Chương 50: Lục sư huynh, ngươi và ta thật đúng là có duyên a!
Trở lại động phủ, Lục Ly không tự mình luyện khí.
Hiện tại Đại Hạ đã có năng lực luyện khí, tự nhiên có thể đem ra thử nghiệm nhiều hơn.
Cơ hội như vậy đối với Đại Hạ vô cùng trân quý.
Lập tức, hắn lấy ngọc bội ra, đem một loại nguyên liệu luyện khí truyền về, cẩn thận dặn dò qua vài lần.
Lại đem dữ liệu thử nghiệm chiến giáp Đại Hạ, cùng hình ảnh khí văn mới lĩnh ngộ một mạch khắc lục gửi về.
Lúc này hắn mới bắt đầu tu luyện.
"Ong ~!"
3.0 Ngũ Hành Quyết chậm rãi vận chuyển.
Linh lực trong động phủ chịu sự chi phối, hướng về phía Lục Ly ùn ùn kéo tới.
"Ngũ Hành Quyết hơn một năm nay cũng không có thêm tiến triển gì."
"Xem ra, bộ Ngũ Hành Quyết đỉnh cấp này không dễ suy diễn cho lắm..."
"Cho dù là Đại Hạ cũng không dễ dàng gì làm được."
"Bất quá... linh khí động phủ của ta ngược lại vẫn có thể nâng cao thêm một chút."
Vừa tu luyện vận chuyển công pháp, Lục Ly vừa thầm nghĩ.
Tụ linh trận là trận pháp chuyên dùng để nâng cao nồng độ linh khí.
Có thể bảo đảm nồng độ linh khí trong động phủ không bị tản mát.
Ngày sau nếu hắn học được trận pháp, nhất định phải học trước trận pháp này mang về bố trí cho nhà mình.
Nghĩ đến đây, Lục Ly không suy nghĩ thêm nữa.
Chìm đắm vào trong tu luyện.
Cho đến ngày hôm sau trời vừa hừng sáng.
Hắn sớm ra khỏi động phủ.
Chuẩn bị đến Đan đường và Trận đường dạo một vòng, xem có thể kiếm hời được không, à không... nghe ké mấy tiết học.
"Vút!"
Ngự động phi kiếm.
Lục Ly bay vụt trong tông môn.
Thỉnh thoảng gặp được đệ tử quen mặt cũng chào hỏi một tiếng.
Đối với cuộc sống hiện tại, hắn xem như tương đối hài lòng.
Cho dù khoảng cách tới việc thành tiên còn vô cùng xa vời, hy vọng về nhà cũng mơ hồ không rõ.
Nhưng hơn ở chỗ an ổn.
Cứ an ổn như thế này tiếp tục còn hơn bất cứ thứ gì.
Nhưng ngay khi Lục Ly đang miên man suy nghĩ.
Trong lòng lại bỗng nhiên đập mạnh.
Tựa như có chuyện gì đó vô cùng đáng sợ sắp giáng lâm đến nơi.
Khiến sắc mặt hắn biến đổi lớn.
Chưa đợi hắn hiểu rõ chuyện gì xảy ra.
Trước mắt bỗng nhiên lóe lên một đạo kiếm quang.
Tiếp theo, một giọng nói khá quen thuộc vang lên bên tai Lục Ly.
"Hửm? Là Lục sư đệ phải không?"
"Ngươi là... Diệp... Diệp Thần Phong?!"
Nhìn rõ diện mạo người tới, tâm trạng đang vô cùng tốt của Lục Ly lập tức trở nên cảnh giác.
Người tới mặc một bộ kiếm bào màu trắng, khí thế sắc bén, khí tức Luyện Khí đỉnh phong cuồn cuộn tuôn ra.
Dù giữa mày đầy vẻ mệt mỏi, nhưng Lục Ly vẫn liếc mắt nhận ra đối phương.
Chính là vị tồn tại nghi là 'nhân vật chính' kia.
"Quả nhiên là Lục sư đệ!"
Nhìn thấy Lục Ly ngự kiếm phi hành, Diệp Thần Phong hơi kinh ngạc.
Tự tính toán không phải mình mới rời tông hơn một năm sao, sao lại...
Cũng may trong cảm nhận của hắn, tu vi Lục Ly bất quá mới miễn cưỡng Luyện Khí tầng bảy.
Cách mình còn khoảng cách rất lớn, lúc này hắn cũng vô cớ thả lỏng lại.
Chỉ là...
Lần này, vị Kiếm lão vẫn luôn cứng miệng lại không bình tĩnh nổi.
"Tên nhóc này... có điểm không ổn nha..."
"Hửm? Sao thế Kiếm lão, có gì không ổn đâu, Lục sư đệ chẳng phải mới Luyện Khí tầng bảy thôi sao?"
"Đồ ngốc! Ta nói không phải tu vi!"
"Là cảm giác! Tên nhóc này... sao lại cho ta một loại cảm giác hung ác vô cùng ẩn mỹ... Năm ngoái rõ ràng chưa có như vậy..."
"Kỳ lạ..."
Giọng điệu tang thương đầy kinh ngạc của Kiếm lão truyền vào tai Diệp Thần Phong.
Khiến hắn không nhịn được lại đánh giá Lục Ly thật kỹ thêm lần nữa.
Nhìn gương mặt thanh tú của Lục Ly, không phát hiện ra nửa điểm bất thường.
Lại khiến cho Lục Ly nổi da gà khắp người...
"Khụ khụ... Diệp sư huynh, đây là anh mới về tông à?"
"À, đúng vậy, người gặp mặt lần trước khi xuất tông cũng là ngươi, không ngờ vừa về tông người gặp mặt lại là ngươi."
"Lục sư đệ, ngươi và ta thật đúng là có duyên a."
Diệp Thần Phong hoàn hồn lại, cười ha ha nói.
"Có duyên? Ta mới không muốn có duyên với ngươi..."
"Đừng để sau này ngươi gây ra chuyện gì ở bên ngoài... vừa về đến nơi là đụng phải ta..."
Thầm thì lầm bầm vài câu, Lục Ly không muốn dây dưa nhiều với đối phương nữa.
Lập tức liền muốn cáo từ, nhưng chưa đợi hắn mở lời.
Diệp Thần Phong đã chủ động bắt chuyện trước.
"Lục sư đệ, ngươi... một năm nay chưa từng rời tông sao?"
"Chưa từng..."
"Hửm? Chẳng lẽ chưa từng cảm thấy nhàm chán sao!"
"Không nhàm chán..."
"Chẳng lẽ không muốn ra ngoài mưu cầu cơ duyên gì đó sao?"
"Không muốn..."
Ba câu từ chối dứt khoát gọn gàng liên tiếp, chặn họng khiến Diệp Thần Phong nói không nên lời.
Lại càng khiến hắn tò mò hơn.
Không chỉ riêng hắn, ngay cả Kiếm lão cũng nổi lên hứng thú!
"Thú vị! Thú vị! Tên nhóc này... đi đâu cũng không đi, cứ thế ngoan ngoãn tu luyện."
"Đạo tâm một chút cũng không dao động... tu vi cũng từng bước vững chắc... nhìn thế nào cũng thấy không bình thường nha!"
"Nhóc con, ngươi thăm dò hắn xem, mời hắn cùng ngươi ra ngoài lịch lãm, cứ đi đến cái động phủ Trúc Cơ gặp được trên đường ấy."
"Yên tâm, không phải hại hắn, ta chỉ muốn xem rốt cuộc tên nhóc này có gốc gác gì thôi."
Giọng nói của Kiếm lão xuyên qua Kiếm hoàn đan điền, truyền vào tai Diệp Thần Phong.
Khiến hắn hơi ngẩn ra.
Do dự một chút, cuối cùng vẫn không nhịn được mở miệng nói.
"Lục sư đệ, ta chuyến này về chỉnh đốn một chút, lát nữa là lại phải đi."
"Lần này ra ngoài... ngoài việc làm nhiệm vụ truy sát, còn phải thám hiểm một di tích động phủ do tiền bối Trúc Cơ để lại."
"Ngươi có bằng lòng đi cùng ta một chuyến không? Nghe nói... trong động phủ đó rất có thể có Trúc Cơ đan đấy!"
Lời này vừa ra khỏi miệng, Diệp Thần Phong đang muốn quan sát biểu cảm của hắn.
Lại thấy thần thái của Lục Ly nghiêm túc lại với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
Toàn bộ gương mặt không còn một chút khách sáo nào nữa.
Ra vẻ kiên nghị mang theo cảnh cáo, nhìn thẳng vào Diệp Thần Phong.
"Diệp sư huynh, ta nghiêm túc cảnh cáo huynh, di tích động phủ... là nơi nguy hiểm nhất!"
"Loại này đại đa số rất có khả năng chính là bẫy rập!"
"Ta khuyên huynh tốt nhất là đừng đi, còn có... từ nay về sau đừng bao giờ nhắc tới chuyện này trước mặt ta."
"Lịch lãm... là thực sự sẽ chết người đấy!"
Nói xong, không đợi Diệp Thần Phong đáp lời, Lục Ly trực tiếp ngự kiếm rời đi.
Tốc độn nhanh chóng, hoàn toàn không giống thứ mà tu vi của hắn có thể thể hiện ra.
"Cái này... cái này... không phải..."
Nhìn bóng lưng Lục Ly biến mất với tốc độ cực nhanh, Diệp Thần Phong sững sờ.
Kiếm lão trầm mặc.
Thầy trò hai người đồng thời câm nắp.
"Lẽ nào... tên nhóc này thật sự chỉ đơn thuần là gan nhỏ thôi sao?"
"Nhưng cái này... thế này cũng quá cẩn trọng rồi chứ..."
Giọng điệu của Kiếm lão có chút thiếu tự tin.
Khóe môi Diệp Thần Phong co giật liên hồi.
"Thôi bỏ đi, có lẽ vị Lục sư đệ này thật sự không thích lịch lãm chăng..."
"Ta vẫn là mau chóng đi tu sửa phi kiếm của mình thì hơn."
"Cũng không biết trong tông có luyện khí sư nào sửa được phi kiếm này của ta không..."
Hơi mệt mỏi lắc đầu.
Diệp Thần Phong phóng vụt đi, trước tiên dạo một vòng ở Khí đường.
Tìm đông tìm tây mấy vị đại sư luyện khí nhất phẩm đều không dùng được.
Cuối cùng đành bất lực ủy thác cho đệ tử Khí đường treo một nhiệm vụ tu sửa, lúc này mới trở về động phủ nghỉ ngơi.
Mà ở một hướng khác.
Lục Ly cáo từ Diệp Thần Phong, bay xa mấy dặm đường, mi tâm vẫn nhíu chặt.
"Tên nhóc đó... vừa nãy có ý tứ thăm dò ta..."
"Sao nào, là có ý kiến gì với ta? Hay là..."
"Người sau lưng hắn có ý kiến với ta?"
"Hơn nữa... sao hắn cứ vừa về đến nơi là lại đụng mặt ta... chẳng lẽ thật sự có duyên?"
Lục Ly nghĩ mãi không ra, cũng không muốn nghĩ tiếp nữa.
Chỉ là thầm thề trong lòng, sau này nhất định phải rời xa người này một chút.
Bởi vì, hắn hình như thực sự cảm nhận được một mối quan hệ nhân quả vô cùng sâu đậm...