Chương 555: Lục Ly, Phản Hư viên mãn, tham gia Cốt Sơn Chí Tôn Tiên Chủng chiến!
Lục Ly không biết mình đoán có đúng hay không.
Nhưng cảm giác chắc cũng không chênh lệch là bao.
Mấy kẻ này ra vẻ kẻ tám lạng người nửa cân, thế lực sau lưng rất có khả năng đều có Chí Tôn tọa trấn.
Nhưng ngặt ở chỗ, đã có Chí Tôn hậu thuẫn, vì sao không tham gia Chí Tôn Tiên Chủng chiến tại chính thế lực của nhà mình?
Lục Ly nghĩ mãi không ra, U Quân cũng chẳng tài nào hiểu nổi.
Ngày thường, hắn vốn chẳng bao giờ bước chân ra khỏi Trung Thánh Phong.
Nếu không phải sư tôn thông báo về sự xuất hiện của ba người này.
Hắn cũng chẳng thèm đến đây đối chất.
Trong lòng dẫu đầy nghi hoặc, nhưng biểu cảm trên mặt lại vô cùng bình tĩnh.
Hắn chỉ thản nhiên nhìn lướt qua mấy người.
Thực ra ánh mắt chủ yếu dừng lại trên người thủ tịch của Thiên Khuyết Kiếm Tông, Kiếm Vô Cứu!
So với hai người còn lại.
Kiếm Vô Cứu rõ ràng là quen thuộc với hắn hơn một chút.
Sự quen thuộc này chẳng phải thứ tình cảm hữu nghị gì cho cam.
Mà là vì cả hai đều nắm rõ thực lực và nền tảng của đối phương.
Cũng vì thế, giữa bọn họ lại càng thêm phần kiêng kỵ lẫn nhau.
U Quân mang trách nhiệm của chủ nhà mà còn chẳng thèm mở miệng.
Ba vị tu sĩ còn lại đương nhiên cũng im lặng.
Trong lúc bốn người chìm vào trầm mặc, Lục Ly vẫn đang đứng ở vòng ngoài đám đông, âm thầm dò xét lai lịch của mấy kẻ này.
Hắn muốn tìm hiểu thêm nhiều thông tin hơn nữa.
Đúng lúc này, chỉ thấy vị thánh tử mang tên Lôi Diệu Thương kia mang vẻ mặt đầy kích động, vạch đám đông bước tới.
Tiến thẳng về phía nhóm bốn người U Quân.
"U sư huynh, sao huynh lại ở đây!"
"Chẳng lẽ huynh cũng định tự mình đến đăng ký sao?"
Lôi Diệu Thương này thoạt nhìn thì có vẻ thông minh lanh lợi.
Thế nhưng thốt ra câu nói lại khiến tất cả mọi người có mặt đều phải im lặng mất mấy giây.
Chẳng biết nên đánh giá ra sao cho phải.
U Quân chậm rãi quay đầu, nhìn Lôi Diệu Thương.
Nói thật, trong cái tình cảnh này, hắn cực kỳ không muốn để ý tới Lôi Diệu Thương chút nào.
Đều là thiên kiêu cả đấy, người ta có ai mở miệng đâu, ai nấy đều đang cố tạo dáng ngầu lòi cơ mà.
Tự dưng có kẻ chạy tới bắt chuyện, quả thực khiến người ta thấy khó xử hết sức!
Nhưng nể tình giao hảo trước đây với Lôi Diệu Thương.
U Quân đành gật đầu ra hiệu một cái, biếng nhác chẳng buồn cất lời, coi như không đáp lại.
Thấy vậy, Lôi Diệu Thương hình như vẫn chưa nhận ra sự khác thường.
Ánh mắt đảo qua đảo lại giữa mấy người, vẻ mặt trên mặt lại càng thêm phấn khích.
"Hiếm có! Quả thực quá hiếm có!"
"Hôm nay không chỉ được thấy U sư huynh xuống núi, mà lại còn gặp được cả thủ tịch của Kiếm Tông."
"Đã thế, ngay cả Loạn Tinh Vực với Vạn Yêu Tinh Vực cũng có người tới."
"Lợi hại thật! Tính cả Lôi Diệu Thương ta nữa, Cốt Sơn tiên phường hôm nay quả là náo nhiệt phi phàm!"
Lôi Diệu Thương vừa nói vừa bước sát lại gần nhóm người.
Vừa vặn đứng ngay vào khoảng trống giữa bốn người.
Cứ như thể hắn nhất định phải biến vòng tròn của bốn người thành năm người cho bằng được.
Biểu cảm trên mặt cũng không cách nào áp chế được sự đắc ý, phơi phới khí thế.
Có thể nhìn ra được, việc gặp được mấy nhân vật này đối với hắn mà nói cũng là một chuyện vô cùng hiếm hoi.
Chỉ là ngoại trừ U Quân ra, những kẻ khác rõ ràng chẳng thèm quen thân gì với hắn.
Túc Thiên Lan, Kiếm Vô Cứu, Ngao Tẫn đồng loạt liếc xéo hắn một cái.
Cả ba đều không hé răng nửa lời.
Thế nhưng chỉ bằng một động tác đơn giản như vậy thôi cũng đã đủ nói lên tất cả.
Bầu không khí lập tức trở nên lúng túng vô cùng.
Nụ cười cùng vẻ mặt phơi phới khí thế của Lôi Diệu Thương cứng đờ ngay trên mặt.
Trưởng bối tu sĩ đi theo phía sau hắn thấy vậy liền muốn bước lên giải vây, nhưng chần chừ hồi lâu rốt cuộc vẫn không dám nhấc chân bước tới.
Ngược lại, họ còn vô thức rụt rè lùi mình hòa vào đám đông thêm nửa phần.
Cuối cùng vẫn là U Quân chịu hết nổi, đành phải mở lời trước.
"Ta là phụng lệnh sư tôn nên mới xuống núi."
"Ngươi tới đây làm gì? Đăng ký à? Không phải đã bảo ngươi không cần tự mình chạy tới sao?"
Giọng điệu của U Quân có phần hơi cộc cằn.
Miệng thì nói chuyện, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi ba người kia.
Ý tứ vô cùng rõ ràng, hắn đã mở lời.
Chính là để thăm dò bọn chúng.
Lôi Diệu Thương ban đầu còn định đáp lời U Quân.
Ai ngờ đâu, còn chưa để hắn kịp lên tiếng, vị Ngao Tẫn mang khí tức hung ác kia đã cướp lời trước.
"Hạt hạt hạt! Sớm đã nghe đại danh của U Quân, vị đệ tử thân truyền dưới trướng Cốt Sơn Chí Tôn."
"Hôm nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền."
"Còn về phần vì sao bản thái tử lại tới đây...... Chuyến này ta đến là vì muốn tham gia Tiên Chủng chiến của Cốt Sơn tiền bối."
"Đành phiền U Quân đạo hữu chuyển lời hỏi thăm của phụ vương ta đến Cốt Sơn tiền bối nhé."
Dứt lời.
Đám đông trong đại điện đều ngẩn ngơ.
Cứ như thể vẫn chưa kịp phản ứng lại vậy.
Ngay cả U Quân cũng hơi sững sờ, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc khó tin.
Hiển nhiên là hắn chẳng thể hiểu nổi tại sao Ngao Tẫn lại lặn lội đến đây tham gia Cốt Sơn Tiên Chủng chiến.
Vạn Yêu Tinh Vực rộng lớn hơn cả Quý Thần Tinh Vực.
Việc gì phải nhọc công tốn sức, vượt cả tinh vực đến đây tham gia chứ?
Và quả nhiên, khi Ngao Tẫn vừa nói xong.
Túc Thiên Lan và Kiếm Vô Cứu liền đồng loạt nhướng mày.
Ngay sau đó cùng nhau ôm quyền hướng về phía U Quân.
"U đạo hữu, đã lâu không gặp. Ta phụng lệnh phụ tôn đặc biệt tới đây tham gia Cốt Sơn tiền bối Chí Tôn Tiên Chủng chiến."
"Phiền đạo hữu chuyển lời hỏi thăm của phụ tôn ta tới Cốt Sơn tiền bối."
Kiếm Vô Cứu: "Ta cũng vậy."
U Quân: "???"
Hắn lại càng thêm phần hoang mang.
Không chỉ riêng hắn, những tu sĩ đứng xem xung quanh và cả Lục Ly cũng bắt đầu ngơ ngác.
Những kẻ này sau lưng đều là thế lực cấp Chí Tôn.
Đã vậy, cớ sao lại lũ lượt chạy tới Cốt Sơn tiên phường để tham gia Chí Tôn Tiên Chủng chiến thế này?
Chẳng lẽ các vị Chí Tôn đang ủ mưu tính kế gì hay sao?
Hay là kỳ Cốt Sơn Tiên Chủng chiến lần này có phần thưởng gì vô cùng đặc biệt chăng?
Lẽ ra không nên như thế chứ, cho dù có phần thưởng đi nữa thì cũng đời nào cho phép thiên kiêu của các thế lực Chí Tôn khác hốt mất!
Cốt Sơn Chí Tôn sao có thể dung túng cho thiên kiêu của những thế lực Chí Tôn khác tới tham gia cơ chứ?
Lục Ly lại càng thêm phần mờ mịt.
Tình huống quái quỷ gì thế này?!
Đây là lần đầu tiên hắn tham gia Chí Tôn Tiên Chủng chiến, khó khăn lắm mới quyết tâm giành lấy vị trí đầu bảng, thế mà đùng một cái lại lòi ra lắm thiên kiêu thế này.
Nghe qua tên tuổi thôi đã thấy không đơn giản chút nào rồi.
Thế lực sau lưng đứa nào đứa nấy cũng đều cực kỳ đáng sợ.
Độ khó cứ thế tăng vọt lên gấp mấy lần không chừng.
Kiểu này thì đừng hồng nghĩ đến chuyện tranh ngôi đầu bảng, e là muốn lọt vào bảng xếp hạng thôi cũng đã phải trầy da tróc vẩy rồi chứ đùa!
Chưa thấy vị Lôi Diệu Thương từng khoác lác có thể vượt cấp trảm Hợp Đạo kia bị mấy kẻ này phớt lờ, ngay cả một cái liếc mắt cũng lười bố thí hay sao.
Chỉ từ điểm này thôi cũng đủ thấy thực lực và nền tảng của mấy tên kia tuyệt đối cao hơn Lôi Diệu Thương một bậc!
"Hô......"
Hít sâu một hơi, U Quân dẫu chẳng biết mấy tên này đang giở trò quỷ gì.
Ít nhất thì cũng đã làm rõ được nguyên do.
Miễn là có thể về bẩm báo lại cho sư tôn là được.
Nghĩ thế, hắn lười biếng chẳng muốn đôi co thêm nữa, ôm quyền hướng về phía mấy người rồi cất tiếng chào.
Thân hình chớp mắt đã biến mất tiêu.
Sự rời đi của U Quân dường như đã phá vỡ bầu không gian tĩnh lặng.
Ba vị thiên kiêu còn lại cũng lần lượt rời đi theo.
Chỉ trơ trọi một mình Lôi Diệu Thương đứng ngẩn ngơ tại chỗ.
"Thánh tử, chúng ta đi đăng ký thôi."
"Ừm....."
Mặt mũi Lôi Diệu Thương hơi nóng ran.
Đành dưới sự dẫn dắt của vị trưởng bối phía sau, bước đi đăng ký tên tuổi rồi vội vã rời khỏi.
Đại điện hoàn toàn trở lại vẻ bình thường, ngoài những tiếng bàn tán xôn xao của mọi người ra thì chẳng còn chuyện gì khác xảy ra nữa.
Lục Ly nhìn theo bóng lưng rời đi của mấy kẻ kia, da đầu không kìm được mà tê rần cả lên.
Đây là lần đầu tiên hắn diện kiến đám thiên kiêu tinh hải này.
Lại còn xuất hiện một lúc nhiều đến thế, mà đứa nào cũng sẽ trở thành đối thủ cạnh tranh trực tiếp với hắn.
Nói không căng thẳng thì chính là dối lòng.
Dẫu sao thì mục tiêu hướng tới của hắn thực sự là vị trí đứng đầu cơ mà.
Nói cách khác, hắn chắc chắn phải đối đầu trực diện với mấy kẻ này!
Trong lòng ngập tràn tâm trạng phức tạp, thế nhưng sâu thẳm bên trong lại bất giác trào lên một cỗ mong chờ khó tả.
Cùng thế hệ, cùng cảnh giới với thiên kiêu tinh hải.
Những kẻ thực sự xứng đáng là kỳ phùng địch thủ.
Dù cho tính cách Lục Ly có trầm ổn đến đâu, giờ phút này cũng không nhịn được mà cảm thấy nhiệt huyết dâng trào.
Chỉ có những đối thủ như thế này mới xứng đáng gọi là đối thủ chứ.
Xem ra, cái danh hiệu Chí Tôn Tiên Chủng này tuyệt đối chẳng phải thứ hư danh hữu danh vô thực nào cả.
Nếu hắn có thể quật khởi, đạp lên xác đám thiên kiêu này mà đi tới cùng.
Đến khi chứng đạo Đại Thừa, vô nghi chính là kẻ vô địch trong cùng một cảnh giới!
Nghĩ đến đây, Lục Ly không còn chần chừ thêm nữa, sải bước tiến thẳng tới chỗ tu sĩ đang túc trực.
Đem tên tuổi của mình báo lên.
"Lục Ly, Phản Hư viên mãn, tham gia Cốt Sơn Chí Tôn Tiên Chủng chiến!"