Khu gia đình Đại học Kinh Hoa, buổi chiều với những vòm cây bóng rợp.
Giáo sư Chu Minh Dịch, một thái đẩu ngành hóa học đã về hưu, đang đánh cờ vây với người bạn cũ.
Nhưng giữa hàng mày lại vương vấn một nỗi u uất khó tan.
Con gái ông là Chu Lị đứng một bên, giọng nói sắc bén chói tai:
- Bố, bố không thể thông cảm cho con một chút sao?
- Đưa đón Tiểu Bảo, nấu ba bữa cơm thì làm bố mệt lắm à?
- Bố nhìn lại bố xem, nghỉ hưu rồi ngoài đánh cờ ra thì còn làm được tích sự gì?
- Người ta đã già cả rồi, không thể ngoan ngoãn giúp gia đình cống hiến một chút sao?
Lời nói của Chu Lị giống như những nhát dao lạnh lẽo đâm thẳng vào tim giáo sư Chu.
Trước mắt ông như thoắt hiện khung cảnh của ba mươi năm về trước.
Thời điểm đó, ông dẫn dắt đội ngũ đột phá "vật liệu composite mới", ngày đêm không nghỉ tại căn cứ Tây Bắc, vinh dự nhận giải thưởng Khoa học Công nghệ Quốc gia hạng Nhất.
Khi đón nhận huân chương tại Đại lễ đường Nhân Dân, tiếng vỗ tay vang dội như sấm dậy...
Mà nay, trong miệng con gái, ông lại trở thành một "gánh nặng vô tích sự".
Lão giáo sư cầm quân cờ, bàn tay khẽ run rẩy.
Mái đầu điểm bạc cúi gục xuống bất lực, lồng ngực ngập tràn nỗi bi thương của anh hùng chiều tà.
Mấy vị lão giáo sư ngồi bên cạnh thấy vậy cũng tỏ vẻ bất mãn.
- Chu Lị à, cháu không thể nói bố mình như thế được.
- Hồi đó ông ấy chính là giáo sư hóa học nổi tiếng nhất Đại học Kinh Hoa đấy, đã cống hiến rất nhiều cho đất nước.
- Nay con người tuy đã già, nhưng cũng không thể nói là biến ông ấy thành lao động miễn phí được, nếu thực sự không muốn thì cháu đi thuê bảo mẫu đi...
- Cái gì?!
- Thuê bảo mẫu? Thuê bảo mẫu không mất tiền à? Rõ ràng trong nhà có người, việc gì cứ phải tốn cái khoản tiền không cần thiết này chứ?!
- Con thật sự không hiểu nổi bộ não của mấy ông già cổ hủ các bác nghĩ gì nữa...
Chu Lị giống như một thùng thuốc súng bị châm ngòi, chỉ tay vào mấy vị lão giáo sư hét lớn không kiêng nể.
Âm thanh khiến những người qua đường lần lượt quay đầu nhìn lại.
Cũng làm cho ánh mắt của Chu Minh Dịch càng thêm bi ai.
Cả đời ông nghiên cứu học thuật, duy chỉ có việc giáo dục con cái là chưa từng nghiên cứu qua...
- Ầm ầm ầm!!!
Ngay khi Chu Lị còn đang muốn tiếp tục cằn nhằn...
Tiếng gầm rú đinh tai nhức óc vang lên như sấm nổ!
Một chiếc trực thăng vũ trang Vũ Trực-10 màu xanh sẫm xé mây lao ra.
Mang theo uy thế tựa sấm sét lơ lửng ngay trên không trung khu chung cư.
Luồng khí cuồng bạo cuốn tung lá rụng đầy trời, thổi đến mức mọi người không mở nổi mắt.
Dưới ánh mắt khiếp sợ của toàn thể cư dân, cửa cabin mở ra.
Một đội viên đặc chiến trang bị tận răng trượt cáp tụt xuống, sải những bước chân hiên ngang đi đến trước mặt Chu Minh Dịch, "bốp" một tiếng đứng nghiêm chào kính:
- Báo cáo giáo sư Chu Minh Dịch! Phụng mệnh Bộ chỉ huy tối cao.
- Kế hoạch "trọng điểm" của quốc gia đang gặp phải nút thắt kỹ thuật lớn, đặc phái ngài làm cố vấn khoa học tối cao, trao quyền hạn tuyệt mật! Xin lập tức về đội!
Giọng nói đanh thép vang dội át cả tiếng gầm rú của trực thăng.
Khiến toàn bộ khu chung cư chìm vào tĩnh mịch trong chớp mắt.
Những người hàng xóm há hốc mồm trợn mắt, quân cờ trong tay người bạn già "lộp bộp" rơi xuống đất.
Chu Minh Dịch chậm rãi đứng dậy, cái lưng còng tức thì thẳng tắp.
Ông đón lấy tập tài liệu bảo mật, quay đầu nhìn người con gái sắc mặt trắng bệch, ánh mắt sắc như đuốc:
- Nghe thấy chưa?
- Đất nước nói... cái xương già này của bố, vẫn có thể cháy lên giọt nhiệt huyết cuối cùng vì sự phục hưng của dân tộc.
- Không phải như con nói là chỉ biết đón cháu trông con đâu.
Dứt lời, chiếc Vũ Trực-10 uy vũ bá đạo đã từ từ hạ xuống giữa khu chung cư.
Dưới sắc mặt trắng bệch của Chu Lị cùng ánh mắt kính trọng của những người hàng xóm, vị giáo sư bước lên trực thăng.
Vũ Trực-10 gầm rú lướt qua bầu trời.
Mang theo vị quốc sĩ vừa lấy lại sứ mệnh này, lao thẳng về chiến trường gắn liền với tương lai của văn minh nhân loại.
Mà cảnh này không chỉ diễn ra ở mỗi nơi đây.
Khắp nơi trên toàn quốc, những học giả chuyên gia từng thuộc hàng đỉnh cao trong ngành.
Cùng trong một ngày lần lượt được rước về Tổng cục An ninh Quốc gia ở kinh đô!
- Ầm ầm!
- Ầm ầm!
Tiếng ồn đinh tai nhức óc của trực thăng khiến Chu Minh Dịch có hơi ù tai.
Nhưng thần sắc của ông chưa từng bàng hoàng đến thế.
Nhất là khi nhìn thấy máy bay bay qua tòa thành lầu hùng vĩ ấy.
Cập bến khu phố được canh gác cẩn mật nhất toàn kinh đô.
- Tiêu... tiểu đồng chí, cho tôi hỏi thăm một chút... là kế hoạch gì mà mời ngược lại tôi thế này.
- Nơi này... sao nhìn có vẻ lạ lẫm thế nhỉ.
Nhìn phía dưới là khu phố vắng ngắt không một bóng người, Chu Minh Dịch lớn tiếng hỏi.
Thế nhưng người chiến sĩ phụ trách hộ tống ông lại ngậm miệng không nói một lời.
Chỉ cẩn thận che chở cho vị lão giáo sư này.
Mà theo chiếc trực thăng hạ cánh.
Chu Minh Dịch trải qua từng lớp trạm kiểm soát, bước vào thang máy, nhìn thang máy lao vút xuống phía dưới tầng ngầm thứ ba mươi bảy với tốc độ cực nhanh, toàn thân ông ngây dại.
- Cái này... tầng ngầm thứ ba mươi bảy á?
- Dưới này có một phòng thí nghiệm cơ à?
- Đây rốt cuộc là nơi nào!
Giọng nói của Chu Minh Dịch đầy khiếp hãi, chiến sĩ bên cạnh lúc này mới cất tiếng.
- Giáo sư... nói theo nghĩa ngặt nghèo, ở đây... là một căn cứ.
- Vù!
Dứt lời, thang máy đã đến nơi.
Theo cửa thang máy từ từ mở ra, một căn cứ khổng lồ trống trải vô cùng, hệt như trong các bộ phim bom tấn của Mỹ hiện ra trước mắt ông.
- Giáo sư, chào mừng đến với tổ 749.
- Tiếp theo sẽ có thành viên của tổ nghiên cứu giải thích chi tiết cho ngài về... Kế hoạch Nam Thiên Môn, hẹn gặp lại!
Dứt khoát gọn gàng chào một tiếng.
Người chiến sĩ quay người đi thang máy trở lên.
Để lại một mình Chu Minh Dịch ngẩn ngơ bị vài chiến sĩ có dáng vẻ nhân viên văn phòng đón đi.
- Na... Nam Thiên Môn kế hoạch...
Chu Minh Dịch đầu óc mịt mờ, trong miệng lẩm bẩm lặp đi lặp lại mấy chữ này.
Chưa đợi ông phản ứng lại, bên tai đã truyền đến đủ loại lời giới thiệu.
Nào là tu tiên... giới Tù Long... truyền vào tai ông hệt như một câu chuyện thần thoại hoang đường...
- Báo cáo cục trưởng Lê, các chuyên gia còn thiếu ở mọi mặt đã được đi chiêu mộ đủ cả rồi.
- Hiện tại đã có mặt 35%, dự kiến trong ba ngày, sẽ bổ sung đầy đủ tất cả những chỗ còn trống.
Bên trong văn phòng tòa nhà An ninh Quốc gia, Lê Viện Triều nghe nhân viên văn phòng bên cạnh báo cáo thì gật đầu.
Đưa ra chỉ thị.
- Ừm... Phàm là việc điều động nhân sự của tổ 749, nhất định phải đảm bảo toàn lực.
- Các địa phương, đơn vị, đoàn thể xí nghiệp, thậm chí là công ty tư nhân, bắt buộc phải ủng hộ vô lý do, vô điều kiện.
- Mọi tổn thất nhà nước sẽ gánh vác, bằng mọi giá phải đảm bảo đưa nhân lực đến hỗ trợ trong thời gian nhanh nhất!
- Rõ! Đã hiểu!
- Ừm, còn vấn đề gì khác nữa không?
- Hiện tại thì nhân lực không có vấn đề gì lớn, nhưng mà...
- Một số trang thiết bị máy móc mà tổ 749 yêu cầu có hơi phiền phức, máy móc họ cần đều phải sửa đổi dây chuyền sản xuất, hơn nữa còn phải đặt làm khuôn mẫu riêng.
- Về mặt thời gian...
- Không được phép chậm trễ dù chỉ một khắc!
- Ưu tiên để các đơn vị quốc doanh cung cấp, nếu không kịp... thì điều động một phần xí nghiệp tư nhân.
- Phàm là xí nghiệp tư nhân đạt tiêu chuẩn, đều có thể tiến hành điều động, nhà nước có thể dùng gấp đôi giá thị trường để thu mua!
- Rõ! Tôi đi thông báo xuống ngay đây!
Nhận được mệnh lệnh, người nhân viên mặc quân phục thường ngày màu xanh lục không dám chậm trễ nữa.
Vội vàng đi chấp hành mệnh lệnh.
Cuộc điện thoại được gọi đi từ kinh đô.
Chưa đầy mười phút đã đến được các doanh nghiệp lớn trên toàn quốc.
Ba mươi phút sau, từng chiếc xe công vụ xuất phát từ các cơ quan chính quyền địa phương.
Lao đi với tốc độ cao hướng về những xí nghiệp nằm trong danh sách sản xuất...