của Hứa Khương coi như vừa phải, không hề có vẻ khép nép giống như khi ở trước mặt người khác trong tông.
Những tên tán tu này, bề ngoài trông có vẻ lương thiện, nhưng nếu ngươi phơi bày ra một mặt yếu nhược.
Bọn chúng lập tức sẽ lột bỏ lớp da người, hóa thân thành ác lang, gặm nhấm ngươi đến cả cặn xương cũng chẳng còn.
Đối với chuyện này, Hứa Khương thoạt nhìn có vẻ lơ đễnh, nhưng thực chất lòng bàn tay vẫn luôn đặt hờ bên túi trữ vật nơi bên hông.
Nếu có bất kỳ dị động nào xảy ra, cũng tiện bề ứng phó.
"Thêm một thành... Thôi được, thêm một thành thì thêm một thành!"
"Ít ra cũng tiết kiệm được sức lực, không cần phải cất công ra ngoài ba quận mua nữa, lại còn an toàn hơn."
Tộc trưởng họ Vương nghiến răng, giơ lên ba ngón tay.
"Hứa đạo hữu, xin tháng sau hãy ghé qua mang cho ta ba bình nhé."
"Không thành vấn đề, ngươi cũng giúp ta tuyên truyền rộng rãi thêm chút, tại ta vẫn còn có việc bận, cáo từ."
Không nói thêm lời thừa thãi, Hứa Khương đứng dậy bước ra khỏi trạch viện của người nọ.
Đợi Hứa Khương đi rồi, trong đại viện họ Vương liền xuất hiện bóng dáng của ba kẻ có tu vi Luyện Khí trung hậu kỳ.
Trong đó một kẻ có giọng điệu mang theo vẻ hung tợn nhàn nhạt.
"Tộc trưởng, lần tới chúng ta... thực sự phải mua sao?"