Chương 169: Định vị, lôi kéo, khống tràng, dự phán!
Vẻ mặt Lục Ly trở nên vô cùng nghiêm nghị.
Đáy mắt hắn ngập tràn sự kinh ngạc đậm đặc.
Hắn không ngờ lại có thể nghe thấy ba chữ
"U Thiêm phúc địa"
từ miệng những tên tu sĩ ngoại lai này.
Điều này có nghĩa là, tất cả bọn họ đều biết Thanh Trì tam quận chính là sào huyệt của U Thiêm yêu tổ!
"Lục sư huynh! Năm người này đều ở cảnh giới Trúc Cơ!"
"Trong đó có một tên Trúc Cơ hậu kỳ, hai tên Trúc Cơ trung kỳ, còn lại hai tên Trúc Cơ sơ kỳ..."
"E là không dễ đối phó đâu."
Giọng nói của Hứa Hùng đã cắt đứt dòng suy nghĩ của Lục Ly.
Giọng hắn hơi khẩn trương.
Lúc bế quan đột phá Trúc Cơ, hắn không thể tham gia đại hội Thăng Tiên.
Cho nên hắn chưa từng thấy phong thái dũng mãnh lấy một địch trăm của Lục Ly ở trong bí cảnh.
Nhiều năm qua cũng chưa từng thấy Lục Ly ra tay trước mặt người khác.
Hắn chỉ biết trên người Lục Ly có vài món pháp khí uy lực rất lớn.
Nhưng ngặt nỗi trước mắt lại có tận năm tên Trúc Cơ, trong đó còn có một tên đạt đến Trúc Cơ hậu kỳ!
Đội hình thế này, hai người bọn họ đừng nói là thắng, cho dù muốn chạy trốn một người cũng không dễ dàng.
Hứa Hùng không ngờ mình vừa mới xuất sơn đã đụng phải một đội hình thế này.
Rốt cuộc Thanh Trì tam quận đã có bao nhiêu tu sĩ ngoại lai lẻn vào đây rồi.
Hắn mang vẻ mặt khó coi truyền âm cho Lục Ly:
"Lục sư huynh, mấy tên này rất khó đối phó, chi bằng tôi và anh ở lại chặn trước."
"Tìm cách để hai vị hiền điểu [1] mau chóng rời đi trước. Đợi bọn chúng thoát thân, anh em mình tính sau để cắt đuôi mấy kẻ này."
"Chỉ là không biết cuối cùng có cắt đuôi được nữa không, ây, thôI kệ! Mặc kệ đi, trước mắt chỉ còn cách này thôi, Lục sư huynh... ây? Lục sư huynh! Anh đi đâu đấy?!"
Hứa Hùng vẫn đang lải nhải truyền âm với Lục Ly, muốn thương lượng một đối sách.
Ít nhất hắn cũng nghĩ tới chuyện cho chạy trước hai người, đừng để bỏ mạng cả lũ đến mức không có cả người truyền nhân.
Miễn là Trưởng Minh và Trưởng Dạ có thể sống sót, hai người bọn họ coi như không uổng mạng.
Ai ngờ, lời còn chưa dứt, đã thấy Lục Ly bước lên một bước, đứng chắn trước mặt mọi người.
Chỉ để lại một tấm lưng đơn độc quay về phía họ.
"Trưởng Minh, Trưởng Dạ, hai con tạm thời lùi lại phía sau."
"Cẩn thận đề phòng, nhân tiện xem... vi sư đấu pháp như thế nào."
Giọng nói đạm mạc của Lục Ly vang lên bên tai hai người.
Lục Trưởng Minh và Lục Trưởng Dạ rất ngoan ngoãn, không nói thêm lời nào, cẩn thận lùi ra phía sau.
Cả hai mang vẻ mặt nghiêm túc nhìn Lục Ly.
Trông có vẻ như cũng muốn chiêm ngưỡng thần uy của sư tôn nhà mình.
"Lục sư huynh, anh..."
"Hứa sư đệ, cậu đừng lo lắng, làm ơn phiền cậu giúp tôi trông chừng các đồ nhi yêu quý cho cẩn thận."
Vừa nói, Lục Ly vừa triệu hồi túi trữ vật, phóng ra một thanh phi kiếm nhị giai.
Sở dĩ hắn không tung đòn sát thủ ngay từ đầu, không gọi ra thanh pháp khí tam giai kia, cũng không phóng thích pháp giáp chiến đấu hay linh cơ giáp, chính là muốn nhân cơ hội này để dạy dỗ Lục Trưởng Minh và Lục Trưởng Dạ.
Từ khi đi theo hắn, Trưởng Minh và Trưởng Dạ rất ít khi tranh đấu với người khác.
Bọn chúng không hiểu sự hiểm ác và hung hiểm giữa đường tu đạo, kinh nghiệm đấu pháp lại bằng số không tròn trĩnh.
Tu sĩ hệ Cẩu đạo tuy coi trọng sự ổn định, nhưng tiền đề là phải vừa biết đánh vừa biết trốn.
Chứ không phải yếu đuối vô dụng mà chỉ biết trốn chui trốn lủi, thế thì không gọi là cẩu... mà gọi là phế vật.
Cơ hội lần này đối với hai người bọn chúng vô cùng trân quý, mà đối với hắn cũng là một bài học thực chiến hiếm có.
Hít sâu một hơi, Lục Ly thu liễm tâm thần, khẽ nhắm mắt lại.
Cảnh này lọt vào mắt năm tên tu sĩ ngoại lai, khiến bọn chúng ngẩn người ra một chút.
Có chút không hiểu đầu cua tai nheo gì cả.
Không hiểu sao tên Trúc Cơ hậu kỳ dẫn đầu lại bỗng nhiên dâng lên một cảm giác bất an nhè nhẹ.
Bước chân khựng lại giữa không trung.
"Sư huynh? Sao thế?"
"Sao lại không động đậy nữa, chẳng lẽ thấy tên kia có điều gì mờ ám à?"
"Chắc không có gì đâu... Ta quan sát thấy khí tức của hắn chẳng qua chỉ là Trúc Cơ trung kỳ, kẻ còn lại mới là Trúc Cơ sơ kỳ."
"Chẳng lẽ hai kẻ đó còn có thể lật trời được hay sao!"
"..."
Những lời bàn tán hỗn tạp vang lên bên tai tên Trúc Cơ hậu kỳ.
Lời của đồng môn không những không làm hắn lỏng cảnh giác, ngược lại còn khiến hắn càng thêm đề cao cảnh giác.
Lúc này, hắn trầm giọng lên tiếng:
"Câm miệng hết cho ta! Nơi này ở ngay cạnh Yêu tổ phúc địa, sao dám lơ là chủ quan?"
"Tên này e là có thủ đoạn gì đó, đừng có ngẩn ra nữa, mau chóng gọi kiếm kết pháp, đừng giữ lại chút sức lực nào, giết chết hắn trước rồi tính!"
Phải thừa nhận rằng, tên Trúc Cơ hậu kỳ này cũng có chút đầu óc.
Sự cảnh giác cũng đủ lớn, khi đã nghiêm túc thì hoàn toàn không còn chút bộ dạng kiêu ngạo hống hách lúc nãy nữa.
Phân phó xong một lượt, hắn ra tay trước tiên, triệu hồi ra một thanh phi kiếm nhị giai cao cấp.
"Đi!"
Ngón trỏ chụm lại đẩy mạnh về phía trước, phi kiếm xé gió gầm thét lao thẳng về phía Lục Ly.
Bốn người còn lại thấy vậy, vội vàng thu lại vẻ mặt đùa cợt, bấm quyết niệm pháp, gọi phi kiếm ra.
Giết hướng về phía Lục Ly!
"Vút vút vút!"
Trong chớp mắt, năm đạo phi kiếm xé gió lao tới.
Hơi thở sắc bén càn quét khắp xung quanh.
Lục Ly vẫn đứng im bất động.
Trong đại hội Thăng Tiên lần trước, hắn lấy một địch trăm.
Dựa vào sự sắc bén của pháp bảo cùng chất lượng căn cơ thâm hậu, hắn mới miễn cưỡng quần nhau được một lát.
Nhưng trên thực tế, kỹ nghệ đấu pháp chẳng hề có chút tinh diệu nào, hoàn toàn là dùng sức mạnh áp đảo để đè bẹp đối phương.
Từ sau trận đó, Lục Ly đã nhận ra điểm yếu của bản thân.
Hắn đặc biệt yêu cầu quốc gia thông qua máy tính lượng tử để tối ưu hóa và tổng kết kỹ nghệ đấu pháp của chính mình.
Đồng thời lặp đi lặp lại việc mô phỏng, tuy chưa trải qua thực chiến, nhưng trong đầu đã có vô số lĩnh ngộ.
Giờ phút này, đối mặt với đòn sát thủ sắc bén cùng đợt công kích đồng loạt từ năm thanh phi kiếm.
Đôi mắt Lục Ly bỗng nhiên trợn trừng!
Một tia sát cơ lạnh lẽo lóe lên.
"Giết!"
Hắn khẽ quát một tiếng, phi kiếm hóa thành rồng lao ra đầu tiên, thân hình Lục Ly chuyển động như gió, giọng nói trầm ổn như chuông.
Vừa lao vào vòng vây địch, hắn vừa dùng từng câu từng chữ rõ ràng để dạy dỗ trực tiếp cho Lục Trưởng Minh và Lục Trưởng Dạ.
"Các đồ nhi hãy nhìn cho kỹ, lúc mới bắt đầu đấu pháp, trước tiên có thể dùng thân pháp, tránh chỗ thực đánh chỗ hư, cướp lấy tiên cơ."
Lục Ly chụm ngón tay làm kiếm, thân hình thoăn thoắt di chuyển.
"Thủ pháp này gọi là định vị, lôi kéo, trong đó chừng mực tiến lùi, các con nhất định phải cảm nhận cho thật kỹ."
"Hoặc tiến hoặc lùi, hoặc đánh hoặc rút, hư thực kết hợp, mới có thể tự do tự tại."
Lợi ích của việc dạy học thực chiến mang lại hiệu quả tức thì.
Không chỉ Lục Trưởng Minh và Lục Trưởng Dạ xem đến mức chăm chú, mà ngay cả bản thân Lục Ly cũng ngày càng trở nên thuần thục hơn.
Những động tác ban đầu còn hơi cứng nhắc nay càng lúc càng trôi chảy.
Hắn giơ tay bắn ra vài đạo hỏa pháp.
Chính xác phong tỏa toàn bộ không gian di chuyển trái phải của đối phương.
"Sách pháp sử dụng, không chỉ để tàn sát, mà phá cục khống tràng (kiểm soát chiến trường) đôi khi cũng có hiệu quả kỳ diệu!"
"Chiêu thức này quý ở sự dự phán, đồng thời cũng cần phải tính toán, nếu kinh nghiệm đủ đầy, nhất định sẽ chiến thắng."
Lục Ly luôn duy trì lượng linh lực đầu ra ở mức trung bình.
Chỉ dựa vào sự điều khiển tinh tế đến từng ti vi cùng kỹ nghệ đấu pháp, hắn đã đè bẹp năm người đến mức không thể ngóc đầu lên được.
Dưới ánh kiếm chớp lóe, hắn biết địch trước một bước, tìm ra sơ hở, né đòn tránh hiểm, mượn kình hóa lực.
Một mình hắn đánh cho năm người chật vật sứt đầu mẻ trán.
Bất cứ ai cũng có thể nhận ra Lục Ly vẫn chưa dốc toàn lực.
Hứa Hùng xem đến mức tâm thần kích động cuồn cuộn, hắn chưa từng nghĩ rằng, đấu pháp lại có thể... tinh diệu đến thế!
Năm người kia lại càng đánh càng kinh hãi.
Chỉ cảm thấy bản thân như rơi vào đầm lầy sâu thẳm, tu vi đầy mình mà không tài nào tung ra được, trái lại còn bị đối phương dắt mũi đi, tiêu hao linh lực vô cùng lớn.
Đến cả vạt áo của Lục Ly bọn họ cũng khó lòng chạm tới được.
"Sư huynh! Tên này rất quỷ dị, không thể dùng vũ lực cứng nhắc để đối phó được!"
Một tên tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ cuối cùng cũng không kìm được mà khiếp sợ truyền âm.
Tên cầm đầu sắc mặt tái mét, trong lòng đã sinh ý muốn thoái lui.
Hắn vừa định quay người chạy trốn, thì thấy ánh mắt Lục Ly bỗng nhiên trở nên sắc bén.
Trong lòng hắn bỗng thót lên một tiếng, một luồng khí lạnh xộc thẳng lên đỉnh đầu, liền thét lớn:
"Tình hình căng rồi! Chuồn mau!"
Thấy vậy, Lục Ly biết thời gian dạy học đã kết thúc, đã đến lúc bãi khóa rồi.
Hắn phải nghiêm túc thẩm vấn đám tu sĩ ngoại lai này xem... rốt cuộc bọn chúng làm thế nào mà biết được U Thiêm phúc địa! ---
*(Hình gif chắp tay cúi đầu)* Các vị lão gia độc giả ơi, tác giả đang cố gắng gõ chữ vắt chân lên cổ, cầu xin một đánh giá năm sao để hồi máu đây, chỉ cần một lời khen ngợi lọt qua kẽ tay của các vị thôi cũng chính là bát đại bổ thang thập toàn đại bổ của tôi rồi!