"Ta? Không sao cả... Chỉ là hơi mệt mỏi chút thôi..."
Toan Nghê nhấc mí mắt lên, ngáp một cái.
Tinh thần trạng thái của nó kém đi thấy rõ bằng mắt thường.
Những lời nó vừa nói lại khiến cho Diệp Thần Phong hơi kinh ngạc.
"Đại yêu Phản Hư viên mãn mà cũng có thể mệt mỏi sao?"
"Lại có phải người phàm đâu..."
Diệp Thần Phong luôn cảm thấy Toan Nghê có chỗ không đúng.
Nhưng lại không nói ra được rốt cuộc không đúng ở chỗ nào.
Đành phải thôi vậy.
Một người một thú, mang theo mấy vị hộ vệ khác của Đấu đường, nhanh chóng tiến sát về phía địa điểm tuần tra.
Cũng chính là khu vực ngoại vi của Già Thiên Cung.
Già Thiên Cung, chính là nơi đặt đại từ đường của Quý gia, nằm ở trung tâm Khởi Trập Đại Lục.
Nói là cung điện, thực chất trông hệt như một ngọn núi khổng lồ.
Cho dù cách xa vạn dặm thì vẫn có thể nhìn thấy bằng mắt thường sự hùng vĩ của cự cung kia.
Già Thiên Cung, quả thực mang ý nghĩa che kín cả bầu trời!
Nơi này cũng là lõi trung tâm của toàn bộ Quý gia.
Trên thực tế, vị trí này căn bản không cần bất kỳ hộ vệ nào tuần tra cả.
Quý gia triệu động muôn vàn hộ vệ, bản chất là để nhóm Diệp Thần Phong đóng vai trò làm đội nghi giá mà thôi.
Hơn nữa đội nghi giá này lại toàn là tu sĩ được tuyển chọn kỹ càng.
Giống như Diệp Thần Phong và Toan Nghê thì chỉ có thể đứng ở khu vực ngoại vi của Già Thiên Cung.
Bên trong là những hộ vệ Quý gia càng thêm cường đại.
Diệp Thần Phong mặc giáp bạc toàn thân cùng Toan Nghê và muôn vàn hộ vệ khác, cùng nhau lơ lửng giữa không trung.
Mấy chục vạn tu sĩ xếp thành từng phương trận vô cùng nghiêm ngặt, phân liệt ở hai bên trái phải.
Chính giữa chừa ra một con đường rộng rãi.
Phương trận giáp bạc nghiêm mật hệt như một vùng biển bạc, nhìn từ xa vô cùng đồ sộ.
Chuyện này vẫn chưa kết thúc.
Là một buổi tộc hội cực kỳ quan trọng của Quý gia, quy mô tự nhiên là vô cùng hoành tráng.
Đợi khi tất cả tu sĩ hộ vệ đã xếp trận xong xuôi, trên vòm trời bất chợt bay tới một tấm thảm lụa màu đỏ khổng lồ.
Tấm thảm lụa vừa vặn trải thẳng vào con đường trên không trung giữa đám đông các phương trận giáp bạc.
Bên cạnh đó, lại có một ngàn con giao long uy vũ, một ngàn con thần điểu huyền dị đang lơ lửng xếp thành trận bên hai bên thảm đỏ.
Giao long thần điểu làm bạn.
Giáp bạc thảm lụa làm đường.
Ánh sáng trời mây rực rỡ một góc.
Khu vực ngoại vi Già Thiên Cung lúc này thoạt nhìn hệt như tiên giới vậy, vô cùng tráng lệ.
"Quý gia... quá mạnh rồi."
"Chỉ riêng đám hộ vệ giáp bạc ngoại vi này thôi mà người nào người nấy cũng đều bất phàm, đặt ở Đông Hoang thì ai nấy đều là thiên kiêu."
"Còn cả đám giao long này nữa... Cảm giác chủ nhân Yêu phủ đương thời là Ngao Kình cũng chỉ đến thế này thôi phải không?"
Nhìn khung cảnh hùng vĩ trước mắt, Diệp Thần Phong cảm thán vô cùng trong lòng.
Hắn thực sự được mở rộng tầm mắt trước sự cường đại của Quý gia, thực sự cảm thấy thán phục trước bá chủ tinh không này.
Thiên kiêu quê nhà đến đây, chẳng qua cũng chỉ là hàng ngũ hộ vệ.
Yêu tộc bá chủ có thể xưng bá một phương đến đây, cũng chỉ đành làm một đồng tử điêu khắc hoa cỏ.
Toan Nghê bên cạnh dường như nhìn thấu Diệp Thần Phong đang suy nghĩ gì.
Nó nhấc mí mắt, liếc nhìn những con giao long có thể hình uy vũ trên không trung, đôi môi khẽ mấp máy:
"Ngươi nghĩ nhiều rồi, không lợi hại đến thế đâu... Ta đang nói về Ngao Kình đấy."
"Ngươi không thấy mỗi một con giao long này đều ở cấp độ Hợp Đạo viên mãn hay sao."
"Theo lý mà nói thì mấy con giao long này sớm đã có thể độ kiếp rồi, nhìn thế này thì là Quý gia không cho bọn chúng độ kiếp."
"Cái Quý gia này ghê gớm thật đấy!"
Cảnh tượng thịnh vượng trên bầu trời càng khiến cho Toan Nghê chắc chắn thêm trong lòng.
Nơi này không nên ở lại lâu.
Nơi hoành tráng huy hoàng nhường này tất yếu sẽ ẩn chứa đại nguy hiểm.
Quý gia này tuy mạnh, nhưng núi cao còn có núi cao hơn.
Quỷ mới biết trong tinh không còn có tu sĩ nào cường đại hơn nữa không.
Vạn nhất Quý gia này chọc phải ai, cừu gia tìm tới tận cửa, ước chừng giơ tay lên là có thuật che trời lấp đất, đến lúc đó nó còn chẳng có cơ hội mà chạy trốn.
Toan Nghê đã quyết định, đợi buổi tiểu hội này kết thúc là sẽ nhanh chóng đem đồ vật đưa đi, đổi lại tinh không dư đồ, tìm cho ra đại trận!
Lời truyền âm của Toan Nghê khiến Diệp Thần Phong lâm vào trầm tư.
Quý gia quá mạnh, mạnh đến mức khiến người ta cảm thấy tuyệt vọng.
Cũng may hiện tại hắn chưa kết thù với Quý gia.
"Kiếm lão, ngài nói xem sao trên thế gian lại có thế lực cường đại đến thế."
"Quý gia này... Đừng bảo là tiên nhân cũng có đấy chứ?"
"Tiên nhân?"
Sự phỏng đoán của Diệp Thần Phong khiến Kiếm lão trầm mặc.
Ông ta từng chứng kiến không ít đại trường diện.
Nhưng những đại trường diện lớn nhất mà ông ta từng thấy trong đời cũng không bằng một buổi hội diện của Quý gia này về độ tráng lệ.
Không, cũng không hẳn là vậy.
Từng có một lần cảnh tượng ngược lại còn lớn hơn thế này một chút.
"Năm xưa Đại Tấn vong, thế trận Đại Ám Hắc Thiên tuy ta chỉ đứng từ xa quan sát một tia, nhưng cũng vô cùng chấn động."
"Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, nếu như nói trên đời này có ai có thể thúc giục ra thế trận Đại Ám Hắc Thiên, e rằng..."
"Cũng chỉ có thế lực cường hãn như Quý gia mới làm được mà thôi."
Tâm tư Kiếm lão chuyển động, hồi tưởng lại dĩ vãng, không hiểu sao lại sinh ra một tia phỏng đoán.
Chớp mắt ông ta lại đè nén xuống đáy lòng, âm thầm đáp lời Diệp Thần Phong:
"Tiểu tử, thế lực siêu nhiên bực này tất yếu sẽ có đại cơ duyên."
"Ngươi không phát hiện ra từ khi ngươi đến đây, tu vi đã tăng lên nhanh hơn rất nhiều sao?"
"Đặt ở Đông Hoang, trăm năm ngươi cũng đừng hòng bước vào Phản Hư."
"Ồ? Vậy theo lời ngài, con đến đây cũng coi như là cơ duyên ư?"
"Không sai, cơ duyên vốn dĩ sinh ra từ ngẫu nhiên."
"Ngươi nhìn thế lực Quý gia này xem, quả thực đáng sợ, hệt như truyền thuyết thần thoại Cổ Thiên Đình mà ta từng nghe năm xưa vậy! Có thể tìm thấy thế lực bực này, sao lại không phải là đại cơ duyên cơ chứ."
Giọng điệu của Kiếm lão có chút kích động.
Ông ta nhớ tới một số truyền thuyết thần thoại thượng cổ mà mình từng nghe qua thời quá khứ.
Nói rằng trời có đại thiên, trong đại thiên tiên giới có tiên đình.
Tiên đình có muôn vàn tiên binh giáp bạc, có phượng hót rồng ngâm.
Cục diện Quý gia ngày hôm nay quả thực giống hệt như Đại Thiên Thiên Đình trong truyền thuyết thượng cổ.
Từ đó có thể thấy, việc Diệp Thần Phong cơ duyên xảo hợp đến đây quả thật rất may mắn.
Nghe Kiếm lão nói vậy, trong lòng Diệp Thần Phong tuy cũng hiểu nơi đây có lẽ có cơ duyên, có thể giúp ích cho quá trình tu hành của mình.
Nhưng trong thâm tâm hắn vẫn luôn vương vấn Lục Ly và Đạo Đình.
"Con từng hứa với Lục sư đệ, sẽ giúp đệ ấy chăm sóc tốt cho Đạo Đình."
"Nếu cứ ở lại đây mãi..."
"Không phải thế! Tiểu tử ngươi nghĩ cho kỹ đi, nhìn khắp toàn bộ Đạo Đình, từ lúc nào mà ngươi sớm đã không còn là trụ cột của Đạo Đình nữa rồi?"
Một câu nói của Kiếm lão khiến Diệp Thần Phong hoàn toàn trầm mặc.
Đúng vậy, nếu tính toán thực tế.
Hắn sớm đã không phải là chiến lực trung kiên nhất trên con đường tu đạo nữa rồi.
Đừng nói đến những sự tồn tại như Âm Dương Thanh Phạn, ngay cả người hàng phục sau này là Trâu Mặc Sơn, đại yêu hải thú của Hải tộc đều có tu vi vượt trên hắn.
Xét về chiến lực, hắn từ lâu đã nằm ở bậc thang thứ hai hay thậm chí là thứ ba của Đạo Đình rồi.
"Tiểu tử, ngươi hứa với Đạo chủ là đúng, thế nhưng với tu vi bực này của ngươi thì từ lâu đã chẳng còn tác dụng lớn gì với Đạo Đình nữa rồi."
"Đều nói ngươi là Giám Thiên Ti chủ của Đạo Đình, chuyên quản lý chuyện đại tu làm càn."
"Nhưng vạn nhất thực sự có yêu tôn gây chuyện, có Đại Thừa làm loạn, ngươi có dẹp nổi không?"
Câu hỏi thực tế của Kiếm lão khiến Diệp Thần Phong tiếp tục trầm mặc.
Rất rõ ràng, hắn không có cái năng lực này.
Muốn giúp đỡ Lục Ly, muốn trợ lực cho Đạo Đình, hắn buộc phải nhanh chóng nâng cao bản thân mình lên.
Nghĩ đến đây, Diệp Thần Phong cũng đã thông suốt.
Hắn hít sâu một hơi, trịnh trọng đáp lời Kiếm lão:
"Con hiểu rồi Kiếm lão, yên tâm đi, con sẽ ở lại đây mài giũa bản thân thật tốt."
"Quý gia này có mạnh đến đâu, thì sẽ có một ngày, con sẽ khiến người của Quý gia phải nhìn thấy con!"
Ý niệm của Diệp Thần Phong đã hoàn toàn kiên định.
Hắn nhìn những con giao long thần điểu, muôn vàn hộ vệ trên bầu trời.
Thầm thề trong lòng: Không thành tôn, thề không quay đầu!
Đúng lúc ý niệm đang chuyển động, phía xa lại bất chợt truyền đến một tiếng quát lớn:
"Tu sĩ tứ phòng bát mạch, mau chóng vào cung!"
Tiếng hét này vô cùng vang dội, chấn động cả đại lục, dường như vòm trời cũng phải rung chuyển theo.
Khoảnh khắc nghe thấy tiếng hét này, muôn vàn hộ vệ giáp bạc phía dưới đồng loạt run lên bần bật.
Ngay cả Diệp Thần Phong và Kiếm lão cũng đồng thời chấn động.
"Tôn giả! Là Tôn giả!"