Chương 349: Dùng lên... ngay cả bản thân cũng thấy sợ!
"Đáng chết!"
"Tà môn thật! Thủ đoạn ẩn nấp của tên này sao mà đáng sợ thế chứ."
"Thế nào, là đi hay ở?"
Ngân Đồng Yêu Quân bị một đòn đánh ra chân hỏa, trong lòng có chút không cam lòng.
Lúc này, những cỗ cự hạm uy lực cường hoành kia không có ở đây.
Trên vòm trời cũng chẳng có mấy pháp khí kỳ lạ đáng sợ nọ.
Chỉ dựa vào hai cỗ khôi lỗi ngũ giai, muốn bắt giữ năm tên Hóa Thần rõ ràng là không đủ.
Nhật Yêu cũng có chút chần chừ.
Lần trước giao phong chính diện với đạo viện.
Năm yêu còn chưa kịp tới gần đã bị hỏa lực dồn dập oanh tạc đến mức không ngẩng đầu lên nổi.
Cuối cùng còn bị hai cỗ chiến khôi ngũ giai đánh cho trọng thương.
Từ đầu đến cuối, bọn chúng thậm chí còn chưa thấy Lục Ly ra tay.
Chỉ đứng từ xa nhìn một cái.
Nay khó khăn lắm mới đụng độ được vị chưởng giáo đạo viện này.
Dù đối phương có thủ đoạn gì đi nữa, tính cho cùng cũng chỉ là một tên Nguyên Anh mà thôi.
Năm yêu cùng xông lên, chưa chắc đã không có cơ hội.
"Giết!"
"Giết chết chi chủ đạo viện này, đạo viện rắn mất đầu, ắt sẽ tự khắc sụp đổ."
"Chư vị, liều mạng thôi!"
"Cho dù hôm nay chúng ta có chết đi ba bốn tên, cũng phải bóp chết tên tặc tu này cho bằng được!"
"Bằng không, đợi chủ thượng quay về, tụi ta dù không chết cũng sẽ phải chịu hình phạt vô cùng thảm khốc!"
Xích Dương giận dữ gầm thét.
Cuối cùng cũng hạ quyết tâm vứt bỏ tất cả.
Định bụng cưỡng ép vây sát Lục Ly.
Năm yêu cùng động thủ, mỗi tên thi triển một môn thần thông.
Độc chướng của Thạch Mãng, gai xương của Kinh Cức.
Sơn hãi của Huyền Hùng, nguyệt thực của Ngân Đồng, phần thiên của Nhật Tì!
Đủ mọi sắc màu, quang hoa chớp gi động, yêu lực vặn vẹo.
Từng luồng yêu thuật đủ màu sắc cuồn cuộn kéo đến.
Hai đỗ chiến khôi cấp Ngự Thần cảm ứng được linh cơ dao động.
Lò phản ứng linh năng ở lõi điều khiển lập tức quá tải.
Năng lượng tương đương một triệu đương lượng bùng nổ hung mãnh.
Hàng vạn khối trung phẩm linh thạch đồng thời hóa thành tro bụi.
Lượng lớn linh lực hóa thành một chiếc khiên hình cầu màu xanh lam kiên cố không thể phá vỡ, bao bọc Lục Ly vào bên trong, trực diện nghênh đón đòn tấn công hợp lực của năm yêu!
"Ầm ầm!"
Tiếng nổ lớn xé nát tầng mây trong phạm vi trăm dặm.
Lớp khiên chấn động dữ dội nhưng vẫn không hề nứt vỡ.
"Tít! Trái tim Thái Sơ trên máy đã tiếp quản quyền hạn chiến đấu."
"Trạng thái năng lượng bình thường."
"Số lượng sinh vật địch: Năm."
"Có tự động nghênh địch hay không?"
Âm thanh máy móc lạnh nhạt vang lên bên tai Lục Ly.
Lục Ly lập tức đáp lời.
"Mỗi bên đánh một con, sống chết mặc kệ, ba con còn lại giao cho ta."
Dứt lời.
Hành động của hai cỗ chiến khôi không hề có chút trì trệ nào.
Lập tức chuyển động!
Lò phản ứng linh năng tiếp tục gầm thét.
Giáp tay của một cỗ chiến khôi bật ra thanh đao linh năng dài tới mấy ngàn mét, hung hăng chém về phía Thạch Mãng.
Cỗ còn lại thì hai tay hợp lại biến thành hình thái cự pháo, chùm tia hủy diệt ngưng tụ ở đầu nòng pháo, khóa chặt lấy cốt hầu.
Nhìn Ngân Đồng và Nhật Dương cùng ba tên yêu ma đã bắt đầu ngưng tụ đợt tấn công tiếp theo.
Lục Ly không hề có chút hoảng loạn nào.
Hôm nay, hắn muốn xem thử giới hạn chiến lực của bản thân rốt cuộc nằm ở đâu!
"Thông Tí Kim Gang Công, Đồng Bì!"
"Thiết Cốt!"
Một tiếng quát lớn vang lên, quang hoa quanh thân Lục Ly chuyển động.
Làn da ánh lên sắc đồng, lấp lánh ánh bạc.
Bước ra một bước.
"Rắc!"
Tiếng sấm sét chấn động ngay dưới chân hắn.
Hắn đã lơ lửng ngay trên đầu ba tên yêu ma.
"Tốc độn nhanh quá!"
"Nguyên Anh làm sao có thể có tốc độn đáng sợ đến thế này cơ chứ!"
"Cái này...... sao lại còn có cả linh lực thuộc tính lôi thế kia??"
Ba tên yêu ma Nhật Dương hoảng hồn trước tốc độ độn giật mình của Lục Ly.
Không dám chậm trễ, vội vàng thúc giục yêu lực phòng ngự.
Đồng thời tiếp tục thi triển thần thông.
Ba dòng lũ yêu thuật có dao động cường hoành lao thẳng về phía Lục Ly.
Đối mặt với cục diện tất sát này.
Sắc mặt Lục Ly vẫn tĩnh lặng như nước.
Nguyên Anh phát ra ngũ sắc bảo quang trong đan điền bỗng nhiên mở trừng hai mắt.
Tay trái kết Ngũ Hành Tạo Hóa Quyết, ngũ sắc thần quang luân chuyển hộ thể, sinh sôi không dứt.
Tay phải chụm ngón tay làm kiếm, điểm ra một đạo kiếm cương sắc bén chấn động không gian, hung hăng chém xuống.
Pháp lực ngũ linh bàng bạc cuồn cuộn, kết hợp với sức mạnh kinh người của thể phách Kim Cương Thiết Cốt.
Ban cho đạo kiếm cương một uy năng cường hoành chưa từng có.
"Ầm——!"
"Ầm ầm!"
Kiếm cương tựa như dòng ngân hà đảo ngược.
Gần như trong khoảnh khắc đã xé toạc và làm tiêu tan ba dòng lũ yêu thuật từ chính giữa.
Hơn nữa dư uy không giảm!
Hung hăng chém lên yêu cương hộ thể của ba tên yêu ma.
Phát ra tiếng động đinh tai nhức óc tựa kim thiết giao minh.
"Mạnh quá!"
"Đây mà vẫn là Nguyên Anh ư??!"
"Đây rốt cuộc là tu sĩ Nguyên Anh môn phái nào vậy trời!!!"
Ngân Đồng suýt chút nữa bị cú đánh này làm cho rớt cả tròng mắt.
Cảm nhận được dao động lực lượng khổng lồ trên lớp yêu cương hộ thể.
Nó nuốt nước bọt ực một cái.
Không chỉ riêng nó, hai tên yêu ma bên cạnh cũng đều mang vẻ mặt kinh hãi nhìn chằm chằm Lục Ly.
Một tu sĩ Nguyên Anh, không dựa vào bảo vật khí vật, không dùng phi kiếm phù lục.
Chỉ dựa vào pháp lực công pháp bản thân mà chính diện liều mạng với ba đầu đại yêu Hóa Thần.
Chuyện này mà truyền ra ngoài, e rằng toàn bộ Tây Châu chẳng có ma nào tin nổi!
Thật sự quá mức dọa người!
"Ực!"
Yết hầu to lớn của Nhật Dương chuyển động mạnh một cách nặng nề.
Cố ra vẻ trấn định.
"Đừng hoảng! Tên tặc tu này tuy pháp lực đáng sợ, nhưng rõ ràng đã lực bất tòng tâm."
"Muốn phá vỡ yêu cương của tụi ta rõ ràng cũng tốn sức lắm, ba yêu tụi ta hợp lực, một mình hắn tuyệt đối không thể giết sạch chúng ta đâu!"
"Tiếp tục xông lên!"
Nhật Yêu đã nói trúng điểm then chốt.
Lòng can đảm của ba yêu liền hồi phục trở lại.
Chuẩn bị nghênh chiến một trận ra trò với Lục Ly, pháp lực của tu sĩ Nguyên Anh dẫu có mạnh đến đâu đi nữa.
Cũng sẽ có lúc cạn kiệt.
Đợi đến khi pháp lực của Lục Ly kiệt quệ, chính là thời khắc thắng lợi của ba tên yêu ma chúng nó.
Nhìn ba tên yêu ma bên dưới đang giãn cách khoảng cách vây quanh.
Lục Ly khẽ thở dài một tiếng.
"Muốn dựa vào chiến lực bản thân để chém chết ba tên Hóa Thần, quả nhiên vẫn còn miễn cưỡng."
"Cứ kéo dài thế này, không chỉ tốn tiền mà quả thực chẳng có lợi gì."
Liếc mắt nhìn hai cỗ chiến khôi ngũ giai đang đốt cháy cạn kiệt vạn khối trung cấp linh thạch mỗi giây.
Lục Ly không muốn lãng phí thời gian nữa.
Tâm niệm vừa động.
Một bộ chiến giáp toàn thân màu bạc chói lọi cao chừng ba mét lập tức bao bọc lấy thân thể hắn.
"Pháp chiến đấu chiến giáp cấp Ngự Thần ngũ giai."
"Toàn thân được đúc bằng Tinh Vẫn Bí Ngân trung cấp ngũ giai."
"Khắc mười vạn tám ngàn đạo văn khuếch đại."
"Lõi của nó được trang bị lò phản ứng tổng hợp linh hạch thu nhỏ."
"Có thể ngay lập tức khuếch đại đầu ra linh lực của người mặc lên gấp ba lần, đồng thời nén độ tinh khiết của linh lực đậm đặc gấp sáu lần so với bản thân người mặc!"
"Thế này...... chắc là có thể phá phòng ngự rồi chứ?"
Lục Ly hơi không dám chắc chắn cho lắm.
Bộ chiến giáp ngũ giai duy nhất của Đại Hạ đang ở trên người hắn.
Ngay cả bản thân hắn cũng chẳng biết chiến giáp ngũ giai khi khai hỏa toàn lực sẽ có mức độ khuếch đại đáng sợ nhường nào.
Lúc này, tay ngứa ngáy vô cùng.
Ai bảo hắn không có khí vật cơ chứ.
Khí vật của hắn không dùng thì thôi, hễ dùng đến..... ngay cả bản thân hắn cũng phải thấy sợ!
Ánh mắt lạnh lùng, khóa chặt lấy khí tức chậm chạp vụng về của Huyền Giáp Bạo Hùng.
Nguyên Anh ngũ sắc trong đan điền Lục Ly vận chuyển hết công suất.
"Vù——!"
Các đường ống phù văn trên cơ thể cơ giáp lập tức sáng rực lên tựa như ban ngày.
Pháp lực bàng bạc của Ngũ Linh Nguyên Anh tuôn trào vào trong cơ giáp, sau khi được nén lại và khuếch đại.
Một thanh đao ngũ sắc cấu thành từ linh lực cực kỳ đậm đặc, dài tới vạn mét, chớp mắt ngưng tụ đỉnh đầu hắn.
Thậm chí cạnh sắc của đao cương còn cắt rách cả không gian, tạo ra những vết xước màu đen.
"Cái...... cái này là cái gì!"
"Không thể nào!! "
"Đây rốt cuộc là giáp trụ gì thế này!!!"
Thần sắc của Nhật Dương và Ngân Đồng trong khoảnh khắc trở nên kinh hãi đến tột độ.
Lục Ly trước và sau khi mặc chiến giáp cứ như biến thành hai người khác hoàn toàn!
Mấy con yêu ma không tài nào hiểu nổi, sao chỉ mặc một bộ pháp giáp kiểu dáng kỳ lạ lên người.
Mà lại giống như thỉnh thần nhập xác ngay tại chỗ thế kia.
Cái thứ pháp lực này, ngươi có bảo là Hóa Thần hậu kỳ tụi nó cũng tin sái cổ!
"Chết!"
Không đợi ba yêu kịp phản ứng.
Thân hình Lục Ly chớp nhoáng lao vút đi, đao cương chém thẳng vào đầu Huyền Hùng.
Đối phương còn chẳng kịp triển khai thần thông phòng ngự.
Đao chém xuống!
"Phập!"
Giống như dao nóng cắt qua mỡ.
Yêu Quân Huyền Giáp Trọng Hùng nổi danh với khả năng phòng ngự đã bị đao cương ngũ sắc vô thanh vô tức chẻ làm đôi từ chính giữa.
Huyền Hùng đờ đẫn.
Trơ mắt nhìn nửa thân dưới to lớn của mình từ từ nghiêng ngả đổ xuống.
Yêu huyết tuôn trào như thác nước, nhuộm đỏ cả vòm trời.
Bộ cơ giáp màu bạc chói lọi đẫm một màu máu đỏ tươi.
Lục Ly ngẩng đầu, nhìn về phía Nhật Dương và Ngân Đồng.
"Đến lượt hai ngươi rồi."