Chương 46: Tôi có thể đưa một dòng linh mạch về...
"Đồng chí Lục Ly!"
"Thế nào? Có phương pháp cứu vãn nào không?"
"Là chỗ nào của chúng ta làm sai sao?"
Đúng lúc Lục Ly đang đắm chìm trong mỹ cảm mang đậm phong cách công nghệ của bộ giáp pháp khí này.
Bên tai chợt vang lên giọng điệu có phần số ruột của Vương Chí Văn.
"Hô..."
Hít sâu một hơi, Lục Ly lấy lại tinh thần, siết chặt ngọc bội.
Chậm rãi cất lời.
"Cục trưởng Lê, Vương lão, việc luyện khí... đã thành công."
"Thành... thành công rồi?"
"Thành công? Thành công thật sao!"
"Thành... thành công..."
Khi giọng nói của Lục Ly truyền qua ngọc bội trở về Lam Tinh, khoảnh khắc ấy.
Vương Chí Văn dường như không dám tin vào tai mình.
Ngẩn người tại chỗ, môi mấp máy.
Cho đến khi tiếng hoan hô như sóng dậy vang khắp cả xưởng thí nghiệm.
Lê Viện Triều kích động bắt đầu vỗ tay, ông mới sực tỉnh!
Không màng đến niềm vui sướng, Vương Chí Văn siết chặt ống nghe, cấp bách lên tiếng.
"Đồng chí Lục Ly có thể quay cho tôi một đoạn video về trạng thái hiện tại của bộ pháp giáp được không?"
"Cậu đã dùng phương pháp gì để khiến nó thành công vậy? Hay là..."
"Tôi không làm gì cả, vào khoảnh khắc cầm nó lên, bộ pháp giáp đã tự động lóe lên linh quang, tuy chỉ có phẩm chất nhất giai sơ cấp..."
"Nhưng quả thực nó là một món pháp khí không thể nghi ngờ."
"Quả nhiên!"
Vương Chí Văn như có một phỏng đoán vừa được chứng thực.
Toàn bộ chân mày nhíu chặt, lẩm bẩm một mình.
"Trước đó tôi từng đưa ra phỏng đoán, quy tắc vật chất giữa hai thế giới có sự chênh lệch rất lớn."
"Cho dù có thể dùng vật liệu của thế giới khác để tái cấu trúc, nhưng... sau khi kết hợp chưa chắc đã thực sự dùng được."
"Bây giờ xem ra quả thực là vậy... Cái này..."
"Đây là sự hạn chế về mặt quy tắc vật lý cơ bản của thế giới... Phải sửa đổi thế nào đây..."
Lục Ly tự nhiên nghe thấy lời của Vương Chí Văn, không chỉ riêng hắn, đám đông các nhà nghiên cứu sau khi định thần lại cũng dừng tiếng hoan hô.
Đám đông lại một lần nữa chìm vào tĩnh lặng.
"Hạn chế về quy tắc..."
"Vương lão, cái quy tắc mà ông nói... có phải chính là cái gọi là thiên địa linh khí không?"
Ở đầu bên kia ngọc bội, Lục Ly lên tiếng dò hỏi.
Nửa năm trước hắn từng gửi về Lam Tinh một viên trắc linh thạch.
Chuyên dùng để đo lường linh căn, kết quả là trắc linh thạch vừa xuất hiện ở Lam Tinh liền mất đi tác dụng.
Lục Ly lập tức suy đoán có phải là do Lam Tinh không có linh khí hay không.
Giờ phút này bộ pháp giáp cũng tương tự như vậy...
"Không sai, vật chất linh lực bên trong căn cứ của chúng ta rất trân quý."
"Mấy viên linh thạch cậu gửi về lại càng là vật phẩm được bảo vệ trọng điểm... Chúng ta không nỡ dùng vật chất linh lực để kiểm tra..."
"Hơn nữa nếu thực sự là vì linh khí..."
Vương Chí Văn ngập ngừng muốn nói lại thôi, có chút do dự cất lời.
"Vậy... vậy sau này chẳng lẽ cứ mãi dựa vào vật tư do cậu cung cấp để tiến hành tu luyện và nghiên cứu..."
"Gánh nặng này đối với cậu quá lớn rồi."
Vừa dứt lời, Lê Viện Triều cũng trầm mặc.
Lam Tinh hiện tại không có linh khí là một sự thật.
Không có linh khí thì rất nhiều dụng cụ, khí vật không thể sử dụng, chứ đừng nói tới chuyện khởi động thời đại tu tiên toàn dân Đại Hạ.
Đến cả nghiên cứu tu tiên cũng phải phiền phức một tay Lục Ly...
Như vậy quá ư là bất công đối với Lục Ly...
"Thiên địa linh khí..."
"Linh khí của Tù Long Giới là..."
Ý nghĩ trong đầu Lục Ly chuyển động cực nhanh, hắn nhớ hình như từng đọc được một bài tạp văn trong tàng kinh các của tông môn.
Nói rằng thiên địa có linh, tự sinh ra linh mạch, mạch thành sinh khí, đó chính là linh khí.
Đây chính là căn nguyên linh khí của thế giới này...
Linh mạch...
"Đã là như vậy..."
Lục Ly dường như nghĩ tới điều gì, có chút không chắc chắn cất lời.
"Vương lão, liệu có khả năng nào, tôi có thể đưa một dòng linh mạch về hay không?"
"Linh... linh mạch?!"
"Đúng vậy, còn nhớ những điển tịch tạp văn tôi từng truyền về trước đó chứ, thiên địa linh khí này vốn sinh ra từ linh mạch..."
"Thanh Trì Tông có một dòng tam giai linh mạch, nếu tôi có thể truyền một dòng linh mạch về..."
"Ực!"
Lục Ly còn chưa nói hết câu, Vương Chí Văn liền nuốt khan một ngụm nước bọt thật mạnh.
Dường như có chút không dám tin.
Những người xung quanh lại càng mang vẻ mặt khiếp sợ.
Họ đã từng nghiên cứu rất kỹ lưỡng các điển tịch tạp văn mà Lục Ly truyền về.
Đối với linh mạch cũng hiểu biết đôi chút, biết vật này chính là nền móng của núi sông... dài động trăm thước vạn thước...
"Cái... cái thứ này cũng có thể truyền về được sao?"
"Về mặt lý thuyết thì chắc là được, khối lượng và linh lực vật phẩm truyền đi qua ngọc bội này có liên quan đến nhau."
"Hơn nữa... trong giới tu tiên vốn có thuật dời non, có thể dời được... thì có thể truyền đi."
Giọng Lục Ly mang theo chút quả quyết.
Khiến hy vọng của đám đông nhà nghiên cứu một lần nữa được thắp lên.
Ngay cả Vương Chí Văn cũng trở nên mừng rỡ.
"Nếu thực sự có thể truyền về một dòng linh mạch..."
"Đó tuyệt đối là sự trợ giúp to lớn đối với Đại Hạ... Từ nay về sau không chỉ việc tu hành nghiên cứu sẽ thuận tiện hơn rất nhiều."
"Tốc độ nghiên cứu lại càng vượt ngoài tưởng tượng, kế hoạch tu tiên cũng có thể thử nghiệm khởi động..."
"Hô! Hô hô..."
Hô hấp của Vương Chí Văn trở nên nặng nhọc.
Nếu nói cho đến giai đoạn hiện tại, tiến độ nghiên cứu tu hành giữa quốc gia và Lục Ly vẫn thuộc thời kỳ 1.0.
Thì vào khoảnh khắc linh mạch được truyền về Đại Hạ thành công... sẽ chính thức mở ra thời đại 2.0!
"Đồng chí Lục Ly, tôi thấy ý kiến của cậu rất đáng để thử."
"Tuy nhiên... đây không phải chuyện nhỏ, giai đoạn hiện tại cậu cứ vững bước đánh chắc tiến giáp, đã mở ra được cục diện trong tu tiên giới rồi."
"Còn về việc truyền linh mạch về... nhất định phải đảm bảo an toàn cá nhân rồi hãy thử nghiệm."
Giọng nói của Lê Viện Triều chợt vang lên.
Ông không hiểu về nghiên cứu, cũng chẳng rõ tầm quan trọng cụ thể của linh mạch.
Nhưng ông biết rõ, điều quan trọng nhất lúc này... vẫn là Lục Ly.
"Tôi hiểu rõ, thưa Cục trưởng Lê, với tu vi Luyện Khí kỳ hiện tại của tôi thì chắc chắn là không có khả năng rồi."
"Đợi sau khi tôi Trúc Cơ, có lẽ có thể thử xem..."
Lục Ly đáp lời.
Hiện tại hắn tuyệt đối sẽ không liều lĩnh lao ra ngoài tìm linh mạch.
Linh mạch dù chỉ có phẩm chất nhất giai cũng cực kỳ trân quý, không chỗ nào là không có thế lực canh giữ.
Đại sự thế này, đành phải đợi đến khi Trúc Cơ rồi hẵng hay.
Cuộc liên lạc dần đi đến hồi kết.
Vương Chí Văn dặn dò Lục Ly nhất định phải kiểm tra thật chi tiết các thông số hiệu năng của món "Pháp giáp Đại Hạ" kia.
Lê Viện Triều thì truyền về báo cáo phân tích chiến lược mới nhất.
"Đồng chí Lục Ly," giọng của Lê Viện Triều trở nên nghiêm nghị.
"Dựa trên thông tin cậu cung cấp, tổ chiến lược nhiệt liệt kiến nghị cậu hãy chuẩn bị trước cho việc Trúc Cơ."
"Trúc Cơ đan có giá trị tới mấy ngàn linh thạch, cho dù là thu nhập luyện khí hiện tại của cậu, cũng cần tích lũy mười mấy năm mới đủ."
Con số này khiến lòng Lục Ly chùng xuống.
Sự gian nan của việc Trúc Cơ, vượt xa tưởng tượng.
"Ngoài ra," Lê Viện Triều tiếp tục nói, "tổ chiến lược phân tích cho rằng, cậu có thể cân nhắc khởi động 'Kế hoạch thu đồ đệ'."
"Thu đồ đệ?" Lục Ly ngẩn ra.
"Không sai, nếu có thể từ nhỏ bồi dưỡng mấy đệ tử có tư chất từ trung bình trở lên, với hiệu suất của Ngũ Hành Quyết phiên bản 3.0..."
"Họ có hy vọng trưởng thành trước khi cậu Trúc Cơ, trở thành lực lượng hỗ trợ của cậu, giúp đỡ thu thập tài nguyên."
Đề xuất này khiến Lục Ly rơi vào trầm tư.
Độc lai độc vãng tu hành quả thực rất gian nan, nếu có thêm vài trợ thủ đáng tin cậy...
Lê Viện Triều cuối cùng bổ sung thêm một câu, giọng điệu mang hàm ý sâu xa:
"Hãy nhớ kỹ, thứ cậu cần không phải là một danh phận sư đồ đơn thuần."
* "Mà là do chính tay cậu bồi dưỡng, tuyệt đối trung thành... 'người một nhà'!"