Chương 609: Tổ chức nhân thủ...... rời khỏi Đông Hoang!
"Hoằng Đạo Ti mở rộng học cung, đưa học cung xuống tận các thôn trấn."
"Học cung chia làm phàm viện và tu viện, phàm nhân không phân biệt có linh căn hay không, đều có cơ hội học chữ, tiếp xúc với sự vụ tu hành."
"Đợi cho đến khi cập kê, thành niên trải qua các kỳ thi lớn nhỏ, có thể vào học cung cao cấp, cuối cùng tốt nghiệp lại vào các Ti các nha môn."
"Toàn bộ chế độ phân thuộc của học cung đã bám rễ sâu vào đời sống của bách tính Tây Châu."
"Chỉ vỏn vẹn mấy năm ngắn ngủi, vậy mà đã có tu sĩ quay về quê hương thôn xóm, đóng góp xây dựng quê nhà."
"Cho dù là phàm nhân, cũng có thể làm các ngành nghề liên quan đến tu hành, dù không có linh căn cũng có thể gom góp tư lương, sau khi nhục thân hao mòn có thể đổi lấy một cỗ khôi lỗi."
"Nếu cống hiến lớn hơn nữa, còn có hy vọng đổi lấy một cỗ khôi lỗi mô phỏng có thể tu hành, từ đó bước chân vào khôi đạo!"
Công trạng của Hoằng Đạo Ti là vô hình, nhưng cũng là hữu hình.
Dưới tác dụng của thời gian, năng lực mà Hoằng Đạo Ti thể hiện ra vô cùng to lớn.
Nó khiến cho toàn bộ Đạo Đình tràn ngập thêm nhiều tiềm năng.
Cũng khiến Lục Ly nhìn thấy tương lai rực rỡ của Đông Hoang.
Nếu Đạo Đình thống nhất toàn bộ Đông Hoang, lại thiết lập xong mạng lưới trận pháp truyền tống.
Tinh cầu Đông Hoang tất nhiên sẽ hiển hiện thịnh thế chẳng kém gì Lam Tinh trong tương lai không xa!
Ngày này, ngay cả Lục Ly cũng không kìm được mà mong đợi.
Lật đi lật lại ngọc giản trong tay xem không biết bao nhiêu lần.
Lục Ly lại lần lượt ban thưởng cho các vị chủ sự của các Ti.
Người thăng chức thì thăng chức, người có công thì trọng thưởng.
Một đợt phong thưởng diễn ra, ai nấy đều vui mừng khôn xiết.
Lục Ly lại trò chuyện với mọi người nửa ngày trời.
Cuối cùng, hắn mới chậm rãi đứng dậy, tuyên bố chính sự:
"Chư vị, sự tồn vong của Đạo Đình chúng ta đã trải qua nguy cơ trăm năm."
"Mà nay cuối cùng đã có cơ hội giải quyết, nhiều nhất là một năm nữa sẽ dẹp yên Bách Gia, thống nhất Đông Hoang!"
Chỉ vỏn vẹn hai câu nói, nhưng lại mang đến cho mọi người sự phấn khích tột độ.
Tất cả mọi người đều nhìn Lục Ly với ánh mắt cuồng nhiệt.
Bọn họ hiện giờ đã biết Đạo Đình cũng có Đại Thừa.
Hơn nữa lại có tới tận chín vị chiến lực cấp độ Đại Thừa.
Còn đi đầu trảm diệt bốn vị tôn giả Trung Châu.
Với chiến lực này, bọn họ đã có đủ sức so tài cao thấp với Bách Gia rồi.
Như thế, sao bọn họ có thể không vui mừng cho được.
Nhìn thấy cảnh tinh cầu Đông Hoang quy về một mối đã cận kề trước mắt.
Tất cả mọi người đều vô cùng phấn khởi.
Tâm trạng của Lục Ly cũng rất sảng khoái.
Hắn không vội bế quan, trong một năm tiếp theo, hắn hiếm hoi có dịp ở bên cạnh Lục Dao một thời gian dài.
Lại liên lạc mật thiết với cha mẹ ở Lam Tinh.
Cả nhà trò chuyện vô cùng vui vẻ ấm áp.
Trong quãng đời tu hành đằng đẵng của Lục Ly, những khoảnh khắc gia đình thế này quả thực rất đáng trân trọng.
Sau đó hắn lại đi kiểm tra ở các Ti, đồng thời duy trì kênh trao đổi thông tin với phía Đại Hạ.
Lấy điển tàng của Cốt Sơn làm cơ sở, Đại Hạ đã giải quyết được rất nhiều nan đề kỹ thuật.
Cuối cùng, Lục Ly tìm Thái Sơ để điều động tư lương kho tàng của Đạo Đình.
Dùng nó để nuôi dưỡng ngọc bội song ngư.
Mặc dù tư lương bỏ vào khá nhiều, thế nhưng sự biến đổi của ngọc bội song ngư lại không lớn lắm.
Chút tài nguyên muối bỏ biển này trông chẳng khác nào rót vào hang không đáy.
Không biết còn cần bao nhiêu nữa mới có thể lấp đầy.
Về điểm này Lục Ly cũng đành chịu.
Đành đợi sau khi đánh tan Bách Gia rồi tính tiếp.
Trong khoảng thời gian này, Lục Ly còn thử tế luyện Thánh Hồn Anh Quả một phen.
Vật này quả thực rất thần kỳ, với pháp lực của Lục Ly, cũng chỉ mới tế luyện được một chút.
Còn cách việc tu thành Nguyên thần thứ hai rất xa.
Còn về viên ngụy tiên chủng kia, Lục Ly cũng nhân cơ hội này nuốt vào bụng.
Nhưng lại chưa thể luyện hóa, cũng chưa cảm nhận được sự biến hóa mà chí tôn tiên cơ mang lại.
Nghĩ đến chắc vẫn cần thời gian dài để hấp thu.
Mà năm nay cũng là năm bận rộn nhất của Đạo Đình.
Để giám sát và đối phó với Bách Gia.
Đạo Đình điều động các tu sĩ rải mạng lưới thám báo khắp Vô Tận Trung Hải.
Để quan sát từng động tĩnh của Bách Gia.
Trong lúc Đạo Đình trên dưới một lòng đoàn kết.
Thì toàn bộ Bách Gia lại chìm trong mây sầu bi thảm.
Kể từ khi bốn vị tôn giả Trung Châu bỏ mạng ngoài biển lớn.
Toàn bộ Bách Gia đã rơi vào hoảng sợ tột độ.
Binh Vô Kỵ đứng một mình trong đại sảnh của gia tộc mình.
Bầu trời âm u mưa phùn giăng lối.
Từng hạt mưa lất phất rơi xuống sân viện.
Tiếng mưa bên tai khiến trong lòng Binh Vô Kỵ càng thêm phiền muộn.
Mà lại chẳng biết phải nói gì cho phải.
Gia chủ Pháp gia đã chết.
Đại Thừa Pháp gia cũng đã chết.
Gia chủ Thuật gia đã chết.
Đại Thừa Thuật gia cũng đã chết.
Cho đến tận hôm nay, hắn rốt cuộc cũng đã hiểu ra, Long Họa đã không còn là thứ mà hắn muốn nhào nặn thế nào cũng được nữa rồi.
Bây giờ, ngay cả việc xuất sơn hành động cũng chẳng còn cách nào.
Đối phương đã có thể giết chết bốn vị Đại Thừa Trung Châu, thì tất nhiên cũng có thể giết được hắn.
Có lẽ ngay cả khi toàn bộ tôn giả Bách Gia tề tụ đi nữa cũng khó lòng chống lại được đối thủ.
"Tôn giả Bách Gia..... nay còn đâu mười vị gia chủ."
"Âm Dương diệt, Thuật gia tôn diệt, tính cả tám nhà còn lại, tổng cộng cũng chỉ có mười mấy tôn giả."
"Mười mấy tôn giả...... có thể dẹp được Long Họa không?"
Binh Vô Kỵ ngẩng đầu nhìn trời, không biết là đang tự hỏi chính mình, hay là đang hỏi ông trời.
"Ong!"
Hư không phía sau bỗng nhiên dao động.
Một bóng người hiện ra sau lưng hắn.
Giọng điệu cung kính trầm thấp nói:
"Gia chủ, các nhà đang hỗn loạn một mảnh, các vị gia chủ muốn gặp ngài."
"Đều đã bị ta từ chối."
"Ừ."
Đáp lại nhẹ nhàng một tiếng, Binh Vô Kỵ nét mặt vô cảm.
Sự tình đã đến nước này, có giãy giụa thế nào đi nữa cũng vô ích mà thôi.
Cũng may, Binh gia vẫn còn có thủ đoạn bảo toàn tính mạng.
Chỉ là tiếc cho đại hảo Đông Hoang này mà thôi.
"Tiếc thay tiếc thay, vừa đi Lý Thái Huyền, lại xuất hiện thêm tên Lục Ly này."
"Vốn còn định đợi khi ta phi thăng sang giới khác thì có thể trợ giúp gia tộc, mở rộng vùng đất tự phong ở Trung Châu ra toàn bộ Đông Hoang."
"Một tay thâu tóm toàn bộ tinh cầu Đông Hoang, rồi lần lượt dọn sạch Bách Gia, dùng lực lượng của một tinh thần để nuôi dưỡng một mình gia tộc ta."
"Nhiều năm sau, Binh gia ta chưa chắc đã không thể sản sinh ra thiên kiêu bực chí tôn."
"Đáng tiếc..... đáng tiếc......"
Binh Vô Kỵ cũng không biết bản thân đang lẩm bẩm cái gì.
Chỉ là giọng điệu vô cùng cô độc.
Từ trong ngực lấy ra một tấm lệnh bài.
Lệnh bài cổ phác, không có bất kỳ một tia linh quang dao động nào.
Chỉ có mặt trước khắc một chữ cổ rõ nét:
"Quý"
Nhìn tấm lệnh bài trong tay, ánh mắt Binh Vô Kỵ hơi trầm xuống.
Tâm cảnh dao động, do dự hồi lâu cuối cùng vẫn cất nó đi.
Trừ phi vạn bất đắc dĩ, hắn thà liều chết một phen với Long Mệnh.
Cũng không muốn dính líu đến kẻ đứng sau tấm lệnh bài này.
"Phù......"
Hít sâu một hơi, Binh Vô Kỵ chậm rãi quay người.
Cất tiếng nói lạnh nhạt vào đại sảnh Binh gia vắng lặng:
"Theo sát chằm chằm Bách Gia cho ta!"
"Hễ kẻ nào của Bách Gia có hành động rời khỏi Trung Châu, rời khỏi Đông Hoang...... Giết không tha!"
Từ cuối cùng thốt ra, ánh mắt Binh Vô Kỵ lộ rõ sát khí.
Bách Gia, hắn đã sớm nhịn đủ cái đám ngu xuẩn này rồi.
Bây giờ, chỉ mong cái đám ngu xuẩn đó đừng có rước thêm phiền phức lớn nào nữa là được.
Nếu chỉ là Long Mệnh, có lẽ vẫn còn hy vọng giải quyết.
Nhưng nếu như dẫn đến kẻ kia.....
Không biết là nghĩ đến điều gì, trong đôi mắt lạnh lùng của Binh Vô Kỵ vậy mà lại ánh lên một tia sợ hãi.
Nếu để người khác biết được, đường đường là Binh Vô Kỵ - đứng đầu trong mười đại chủ gia của Bách Gia mà cũng có lúc biết sợ hãi.
Thì chắc chắn sẽ kinh hãi đến tột cùng.
Dẫu sao thì đối phương cho đến tận khoảnh khắc này, cũng chỉ là cảm thấy phiền muộn với Long Mệnh mà thôi.
Chứ không hề sợ hãi Long Mệnh.
Từ đó có thể thấy được, thứ mà Binh Vô Kỵ sợ hãi, nhất định còn kinh khủng hơn thế rất nhiều.
Mà Binh Vô Kỵ hình như đã sớm đoán được điều gì đó.
Bách Gia đang hoảng loạn muốn cầu kiến Binh Vô Kỵ để hắn đưa ra chủ ý.
Thậm chí là chủ trì việc xuất sơn.
Kết quả không ngoại lệ đều nhận lấy cửa đóng then cài.
Đối với kết quả này, các nhà càng thêm hoảng loạn, nhất thời không biết nên xử lý ra sao.
Đại Thừa Pháp gia duy nhất còn lại trong mười nhà cứ đi qua đi lại trong hậu viện nhà mình.
Giống như đang đưa ra một quyết định khó khăn nào đó.
Thế nhưng lại không thể hạ được quyết tâm.
Hắn bỗng nhiên nhìn về phía từ đường trong hậu viện.
Đó là nơi đặt bài vị tộc nhân của hắn.
Cách đây không lâu, bài vị của Thương Quân vừa mới nứt vỡ ở trong đó.
Nghĩ đến cái chết của gia chủ, Đại Thừa tôn giả này dường như cuối cùng cũng đã hạ quyết tâm.
Nghiến chặt răng, gọi tộc nhân đến:
"Tổ chức nhân thủ...... rời khỏi Đông Hoang!"