Chương 6: Đồng chí Lục Ly, xin đồng chí hãy yên tâm!
"Trung... Trung Thiên thế giới?"
"Đại Thiên tiên giới!"
"Trên đời này... còn có nơi như vậy sao?"
Giọng nói của Lục Ly vô cùng rõ ràng.
Sau khi được thiết bị khuếch đại âm thanh đỉnh cao nhất trong nước phóng đại, tiếng của hắn vang vọng khắp đại sảnh điều khiển trung tâm dưới lòng đất.
Nhưng không một ai dám tin vào tai mình.
"Tiên giới... là cái nơi trong truyền thuyết đó sao?"
Lê Viện Triều có chút ngơ ngác, không biết nên nói gì cho phải.
Giọng nói của Lục Ly vẫn tiếp tục vang lên.
Là một dân tự nhiên tiêu chuẩn, tư duy logic của hắn vô cùng mạch lạc.
Mỗi một lần truyền tin với Đại Hạ đều cực kỳ quý giá.
Hắn không thể lãng phí, nhất định phải đạt được hiệu quả thực tế mới được.
"Cục trưởng Lê, Thanh Trì Ma Tông kiểm soát đệ tử tạp dịch vô cùng nghiêm ngặt."
"Điều kiện ở tu tiên giới cũng cực kỳ tàn khốc, bảy ngày sau lại tới thời gian xuống mỏ."
"Nếu tôi lại nộp đủ hạn ngạch thêm lần nữa, chắc chắn sẽ khiến Bạch Thắng sinh nghi."
"Tên này tính cách nhạy bén... thủ đoạn tàn nhẫn... tu vi đạt tới Luyện Khí hậu kỳ."
"Luyện Khí hậu kỳ chính là... tôi hiện tại mới Luyện Khí tầng một..."
"Trên Luyện Khí là Trúc Cơ... ở tu tiên giới... tư chất..."
"Linh căn vô cùng quan trọng..."
Lục Ly nói rất chi tiết, hắn gần như đem toàn bộ thông tin mình biết được sau khi xuyên không bộc lộ ra hết.
Thậm chí hắn còn chu đáo giải thích cả những từ ngữ và thuật ngữ tu tiên mà họ có thể không hiểu.
Mục đích chính là để quốc gia thuận tiện sử dụng những thông tin này giúp hắn phá giải cục diện.
Những lời hắn nói tự nhiên cũng được một nhóm nhân viên ghi chép chi tiết vào hồ sơ.
Ngay cả chú thích cho từng từ ngữ cũng được tiến hành đồng bộ.
"Nếu Bạch Thắng sinh nghi tôi..."
"Dù không bị trực tiếp tra hỏi, tên đó nhất định cũng sẽ dùng thủ đoạn lén lút giám sát."
"Điều này đối với hành động sau này của tôi... e rằng sẽ cực kỳ bất tiện."
Nghe giọng nói của Lục Ly, Lê Viện Triều dần thu hồi tâm trí.
Là một cựu chiến binh từng trải trăm trận chiến, ông có thể nghe ra rõ ràng mối nguy hiểm tiềm ẩn trong từng lời nói.
Lập tức, ông quay người ra lệnh:
"Bộ chỉ huy tác chiến! Mau chóng ghi chép điều kiện tình hình đồng chí Lục Ly vừa nói!"
"Phân tích cho tôi phương án hợp lý có thể né tránh rủi ro!"
"Rõ!"
Mệnh lệnh được đưa ra, vài quân cảnh trông như văn thư ở bên cạnh liền khẩn trương bắt đầu ghi chép và phân tích.
Là nhóm túi khôn đỉnh cao nhất Lam Tinh, thành viên của Bộ chỉ huy tác chiến nếu chỉ xét về chỉ số trí tuệ đã vượt xa 80% dân số trên hành tinh xanh này.
Dù có một số thông tin do Lục Ly cung cấp chưa hoàn toàn hiểu rõ, nhưng họ vẫn nhanh chóng phân tích ra tình hình khái quát.
"Báo cáo Cục trưởng Lê, qua phân tích, mối nguy hiểm chính hiện tại của đồng chí Lục Ly đến từ đệ tử ngoại môn 'Luyện Khí hậu kỳ' Bạch Thắng."
"Nguyên nhân nguy hiểm là do đồng chí Lục Ly thể hiện năng lực vượt quá sức mạnh vốn có của mình."
"Mà quy tắc Thanh Trì Tông rất nhiều, thủ đoạn phức tạp, việc cưỡng ép tiêu diệt Bạch Thắng không thể triệt tiêu nguy hiểm, ngược lại còn dễ dẫn tới nguy cơ lớn hơn!"
"Hơn nữa cũng không thể giải quyết tận gốc khó khăn của đồng chí Lục Ly."
Một thành viên Bộ chỉ huy tác chiến đeo kính nói năng gãy gọn, phân tích rõ ràng tình cảnh trớ trêu của Lục Ly.
Dù bản thân Lục Ly cũng đã nghĩ tới những điều này, nhưng nghe thấy hoàn cảnh của mình chỉ trong chốc lát đã được phân tích thấu đáo đến vậy, hắn vẫn không khỏi cảm thán quốc gia đúng là quốc gia.
"Ừm, tìm ra nguyên nhân nguy hiểm rồi, nói cho tôi biết cách giải quyết thế nào."
Lê Viện Triều nhíu mày.
Hoàn cảnh của Lục Ly phức tạp hơn ông nghĩ nhiều.
"Báo cáo Cục trưởng Lê, phương pháp thích hợp nhất hiện tại là giảm bớt sự chú ý của Bạch Thắng."
"Qua tính toán sơ bộ, đồng chí Lục Ly chỉ cần đột phá lên Luyện Khí tầng hai là có thể giảm 65% nghi ngờ và sự chú ý của Bạch Thắng."
"Hơn nữa việc từ Luyện Khí tầng một nhanh chóng đột phá lên Luyện Khí tầng hai nằm trong 'ngưỡng' hợp lý, không quá gây chú ý."
"Còn về mục tiêu thăng lên ngoại môn, tuyệt đối không được quá nhanh, nếu không... hệ số nguy hiểm sẽ tăng theo cấp số nhân."
"Khuyên nghị thời gian tốt nhất nên đặt trong khoảng từ sáu đến tám tháng."
Phân tích của Bộ chỉ huy tác chiến vô cùng toàn diện.
Dựa vào những chuyện thường gặp ở tu tiên giới và môi trường nhân văn khái quát do Lục Ly cung cấp, họ nhanh chóng suy đoán ra phương pháp thực dụng nhất, đồng thời giảm thiểu rủi ro xuống mức thấp nhất.
Về phần mục tiêu của Lục Ly, họ cũng đưa ra mốc thời gian tương đối hợp lý.
Thế nhưng vấn đề là...
"Vấn đề là làm sao để đồng chí Lục Ly tạm thời đột phá..."
Lời vừa thốt ra, Lục Ly ở đầu ngọc bội bên này cũng im lặng.
Tư chất Ngũ Linh Căn khiến tốc độ tu luyện của hắn dùng từ chậm như rùa bò để mô tả cũng chẳng ngoa.
Dù cho có Thanh Kim Linh Khoáng hỗ trợ thì cũng phải mất không ít thời gian.
"Trừ khi..."
"Cục trưởng Lê, tôi có một ý tưởng không biết có khả thi hay không."
Ánh mắt Lê Viện Triều sáng lên, liền hỏi.
"Miếng ngọc bội hình con cá này đã có thể truyền tải vật phẩm, vậy tôi có thể gửi đồ ở tu tiên giới về."
"Kháng thạch tôi đào ở Thanh Trì Tông tên là 'Thanh Kim Linh Khoáng', là một loại nguyên liệu linh khoáng cơ bản nhất ở tu tiên giới."
"Các đệ tử tạp dịch sau khi đào được cơ bản đều lén lút hấp thụ linh khí bên trong."
"Nhưng... tu vi của đệ tử tạp dịch đa phần đều thấp kém, hiệu suất hấp thụ linh khoáng cực kỳ thấp."
"Cho nên..."
Giọng Lục Ly hơi khựng lại, khiến trái tim Lê Viện Triều cùng một nhóm nhà khoa học thắt lại, vô cùng mong chờ lời tiếp theo của hắn.
"Cho nên cái gì? Đồng chí Lục Ly, rốt cuộc ý của đồng chí là gì, mau nói đi!"
"Ý của tôi là... không biết quốc gia có cách nào có thể tiến hành tinh chế hiệu suất cao hay không."
"Hít!"
Lời này vừa thốt ra, chưa chờ Lê Viện Triều bày tỏ thái độ, vị lão viện sĩ áo trắng phía sau ông — người sớm nhất chịu trách nhiệm giám định nguồn tín hiệu ngọc bội — đã hít sâu một hơi khí lạnh ngay tại chỗ.
Lão bật đứng phắt dậy!
Chẳng màng tới hình tượng, lão xông thẳng tới đứng cạnh Lê Viện Triều.
"Đồng chí Lục Ly! Phương pháp đồng chí nói có khả năng thực thi cực kỳ lớn!"
"Kể từ sau lần liên lạc trước, chúng tôi đã vô cùng hứng thú với cấu trúc vật chất của tu tiên giới!"
"Nếu đồng chí có thể gửi vật chất ở tu tiên giới về đây, chúng tôi nhất định có thể tìm ra giải pháp!"
"Việc tinh chế hiệu suất cao mà đồng chí nói, khả năng thành công là cực kỳ lớn!"
Lão viện sĩ áo trắng gào khản cả giọng, âm thanh sắc nhọn.
Có thể thấy, những lời Lục Ly vừa nói gần như khiến lão phát cuồng.
Ngay cả Lê Viện Triều đứng bên cạnh cũng bị dáng vẻ này của đối phương làm cho ngẩn người.
"Vương... Vương lão, ngài cứ bình tĩnh... bình tĩnh một chút..."
"Chúng ta nghe đồng chí Lục Ly xem có ý tưởng cụ thể nào không đã..."
Lê Viện Triều dở khóc dở cười an ủi, sau đó dời ánh mắt về phía ngọc bội.
Vừa định cất tiếng hỏi, ông liền thấy ngọc bội bỗng rực sáng lên.
Giây tiếp theo.
Một cuốn sách cổ kiểu dáng cổ kính, ố vàng vết thời gian phấp phới xuất hiện giữa không trung.
Bên cạnh cuốn sách cổ còn có thêm mười viên quặng khoáng màu xanh kim to bằng nắm đấm, tỏa ra luồng khí dễ chịu thấm tận ruột gan.
"Đây... đây là..."
"Cục trưởng Lê, đồ vật tôi đã gửi qua rồi."
"Mười viên Thanh Kim Linh Khoáng, kèm theo một quyển công pháp tiêu chuẩn do tông môn ban xuống, bên trong có ghi chép cách thức hấp thụ linh lực và các chuyện liên quan..."
Giọng nói có phần yếu ớt của Lục Ly vang lên, rõ ràng việc truyền tải vật phẩm gây ra gánh nặng rất lớn đối với hắn.
Mà nghe xong mô tả của hắn, vị lão viện sĩ áo trắng đứng bên cạnh kích động tới mức toàn thân run rẩy.
Nếu không có người ngăn lại, e rằng lão đã lao ngay lên phía trước để quan sát.
Những người khác lại càng bịt chặt miệng, liên tục thốt lên kinh ngạc.
Ngay cả Lê Viện Triều cũng có chút không thể tin nổi.
"Đây là... vật phẩm đến từ thế giới tu tiên!"
"Phù... Hù..."
Hít sâu vài hơi, Lê Viện Triều khó khăn đè nén cảm xúc kích động trong lòng.
Nắm chặt miếng ngọc bội, ông trịnh trọng hứa hẹn với Lục Ly:
"Đồng chí Lục Ly, xin đồng chí hãy yên tâm... Quốc gia và tổ chức tuyệt đối sẽ không làm đồng chí thất vọng!"