Chương 222: Chẳng biết con cá mập bự này là cao nhân phương nào!
Từ khi Ly Thiên Đạo Viện được thành lập đến nay.
Hứa Hùng thời kỳ đầu còn phụ trách một số tạp sự chiêu thu đệ tử.
Sau đó, theo nhân lực của đạo viện ngày càng nhiều, hắn liền chuyển sang chủ trì mảng thương mại giao dịch của đạo viện.
Mục đích là để tạo doanh thu cho đạo viện, gia tăng tài nguyên.
Nghe Trưởng Minh nói vậy, Lục Ly không hỏi thêm gì nhiều, tự mình gật đầu, bước chân cất bước.
Thân hình chớp động, khi xuất hiện lại, đã đi đến bên ngoài một tòa điện thiên.
Thu liễm khí tức, Lục Ly lắng nghe những lời bàn tán trong đạiện...
"Hứa đạo hữu, chúng ta lặn lội đường xa từ nơi khác đến, không phải tới để xem đạo viện các ngươi tranh giành mấy thứ cỏn con này đâu."
"Nhất giai Hoàng Nha Đan, Nhị giai Thanh Tuệ Đan, Tam giai Kim Hòa Đan mà các ngươi rao bán, giá cả chẳng thấp hơn bên ngoài là bao nhiêu."
"Chỉ với mức giá này, đáng để chúng ta tốn kém công sức thế sao?!"
"Không sai! Chính thế, còn cả pháp khí, rõ ràng đã nói pháp giáp chiến đấu toàn thân nhất nhị giai đều có ưu đãi chiết khấu cơ mà."
"Sao lúc qua đây rồi lại chỉ ưu đãi chưa đầy một thành thế kia!"
"....."
Mười mấy vị tu sĩ ngồi trước án thư của mình, giọng điệu đầy bất mãn.
Trông có vẻ như họ chẳng chiếm được món hời nào, lại còn bị hành cho lên bờ xuống ruộng, nhưng thực chất đã hưởng thụ được không ít ưu đãi.
Lấy pháp giáp chiến đấu toàn thân nhất giai mà nói, giá bán hai trăm linh thạch, chiết khấu chín phần, tính ra đã tiết kiệm được tận 20 viên linh thạch.
Một tên đệ tử Luyện Khí có khi mất mấy tháng cũng chưa chắc gom nổi 20 viên linh thạch.
Ưu đãi lớn nhường ấy, sao có thể nói là không đáng để họ cất công chạy tới một chuyến.
Rõ ràng, những kẻ này trước khi đến đã sớm hạ quyết tâm muốn tranh thủ thêm chút ít lợi ích mà thôi.
Hơn nữa chắc chắn trong bóng tối đã có hành động kết minh.
Thấy vậy, ánh mắt Hứa Hùng khẽ lóe lên. Mười mấy năm trời tôi luyện đã giúp tu vi của hắn tiến thêm một bước, nay đã là Trúc Cơ trung kỳ.
Mặc dù yếu hơn một chút so với các chủ sự thương mại của các gia tộc đang ngồi đây, nhưng nghiên cứu đạo lý buôn bán nhiều năm như vậy, bàn về khí thế và bản lĩnh của một thương tu, hắn không hề kém cạnh nửa phần.
Thân hình gần hai mét ngồi trên chủ tọa, tấm lưng vạm vỡ, đảo mắt nhìn quét tất cả mọi người.
"Chư vị cảm thấy, hàng hóa của Ly Thiên Đạo Viện ta, so với bên ngoài...... quả thực giống nhau sao?"
"Linh đan do đạo viện ta bày bán, phẩm chất thế nào? Đan độc còn mấy phần?"
"Pháp khí giáp trụ, nguyên liệu cùng độ tinh xảo của khí văn, lúc chư vị nghiệm hóa, trong lòng không rõ sao?"
Ba câu hỏi dứt khoát gọn gàng, chặn đứng mọi tạp âm của đám đông.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, có chút nghẹn lời, không biết đáp thế nào.
Đan dược xuất từ Ly Thiên Đạo Viện, toàn bộ đều là đan phương kỹ nghệ đã qua tay Đại Hạ tối ưu hóa, đan độc và hiệu dụng so với phương pháp truyền thống thì lành tính hơn rất nhiều.
Dược hiệu mạnh mà giá cả lại rẻ, sự thật rành rành như vậy, không dung cho việc tranh cãi!
Thấy đám người không đáp, ánh mắt Hứa Hùng chợt lạnh xuống.
"Không vừa lòng với giá cả? Ha ha, nếu không vì nể tình chư vị là nhóm khách hàng lớn đầu tiên trong suốt nhiều năm qua, mức ưu đãi chín phần này....."
"Chư vị cho rằng, còn tới phiên các ngươi ngồi đây mặc cả sao?"
"Hôm nay, ta nói thẳng luôn với chư vị."
"Chín phần, là ranh giới cuối cùng. Hàng của Ly Uyên Đạo Viện, đáng giá này, và cũng chỉ bán với giá này."
"Kẻ nào bằng lòng hợp tác, vẫn là khách quý trên ghế. Còn nếu không muốn, vậy xin mời cứ tự nhiên."
"Chỉ có điều... kể từ ngày hôm nay, Ly Uyên Đạo Viện ta sẽ tiến hành cắt đứt nguồn cung đối với mọi kênh của chư vị."
"Không những thế, sản vật đạo viện xuất ra sau này sẽ chuyển thành giá bán bậc thang cùng hạn ngạch giới hạn."
"Kẻ mua trước, giá tốt lượng đủ. Kẻ đến sau..... giá cao, mà chưa chắc đã còn hàng."
Nói xong, hắn nâng chén linh trà lên, nhấp một ngụm nhỏ.
Hứa Hùng đứng phắt dậy, thân mình hơi chồm về phía trước, từng chữ rành mạch.
"Lời ta đã nói xong, ai đồng tán thành hay phản đối đều không liên quan đến ta."
"Nhưng cơ hội chỉ có một lần."
Chỉ vài câu ngắn ngủi, áp bách lại vô cùng lớn.
Đường đường chỉ là tu vi Trúc Cơ trung kỳ, vậy mà ép cho những kẻ tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, thậm chí là Đại viên mãn có mặt ở đây cũng phải hơi nhúc nhích thân mình.
Hiển nhiên là có chút không thích ứng nổi.
Hứa Hùng càng chẳng thèm nói nhiều, tự mình ném một tấm ngọc giản lại trên án thư, ra hiệu cho đám người tự quyết định.
Các vị chủ sự đưa mắt nhìn nhau.
Trước khi đến, lời ước hẹn đồng minh được định đoạt vội vàng trước những thủ đoạn thương đạo chưa từng nghe thấy này, lập tức tan rành thành mây khói.
Sự ngờ vực luân hồi trong ánh mắt mỗi người.
Ai dám đảm bảo họ có thể đồng lòng nhất trí, cùng nhau chống lại thủ đoạn của Hứa Hùng.
Lỡ như có kẻ nào mua trước, đám người còn lại chẳng phải sẽ phải bỏ ra số tiền lớn, thậm chí còn chẳng mua được hàng.
Nếu không mua, thì đành phải đi mua những loại đan dược pháp khí giá vừa cao mà hiệu dụng lại chẳng bằng.
Vật đổi sao dời, cứ đà này lâu ngày, chắc chắn sẽ sinh ra mầm mống họa loạn.
Lúc này đám người không dám cậy lớn nữa, nhao nhao tranh thủ chạy ùa về phía án thư.
Tranh nhau dùng thần thức ghi lại số lượng hàng hóa mà gia tộc mình muốn đặt mua, đồng thời đặt cọc linh thạch.
"Hừ~!"
Đối với hành động của đám đông, Hứa Hùng không có phản ứng quá lớn.
Nghiên cứu thương đạo nhiều năm như vậy, lại được Lục Ly truyền thụ cho vô số bí pháp thương đạo.
Nếu đến từng này chuyện cũng không giải quyết nổi mấy vị chủ sự này, thì cái đạo buôn bán của hắn chẳng phải tu vào bụng chó rồi sao.
Thủ đoạn của các nhà đồng môn, trong chớp mắt đã bị hắn phân hóa sạch trơn.
Đám người còn phải ngoan ngoãn cung kính gọi hắn một tiếng Hứa trưởng lão, lúc này mới có thể từng người lùi bước ra khỏi cửa.
Dưới sự dẫn dắt của đệ tử trực ban, tiễn ra khỏi sơn môn.
"Bộp bộp bộp!"
"Hứa sư đệ, kỹ nghệ thương đạo ngày càng sử dụng thuần thục rồi đấy."
Chứng kiến toàn bộ quá trình đàm phán bá đạo của Hứa Hùng, Lục Ly thu hồi khí tức, hiện rõ thân hình, vừa vỗ tay vừa bước vào.
"Chưởng giáo sư huynh!"
Nhìn thấy bóng dáng Lục Ly, Hứa Hùng mừng rỡ khôn tả.
Gãi gãi đầu, dáng vẻ đàm phán bá đạo vừa rồi hoàn toàn biến mất.
"Chưởng giáo sư huynh quá khen rồi, Hứa Hùng có được ngày hôm nay, toàn bộ đều nhờ vào thương đạo bảo thư mà chưởng giáo ban cho."
"Đại đạo trong sách rung chuyển đất trời, ta chỉ ngộ ra được chút ít lông da, thật hổ thẹn với kỳ vọng lớn lao của chưởng giáo sư huynh."
Hứa Hùng đứng dậy, nghênh đón Lục Ly, lời nói cũng không hề cố ý khiêm tốn.
Mà là đang thật lòng cảm thán cuốn bảo thư thần bí mà Lục Ly đã tặng hắn.
Mọi điều được ghi chép trong sách khiến hắn phải thán phục đến cực điểm.
Đến nay vẫn chưa thể thấu triệt nổi một phần mười.
Chỉ là cái tên đầy đủ của cuốn bảo thư đó hơi kỳ lạ một chút, gọi là gì nhỉ... Thương luận đại cá mập phố Hoa Kỳ gì đó?
Chẳng biết con cá mập bự này là cao nhân phương nào, ừm, nhưng nghĩ đến chắc cũng là tiền bối trong giới thương đạo.....
Nói thật, Lục Ly cũng không ngờ vị Hứa sư đệ nhà mình vốn xuất thân từ luyện khí, thế mà thiên phú trong mảng thương mại lại đáng sợ đến thế.
Hắn chỉ đem một số kiến thức tài chính bản thân biết kể cho đối phương nghe.
Đối phương liền có thể vận dụng linh hoạt, vì thế, những năm trước Lục Ly đã đặc biệt phái người Đại Hạ biên soạn lại một bộ bách khoa toàn thư tài chính mà Hứa Hùng có thể hiểu được.
Bên trong ghi chép rất nhiều kỹ pháp tài chính.
Nào là thu nhập đường ống, cục diện Ponzi, bán hàng đói khát, thị trường chìm, bán hàng kèm theo, giá trị thương hiệu v.v... vô vàn thứ.
Nhờ có cuốn bảo thư này, Hứa Hùng như hổ mọc thêm cánh, càng thêm lô hỏa thuần thanh trong chuyện thương đạo.
Việc thương mại của đạo viện ngày nay có Hứa Hùng chèo chống, thực sự khiến người ta vô cùng bớt lo.
"Hứa sư đệ, không cần phải thế, ngươi có thiên phú này, ta rất đỗi vui mừng."
"Nói chính sự đi, chuyến này ta đi ngoại viện kiểm tra, phát hiện ra một hiện tượng vô cùng thú vị."
Nghe Lục Ly nhắc đến chính sự, Hứa Hùng liền thu lại vẻ mặt, nghiêm túc lắng nghe, hỏi chi tiết:
"Sư huynh nói chuyện gì thế? Sư đệ xin vểnh tai lắng nghe."
"Ừm, cũng chẳng phải chuyện gì lớn, chỉ là ta phát hiện ra......"
Lục Ly hơi khựng lại, nhớ tới những gì mình chứng kiến khi tuần thị ngoại viện, ánh mắt khẽ sáng lên.
"Ta phát hiện hành vi tích trữ của đệ tử ngoại viện vô cùng phổ biến!"