Chương 395: Nam Châu Cỗ tộc, Bắc Châu Băng Cung, Đông Châu Thượng Tông!
Sự phi phàm của Đạo triều, Âm Dương Thanh Tảng thực ra đã sớm tận mắt chứng kiến không ít.
Cũng không phải nói vạn vật trong Đạo triều đạt được thành tựu lớn nhường nào.
Chủ yếu là những biểu hiện nhỏ nhặt đó, tiềm năng ẩn chứa bên trong lại vô cùng to lớn.
Nhưng trong đó cũng có điểm khiến Âm Dương Thanh Tảng không tài nào hiểu nổi.
Tỷ như Khí Tạo Tư Linh Khôi Đường.
Nàng tận mắt nhìn thấy một phàm nhân sắp chết, bị tu sĩ rút ra hồn phách.
Trải qua một chuỗi pháp khí luyện chế gia cố phức tạp, cuối cùng bị nhét sống vào bên trong một cỗ khôi lỗi bình thường.
Cỗ khôi lỗi này tinh xảo, thân thể bao phủ da người.
Được hồn phách rót vào, lại càng thêm phần linh động.
Trong lúc nhất thời vậy mà lại không phân biệt nổi rốt cuộc đó là người hay là khôi lỗi.
"Dùng thân xác khôi lỗi, ôm lấy hồn phách sống tạm, việc này có trợ giúp gì cho hắn?"
"Học cung thu nhận tu sĩ thì ta hiểu, nhưng thu nhận phàm nhân mà còn cung phụng cho họ sinh hoạt tu hành là vì cớ gì?"
Âm Dương Thanh Tảng lẩm bẩm, phỏng đoán trong lòng càng lúc càng trở nên rõ ràng.
Dù có không muốn thừa nhận đến đâu, nhưng nàng vẫn phải biết.
Đúng vậy, sự phi phàm mà Lục Ly biểu lộ ra, đủ để chứng minh.
Hắn tuyệt đối không phải là người của thế giới này.
Tư tưởng của hắn, chế độ của hắn, Đạo triều của hắn.
Nơi nào cũng phảng phất những dấu vết bất thường.
Ngay cả sự trung thành và tín ngưỡng của đệ tử Đạo triều, cũng khiến nàng phải động dung.
Không ai ép buộc, không ai giám sát.
Mọi người từ đáy lòng mà tin tưởng Đạo chủ, tin tưởng Đạo triều.
Sự đồng nhất cao độ về mặt tư tưởng này, đáng sợ hơn bất kỳ công pháp thần thông nào.
"Có lẽ...... Thiên ý thật sự đã chọn trúng người này."
Âm Dương Thanh Tảng khẽ thở dài, sự dò xét trong đáy mắt không biết từ lúc nào đã dần hóa thành vẻ phức tạp.
Có lẽ, lời Thánh dụ nói thật sự có liên quan đến hắn.
Âm Dương Thanh Tảng là một người thông minh.
Thậm chí là một tu sĩ vô cùng thông minh.
Từ một tiểu thư chi thứ của đại tộc, tu luyện đến mức trở thành gia chủ, rồi đến vài nhân vật kinh diễm tuyệt luân của thế giới này.
Thậm chí siêu thoát khỏi thế giới này, đại kiếp mà ngay cả những đại năng chân chính cũng không thể trốn tránh, nàng đều đã né tránh được.
Nàng hiểu rõ, người thông minh không thể làm chuyện ngu ngốc.
Khi phát hiện sự tình có điều bất ổn, thì phải kịp thời cứu vãn.
Tiềm ẩn phía trên bầu trời Đạo triều, sự phức tạp trong ánh mắt Âm Dương Thanh Tảng dần trở nên kiên định.
"Lục Ly...... Thôi được, nếu như sau này ngươi thực sự......"
"Vậy thì do bản tọa làm người hộ đạo cho ngươi!"
Dứt lời.
Âm Dương Thanh Tảng không suy nghĩ thêm nữa.
Thu liễm thân hình ẩn vào trong hư không.
Nàng biết, Đạo triều và Lục Ly sẽ cần đến nàng.
Ngày này sẽ không còn xa nữa.
Toàn bộ Đông Hoang, đều đang vì biến cố ở Tây Châu mà dấy lên sóng gió.
Khi ngày đó thực sự giáng lâm, nàng sẽ để Lục Ly nhìn thấy giá trị của bản thân mình.
Âm Dương Thanh Tảng ngẩng đầu lên.
Ánh mắt phóng tầm mắt ra xa.
Phảng phất như nhìn thấy ngoài Tây Châu.
Nhìn thấy vùng biển rộng lớn sâu thẳm vô tận.
Ở nơi đó sóng cả dâng trào, vô số yêu thú thể tích khổng lồ dấy lên sóng to gió lớn.
Đi xa hơn nữa, đại địa Đông, Nam, Bắc tam châu, từng đạo mệnh cách hư ảnh lơ lửng.
Thiên kiêu kinh diễm, đại tu tề động.
Đông Hoang quá rộng lớn.
Rộng đến mức cho dù là Trúc Cơ dùng hết thảy thọ nguyên cũng khó lòng vượt qua biển châu.
Rộng đến mức chư tử bách gia dẫu có thủ đoạn thông thiên, cũng cần trăm năm quang âm, mới có thể hạ cờ xuống Tây Châu.
Nhưng quân cờ, đã chuyển động rồi.
Nam Châu, sâu trong Thập Vạn Đại Sơn.
Một đạo thân ảnh đứng ngạo nghễ trên đỉnh vạn trượng vách núi.
Xung quanh thân thể quấn quầy làn sương mù màu xanh u ám.
Trong sương mù mơ hồ có thể nhìn thấy vô số bóng trùng nhỏ bé đang lúc nhúc, phát ra tiếng kêu ong ong nhỏ chi chít và chói tai.
Cố Uyên, Nam Châu đệ nhất thiên kiêu, Hóa thần trung kỳ.
"Tây Châu long khí......"
Hắn thấp giọng lẩm bẩm, đầu ngón tay khẽ mơn trớn một con cổ trùng đỏ tươi toàn thân.
"Nếu có thể dùng long khí để nuôi dưỡng bản mệnh cổ, pháp Vạn Trùng Thệ Thiên này của ta, có lẽ có thể đạt tới hóa cảnh."
Hư không sau lưng vặn vẹo, một đạo thân ảnh già nua hiện lên.
"Thiếu chủ, các trưởng lão trong tộc có bàn bạc."
"Tây Châu cách Nam Châu chúng ta đường xá xa xôi, lại còn phải vượt qua vùng biển vô tận, hung hiểm khó dò."
"Hung hiểm?"
Cố Uyên hờ hững cắt ngang, xoay người lại.
Trong mắt, phản chiếu vô số bóng trùng đang lúc nhúc.
"Đạo ta tu, vốn dĩ chính là đạo hung hiểm."
Hắn giơ tay lên, một con cổ trùng đỏ tươi chậm rãi bò qua đầu ngón tay.
"Hơn nữa...... ngươi nghĩ rằng ta chỉ vì chút long khí đó sao?"
Lão giả sửng sốt.
Khóe môi Cố Uyên cong lên một nụ cười có thâm ý sâu xa.
"Trung Châu bách gia đè ép Nam Châu chúng ta bao nhiêu năm rồi? Vạn năm có lẻ chứ."
"Lần này bách gia chủ động mời chúng ta nhập cục, ngươi cho rằng thực sự là có lòng tốt?"
Hắn cười nhẹ, tiếng cười mang theo vẻ lạnh lẽo.
"Chẳng qua chỉ là mượn dao giết người mà thôi."
"Vậy thiếu chủ tại sao......"
"Bởi vì hổ, cũng có thể ăn thịt người."
Ánh mắt Cố Uyên u ám sâu thẳm, nhìn về phía phương Bắc.
"Con rồng ở Tây Châu đó, có thể kinh động đến cả bách gia tự mình ra tay, tất nhiên là không tầm thường."
"Nếu có thể được hắn trợ giúp, hoặc có thể kết thành đồng minh."
"Nếu không được......"
Hắn khựng lại, cổ trùng trên đầu ngón tay chợt phình to, hóa thành kích cỡ bằng nắm đấm, miệng vết cắn dữ tợn mở ra rồi khép lại.
"Vậy thì luyện hóa hắn, dùng long khí của hắn, giúp ta thành đạo."
"Còn về bách gia..... Hừ hừ."
"Họ tưởng Nam Châu ta vẫn là vùng đất hoang vu tùy ý chém giết của vạn năm trước sao?"
Cố Uyên chậm rãi siết chặt nắm đấm, vô số cổ trùng từ trong tay áo tuôn ra, ngợp trời che đất.
"Truyền lệnh xuống, Nam Châu Cỗ tộc, chuẩn bị Tây chinh."
......
Bắc Châu, trên băng phong tuyết nguyên.
Một tòa băng thành cổ kính uy nghi sừng sững.
Nơi cao của băng thành, trong một tòa băng tinh cung điện, bạch giáp thanh niên chắp tay đứng thẳng.
Dung mạo tuấn mỹ, mi vũ lạnh lùng.
Băng Vô Ngân, Bắc Châu đệ nhất thiên kiêu, Hóa thần hậu kỳ.
"Tây Châu......"
Hắn khẽ mở miệng, thanh âm như băng tinh va chạm, trong trẻo lạnh lùng u tịch.
Sau lưng, một đạo âm thanh trầm trọng vang lên.
"Vô Ngân, con thực sự muốn đi sao?"
Một lão giả quanh thân khí tức thâm trầm như biển, râu tóc bạc phơ phá không bước ra.
Băng Vô Ngân không ngoảnh lại.
"Sư tôn năm xưa từng nói, Băng Phách Huyền Công của ta nếu muốn đột phá Phản Hư, cần một luồng khí chí dương chí cương để trung hòa."
"Long khí, chính là chí dương chí cương."
Lão giả trầm mặc một lát, chậm rãi mở miệng.
"Tây Châu cách xa ngàn dặm vạn dặm, trên đường còn phải vượt qua vùng biển vô tận, con......"
"Sư tôn."
Băng Vô Ngân ngắt lời ông, ngữ khí vẫn bình tĩnh như trước.
"Ta tu đạo ba trăm năm, chưa từng rời khỏi Bắc Châu nửa bước."
"Ba trăm năm nay, ta quan sát vạn vật băng nguyên, ngộ đạo huyền băng, cứ ngỡ mình đã chạm tới cửa ải của đại đạo."
"Cho đến tận hôm nay, ta mới hiểu ra."
Hắn xoay người lại, đôi mắt màu xanh băng lam, phản chiếu đầy trời phong tuyết.
"Quan sát vạn vật băng nguyên, rốt cuộc cũng chỉ là quan sát."
"Ngộ đạo huyền băng, rốt cuộc cũng chỉ là ngộ."
"Không thấy thiên kiêu, không thấy thiên địa, lấy gì để thành đạo?"
Lão giả sững người, hồi lâu không nói nên lời.
Được một lúc, ông dài dug thở dài một tiếng.
Lấy từ trong ngực ra một khối băng tinh, đưa cho Băng Vô Ngân.
"Đây là vật hộ thân của các đời cung chủ Bắc Châu Băng Cung, có thể đỡ được một đòn toàn lực của Phản Hư viên mãn."
Băng Vô Ngân tiếp lấy, khẽ gật đầu.
"Đa tạ sư tôn."
Hắn xoay người, bước ra một bước, bước thẳng vào màn phong tuyết ngợp trời.
Thân ảnh bạch giáp, dần dần biến mất ở tận cùng vùng băng nguyên mờ mịt.
......
Đông Châu, trong một tông môn lơ lửng giữa mây mù núi non.
Vài đạo thân ảnh đứng tựa lan can, cúi xuống nhìn muôn dân trăm họ phía bên dưới.
Người đứng đầu khoác cẩm bào màu đen tuyền, tay cầm quạt xếp.
Dung mạo tuấn dã, khí chất nho nhã.
Thanh Hoa Vũ, Đông Châu đệ nhất thiên kiêu, Phản Hư sơ kỳ.
"Chút chuyện vặt vãnh ở Tây Châu đó, cũng đáng để Trung Châu làm rùm beng lên như vậy sao?"
Sau lưng có người cười nhạo.
Thanh Hoa Vũ không đáp lại.
Hắn nhìn về phía Tây, ánh mắt sâu thẳm.
Một lát sau mới chậm rãi mở miệng, giọng điệu nhạt nhẽo.
"Vạn năm trước, Tấn Đế cũng phất lên theo cách này."
"Sao nào, các ngươi còn muốn quan sát lại một lần nữa sao?"
Vừa dứt lời, sắc mặt đám người phía sau liền thay đổi biến hóa.
"Ý ngươi là......"
"Ta không nói gì cả."
Thanh Hoa Vũ ngắt lời hắn, thu quạt xếp lại, nhìn về hướng Tây.
"Chủ gia truyền lệnh xuống."
"Nói rõ con rồng kia, thực sự có khả năng làm nên chuyện."
"Thanh Liên Thượng Tông ta, là chi nhánh của Thuật gia, cho dù các ngươi có coi thường con rồng này thế nào đi nữa, thì vẫn phải tuân theo mệnh lệnh của chủ gia mà hành sự."
"Đi thôi, náo nhiệt trận này có cái để hóng rồi."
Âm thanh rơi xuống, ngữ khí của Thanh Hoa Vũ không quá mức hưng phấn.
Thiên kiêu thì thế nào, cuối cùng chẳng phải vẫn là kẻ bị sai khiến đó sao.
"Nam Châu Cỗ tộc, Bắc Châu Băng Cung, lại thêm Đông Châu Thượng Tông ta."
"Con rồng Tây Châu này...... mặt mũi lớn thật đấy!"