Chương 489: Quay về, chỉnh đốn quân ngũ, nhanh chóng tóm gọn thiên kiêu các châu!
Ngay khoảnh khắc tiếng kêu lạnh lùng mang theo vẻ kinh hãi ấy vang lên, sắc mặt của Âm Dương Thanh Phạn càng trở nên ngưng trọng hơn.
Nàng nhanh chóng truyền âm cho Lục Ly:
"Đạo chủ, dưới vực sâu này có đại yêu bị long khí thu hút."
"Ta có thể cảm nhận được, yêu vật này rất có khả năng là một vị Yêu Tôn chân chính. Nơi đây nguy hiểm, chúng ta cần nhanh chóng rời đi."
Vừa truyền âm, Âm Dương Thanh Phạn vừa tung người bay vút lên thật nhanh.
Đồng thời, nàng vẫn luôn cẩn trọng cảnh giác với lớp sương mù dày đặc phía dưới.
Có thể thấy rõ, đối mặt với sự tồn tại có khả năng đạt cấp bậc Yêu Tôn thế này, ngay cả nàng cũng buộc phải cẩn thận đối phó.
Đương nhiên, nguyên nhân một phần cũng vì hải thú ở đây vô cùng đông đúc.
Nếu thực sự đánh nhau, muôn thú lẫn lộn, chẳng thiếu gì cảnh giới Hợp Đạo hay Độ Kiếp.
Bản thân nàng rất có thể sẽ không lo xuể cho Lục Ly, cho nên nhất định phải cẩn trọng đôi phần, tuyệt đối không dám mạo hiểm.
Lục Ly cũng hiểu rõ tình thế cấp bách, không suy nghĩ nhiều mà đáp lời ngay lập tức:
"Đi!"
Dứt lời, hai người nhanh chóng tung bay.
Phá vỡ không gian rồi rời đi ngay tại chỗ.
Ở khoảnh khắc cuối cùng trước khi bước vào khoảng không mịt mờ, Lục Ly thoáng nhìn thấy một phần thân ảnh từ đằng xa.
Không, không phải một phần, mà là một góc thân thể của nó.
Một chiếc xúc tu màu đen vô cùng béo mập và khổng lồ đang cuồn cuộn khuấy đảo giữa làn sương mù mịt mờ.
Những con hải thú cảnh giới Hợp Đạo vốn đã bị kinh động, nhưng đứng trước chiếc xúc tu khổng lồ kia trông lại nhỏ bé đến lạ thường.
Toàn bộ Vực Sâu Vô Tận dường như đều bị chiếc tay khổng lồ này lấp đầy.
Tác động thị giác cực lớn khiến tâm thần Lục Ly chấn động mạnh.
Hắn không thể ngờ rằng trong rãnh biển vô tận này lại thực sự tồn tại một con đại yêu kinh khủng như vậy.
Yêu Tôn, với thể hình thế này, chắc chắn chính là Yêu Tôn cảnh giới Đại Thừa trong truyền thuyết!
Tuy nhiên, điều kỳ lạ là, trước khi Lục Ly độn thổ rời đi, chiếc xúc tu khổng lồ đó chỉ đang dò d xét ở vùng ngoài của vực sâu.
Nhưng nó lại tuyệt đối không vươn ra khỏi phạm vi vực sâu.
Cứ như thể phạm vi hoạt động của đối phương chỉ giới hạn bên trong vực sâu này mà thôi.
Độn mình vào trong không trung.
Lục Ly lúc này mới hoàn hồn.
Cho tới bây giờ, hắn vẫn không hiểu mình đã làm lộ long khí từ khi nào.
Từ đầu đến cuối, hắn vẫn luôn ẩn giấu khí tức long khí của bản thân cơ mà.
Hơn nữa...
"Ta mang trên mình hai đạo long khí, rõ ràng trong đó còn lẫn cả một đạo nghiệt long chi khí."
"Vì sao sự tồn tại cấp Yêu Tôn kia lại nói đó không phải nghiệt long chi khí cơ chứ?"
Tâm trí Lục Ly thoáng mơ hồ.
Ý niệm lóe lên trong đầu, hắn bỗng nhớ tới cảnh mình vừa sử dụng ngọc bội hình cá để thi triển phép thuật xuyên biên giới lúc nãy.
Một luồng linh quang chợt lóe lên trong đầu hắn.
"Chẳng lẽ..."
"Long khí mà vị Yêu Tôn kia cảm nhận được không phải do ta phát tán ra, mà là... long khí của Đại Hạ bị rò rỉ!"
Vừa nảy ra ý niệm này, Lục Ly lập tức cảm thấy khả năng này rất cao.
Đại Hạ vốn là nơi hội tụ long khí trên toàn cầu.
Hắn thi triển pháp thuật xuyên biên giới, khiến long khí của Đại Hạ rò rỉ sang thế giới này và bị Yêu Tôn trong vực sâu phát hiện ra.
Nếu nghĩ theo hướng này, thì mọi chuyện hoàn toàn có thể giải thích được.
Tuy nhiên, trước đây khi hắn liên lạc với Đại Hạ, chưa từng xảy ra tình trạng long khí tùy ý rò rỉ sang thế giới bên kia như thế này.
Nhưng hiện tại lại thành ra thế này...
"Chẳng lẽ việc ta dùng ngọc bội thi triển pháp thuật xuyên biên giới sẽ khiến cho việc liên lạc giữa ta và Đại Hạ... trở nên gắn kết hơn sao?"
"Nếu không thì sao lại có chuyện này xảy ra được."
Sự biến đổi của miếng ngọc bội quả thực vô cùng huyền diệu.
Ngay cả Lục Ly cũng cần phải tự mình khai phá và mò mẫm những năng lực mới của nó.
Liệu việc thi triển pháp thuật xuyên biên giới có thể dùng kèm các phương pháp hỗ trợ khác hay không, thần thông pháp tướng có thể truyền qua đó được không?
Tất cả những điều này đều cần hắn phải bỏ thời gian ra để kiểm chứng.
Chuyến đi tới Vực Sâu Vô Tận lần này thu hoạch được vượt ngoài dự đoán của Lục Ly.
"Vực Sâu Vô Tận này quả thực là một nơi bảo địa."
"Đối với ta mà nói, trước khi bước tới cảnh giới Đại Thừa, nơi này hoàn toàn có thể coi là bãi cày cấp độ của ta."
"Chỉ là vị Yêu Tôn kia hơi phiền phức một chút. Nếu Âm Dương Thanh Phạn phải chia sức đối phó với Yêu Tôn, thì đám Hợp Đạo còn lại đối với ta vẫn là một mối đe dọa."
"Hơn nữa, ta còn chưa biết trong Vực Sâu Vô Tận này rốt cuộc còn mấy tên Yêu Tôn nữa."
Suy đi tính lại, Lục Ly cảm thấy cực kỳ hài lòng với thu hoạch của chuyến đi lần này.
Chưa nói đến việc đột phá cảnh giới Phản Hư vô cùng thuận lợi, miếng ngọc bội hình cá lại còn bộc lộ thêm các chức năng khác.
Bản thân hắn lại có thêm gần mười đạo quy tắc chi lực. Hiện tại mặc dù hắn mới bước chân vào cảnh giới Phản Hư...
Nhưng chiến lực thực sự... e là có thể cứng rắn chống lại cả cường giả Hợp Đạo cũng nên.
Giá mà Vực Sâu Vô Tận này không có Yêu Tôn thì tốt biết mấy.
Nếu không có Yêu Tôn cản trở, hà cớ gì hắn phải bận tâm đi tóm gọn thiên kiêu các châu làm gì.
Cứ trực tiếp càn quét hết đám đại yêu trong vực sâu này là được.
Đợi đến khi thăng cấp hết nổi rồi mới xuất quan, khi đó e rằng khoảng cách đến cảnh giới Hợp Đạo cũng chẳng còn xa nữa.
Nghĩ đến đây, trong đầu Lục Ly không kìm được mà hiện lên khung cảnh tận mắt nhìn thấy lúc cuối cùng.
Hắn liền quay sang hỏi Âm Dương Thanh Phạn:
"Tu vi của vị Yêu Tôn đó cao thâm như thế, vì sao lại cứ lưu trú mãi trong vực sâu này?"
"Ta thấy y hình như có điều kiêng kỵ gì đó, không thể tùy ý bước ra khỏi rãnh biển."
"Đây là vì sao vậy? Chẳng lẽ chỉ vì linh khí trong vực sâu nồng đậm hơn thôi sao?"
Nghe Lục Ly hỏi vậy, Âm Dương Thanh Phạn liền lấy lại tinh thần.
Trầm ngâm một lát, nàng chậm rãi lên tiếng:
"Tây Hải Tinh của Tù Long Giới này, ta đã rất lâu không hạ giới rồi."
"Tây Hải Tinh trong ký ức của ta vốn không có cái gọi là Vực Sâu Vô Tận thế này."
"Còn về phần vị Yêu Tôn trong vực sâu kia..... Ngao Lệ tuy chưa từng nói rõ, nhưng ta đoán chắc có nguyên nhân tương đồng với đám tu sĩ ở Trung Châu."
Âm Dương Thanh Phạn chỉ đang phỏng đoán.
Theo phỏng đoán của nàng, những vị Yêu Tôn này đã tu luyện tới cảnh giới Đại Thừa, tự nhiên cũng có tâm nguyện muốn phi thăng.
Nhưng thượng giới của Tù Long Giới không trọn vẹn, muốn phi thăng thì chỉ có thể che giấu trung thiên chi khí của bản thân.
Đợi đến ngày phi thăng, nhờ đó mà tìm cách tha hóa trốn sang đại thiên thượng giới khác.
Vì thế, những vị Yêu Tôn này rất có khả năng đã chủ động tự phong ấn mình ở sâu trong rãnh biển.
Sâu trong rãnh biển chắc chắn cũng có trận pháp cách ly giống như ở Trung Châu vậy.
Giải thích của Âm Dương Thanh Phạn nghe qua cũng khá hợp lý.
Lục Ly nghe xong, ánh mắt chợt lóe lên.
Nếu thật sự là như vậy thì đối với hắn lại càng thuận tiện hơn.
Sau này nếu có quay lại Vực Sâu Vô Tận này, chỉ cần cẩn thận che giấu long khí là có thể thoải mái cày cấp không đau đớn rồi.
Đương nhiên, khu vực Vực Sâu Vô Tận ở Tây Hải này trong thời gian ngắn chắc chắn không thể đến nữa.
Dẫu sao thì hồi nãy hắn vừa mới làm kinh động đến Yêu Tôn ở đây.
Trong thời gian ngắn tới, vị Yêu Tôn này chắc chắn sẽ sinh lòng đề phòng.
Thậm chí việc mai phục sẵn ở đó cũng hoàn toàn có thể xảy ra.
Nếu bây giờ còn quay lại thì rủi ro quá lớn.
Chi bằng sau này chọn một nơi khác thì tốt hơn.
Dù sao thì toàn bộ vùng biển vô tận này, nghe đồn có rất nhiều Vực Sâu Vô Tận tương tự.
Đối với Lục Ly mà nói, những nơi đó chẳng khác nào từng bãi cày cấp độ cả.
Vừa bắt gọn thiên kiêu các châu, vừa kinh lý bốn vùng châu giới, hoàn toàn có thể tìm thêm mấy nơi như thế này.
Nhờ vậy, lòng tin đối với việc đối phó với trăm nhà Trung Châu của Lục Ly đã tăng lên đáng kể.
Còn về trước mắt.....
"Ta đã bước vào Phản Hư, cũng đến lúc nên đi thỉnh giáo đám thiên kiêu các châu rồi."
"Chỉ không biết, bọn chúng có khả năng vượt cấp chiến đấu hay không đây."
Nắm chặt hai bàn tay, cảm nhận luồng tu vi linh lực dồi dào khắp toàn thân.
Lục Ly có chút không kìm được sự nóng lòng.
Tây Hải đã quy phục, tu vi đã đạt Phản Hư, thiên kiêu các châu cũng đã tới.
Cõi bốn châu rộng lớn này hầu như chỉ đang chờ hắn tới thu hoạch mà thôi.
Mục tiêu kinh lý bốn châu, khai hoang hải vực xa xôi, chĩa kiếm thẳng về Trung Châu mà quốc gia và hắn đã định ra, cuối cùng cũng sắp nghênh đón bước tiến vĩ đại rồi!
Nghĩ đến đây, Lục Ly không còn chần chừ lãng phí thời gian nữa.
Hắn vung tay thật lớn về phía Âm Dương Thanh Phạn, ra lệnh:
"Quay về, chỉnh đốn quân ngũ, nhanh chóng tóm gọn thiên kiêu các châu!"