Chương 68: Liệu pháp đỉnh cao cho chứng sợ thiếu hỏa lực!
Lam Tinh Đại Hạ, bên trong căn cứ Cục 749.
Đông đảo thành viên tổ chiến lược đang khẩn trương phân tích tình hình đột xuất do đồng chí Lục Ly truyền về.
Lê Viện Triều đứng một bên, đôi mày nhíu chặt.
Toàn bộ đại sảnh chỉ huy chết lặng, không tiếng động.
Một lát sau, một nhân viên văn phòng mặc quân phục nhỏm dậy, bước nhanh tới bên cạnh Lê Viện Triều.
Đồng chí ấy cất cao giọng báo cáo:
– Báo cáo cục trưởng Lê! Kết quả phân tích đã có.
– Qua phân tích, nếu Bạch Thắng thực sự muốn ép đồng chí Lục Ly phải ở rể nhà họ Bạch, thì điều này sẽ cực kỳ bất lợi cho sự phát triển sau này của đồng chí Lục Ly.
– Xác suất rất cao sẽ xảy ra tình huống đồng chí Lục Ly bị nhà họ Bạch trói buộc triệt để, đồng thời bị người đầu gối tay ấp giám sát chặt chẽ...
– Còn đề xuất gia nhập Thượng Luyện Phong của đồng chí Lục Ly là hoàn toàn hợp lý.
– Phương pháp tốt nhất lúc này chỉ có thể là rời tông môn để kéo dài thời gian, nâng cao tay nghề, bái nhập Thượng Luyện Phong.
– Tuy nhiên...
Nhân viên văn phòng khựng lại một nhịp, rồi nói tiếp:
– Thông qua phân tích, những gì Bạch Thắng nói chưa chắc đã là sự thật.
– Nếu là giả, chắc chắn có mục đích và nguyên nhân khác... cần phải đề phòng.
– Giả sao?
Lục Ly và Lê Viện Triều đồng thời ngẩn người.
– Vâng, qua phân tích của chúng tôi, những thông tin mà Bạch Thắng tiết lộ trong cuộc trò chuyện với đồng chí Lục Ly cho thấy các hiện tượng như "hiểu biết nông cạn", "tình hình gần đây"...
– Tổng thể thể hiện sự quan tâm mạnh mẽ đối với tình hình của đồng chí Lục Ly bắt đầu từ trong thời gian ngắn...
– Vậy thì với yêu cầu đột ngột như thế, kết hợp với điểm nghi vấn về sự quan tâm bất chợt này, chúng tôi phân tích rằng nếu đó là giả...
– Mục đích thực sự của đối phương, hẳn là muốn ép đồng chí Lục Ly rời khỏi tông môn!
– Thế nhưng... chúng tôi đã đối chiếu giữa hậu quả thật và giả. Nếu lời hắn nói là thật, kết cục rất lớn sẽ là một ván bài tử địa, sau đó đồng chí Lục Ly sẽ phải trải qua một cuộc sống vô cùng gian khó.
– Nếu là giả, tự nhiên không cần lo lắng, cũng chẳng cần hành động. Thế nhưng cái giá phải trả để đánh cược là quá lớn, hoàn toàn không thể gánh vác nổi.
– Đề xuất cuối cùng của chúng tôi là... chuẩn bị vẹn toàn vạn sự, tạm thời cứ xuất tông.
– Dù thật hay giả, đều có thể né tránh thử một phen.
Lời vừa dứt, báo cáo đã được Lục Ly kịp thời tiếp nhận ở đầu bên kia.
Các đồng chí trong tổ chiến lược quả thực vô cùng toàn diện.
Những đề xuất đưa ra dĩ nhiên cũng là sát thực tế nhất, hữu dụng nhất.
Mà vị lão tướng Lê Viện Triều này, trong các đề xuất chiến lược lại mang một nhãn quan độc đáo rõ rệt.
Nhìn thấu rủi ro ngay từ cái nhìn đầu tiên, ánh mắt lóe lên tia sáng sắc bén.
Đưa ra một đề xuất trái ngược hoàn toàn với chủ trương duy trì ổn định trước đây:
– Đồng chí Lục Ly, tôi đề nghị... chúng ta không được đánh cược!
– Cứ coi như lời hắn nói là thật, nếu đối phương thực sự có mưu đồ gì với cậu... vậy thì cứ để hắn tới.
– Quốc gia sẽ chuẩn bị trước cho cậu một loạt trang thiết bị chiến lược, hãy tin tôi...
– Chỉ riêng một tên Bạch Thắng tuyệt đối không thể tạo thành uy hiếp đối với cậu!
– Cậu chỉ cần cẩn thận hành sự là được.
Những lời của Lê Viện Triều luôn mang theo một thứ sức mạnh khiến lòng người yên ổn.
Lục Ly cũng tò mò, rốt cuộc quốc gia có thể chuẩn bị cho mình những thứ gì đây.
Lập tức đáp lời:
– Rõ, cục trưởng Lê.
– Tôi sẽ cẩn thận hành sự.
– Tốt! Đồng chí Lục Ly đợi tôi ba phút, tôi cho người chuẩn bị một chút.
Dứt lời.
Từ trong ngọc bội truyền ra những âm thanh bận rộn va chạm vào nhau.
Ba phút, chớp mắt đã trôi qua.
Giọng nói của Lê Viện Triều lại một lần nữa vang lên:
– Đồng chí Lục Ly, có thể bắt đầu rồi, chúng tôi kiến nghị cậu hãy trực tiếp thu vào không gian ngọc bội.
– Bởi vì... đồ đạc hơi nhiều một chút.
– Hửm?
– Hơi nhiều một chút sao...
Lục Ly hơi ngẩn ra, không biết quốc gia đã chuẩn bị những gì.
Hắn cũng không chần chừ, tĩnh tâm ngưng thần, vận chuyển pháp lực Luyện Khí hậu kỳ bùng nổ.
– Vù~!
Linh lực bồng bềnh xuôi theo kinh mạch tuôn thẳng vào miếng ngọc bội trong lòng bàn tay.
Nền tảng Ngũ Linh Căn giúp cho linh lực của Lục Ly vượt xa các tu sĩ cùng giai.
Cộng thêm sự gia tăng từ Ngũ Hành Quyết 3.0, những năm nay linh lực của hắn đã dồi dào hơn thuở ban đầu không biết bao nhiêu lần.
Chỉ là...
– Xạ... sao mãi không có động tĩnh gì thế này?
– Cảm giác như... linh lực không đủ vậy...
Lục Ly có chút ngây người, luồng linh lực cuồn cuộn đổ vào ngọc bội khiến ánh sáng ngày càng rực rỡ.
Thế nhưng bên trong không gian ngọc bội lại chẳng có thêm bất kỳ vật gì xuất hiện, hơn nữa một cảm giác kéo giật rõ rệt khiến linh lực trong đan điền của hắn tiêu hao kịch liệt.
– Rốt cuộc là có những thứ gì thế không biết...
Lục Ly khẽ trầm ngâm, nghiến răng, tăng cường đầu ra linh lực.
– Vù~! Vù~! Vù~!
– Vù~! Vù!
Linh lực tiêu hao điên cuồng, dưới sự cung cấp toàn lực đó, cảm giác kéo giật kia ngày càng trở nên rõ rệt hơn.
Đến cuối cùng, Lục Ly thậm chí còn có cảm giác kiệt sức.
Vì thế hắn vội vàng lật từ trong túi trữ vật ra một vốc linh đá nắm chặt trong tay.
Nhằm duy trì nguồn cung cấp.
– Rắc... rắc rắc...
Theo những viên linh đá trong lòng bàn tay từ từ rạn nứt, sự tiêu hao linh lực khổng lồ khiến sắc mặt Lục Ly dần trở nên tái nhợt.
Đúng lúc kinh mạch của hắn đau trướng, sắp không chịu đựng nổi nữa.
– Vèo!
Ánh sáng ngọc bội đột ngột dao động.
Lực hút khổng lồ chợt biến mất, ánh sáng ngọc bội thu liễm lại, khôi phục lại vẻ bình thường như mọi khi.
Lục Ly lảo đảo một bước, suýt chút nữa đứng không vững.
Vội vàng bám vào vách đá trong động phủ, thở hổn hển từng ngụm lớn.
Mấy viên linh đá trong tay sớm đã hóa thành tro bụi, linh lực trong cơ thể lại càng tổn hao đến mức mười phần không còn nổi một.
– Rốt cuộc... đã truyền thứ gì tới mà tiêu hao lại khủng khiếp đến thế này?
Cố nén nỗi sợ hãi trong tim, hắn phóng ý thức dò xét vào không gian ngọc bội.
Khoảnh khắc ý thức chìm sâu vào không gian ngọc bội.
Cảnh tượng trước mắt khiến hắn chấn động triệt để.
Bên trong không gian vốn vô biên vô tận nay lại xuất hiện thêm hai ngọn núi nhỏ.
Đúng vậy, chính là núi nhỏ.
Một ngọn núi được chất đầy bởi hàng chục thùng vũ khí quân dụng màu xanh sẫm.
Trên thân thùng in những con số và mã hiệu súc tích, từ "Phá Giáp - 7" đến "Chấn Động - 3", tỏa ra sát khí lạnh lẽo.
Thế nhưng, điều thu hút ánh nhìn nhất, chính là ngọn núi thứ hai sừng sững, hùng vĩ hơn nằm ở trung tâm không gian!
Một cỗ giáp máy hình người toàn thân được phủ một lớp sơn màu đen mờ, đường nét cứng cáp.
Nó cao mười mấy mét, to lớn tựa như một tòa nhà bốn tầng, cứ thế lặng lẽ đứng sừng sững ở đó.
Tại các khớp nối của giáp máy, mơ hồ có thể nhìn thấy cấu trúc truyền động vô cùng tinh vi và phức tạp.
Giữa phần ngực khảm một vòng tròn linh đá đang tỏa ra ánh sáng lam nhạt u ám.
Hai bên tay áo của nó được trang bị các mô-đun vũ khí có hình dáng kỳ lạ, tay trái trông giống như một loại pháo bắn nhanh nhiều nòng.
Trong khi tay phải lại kết nối với một thanh kiếm cưa xích khổng lồ.
Trên lưỡi kiếm khắc chi chít những văn khí, ánh hàn quang lóa mắt.
Lục Ly thậm chí có thể cảm nhận rõ ràng một luồng sóng linh lực tuy yếu nhưng cực kỳ tinh thuần đang lượn lờ quanh thân cỗ giáp máy.
Những văn khí ấy chính là những hình ảnh văn khí mà hắn từng truyền về Lam Tinh trước đây để áp dụng lên pháp giáp.
– Đây... đây là...
– Giáp... giáp máy... li... linh lực giáp máy ư?
Lục Ly há hốc miệng, sững sờ tại chỗ.
Thứ trước mắt này quá mức vượt trội so với thời đại.
Hắn thậm chí còn hơi phân vân không rõ, rốt cuộc đây nên được tính là sản phẩm của Lam Tinh, hay là sản phẩm của thế giới tu tiên.
Sao quốc gia lại có thể âm thầm chơi lớn đến vậy chứ!
Giọng nói trầm ổn của Lê Viện Triều truyền qua ngọc bội.
Mang theo một tia hào khí và sự quyết tuyệt không tài nào che giấu nổi:
– Đồng chí Lục Ly, những thứ này, chính là "chỗ dựa" mà tổ quốc đã chuẩn bị sẵn cho cậu!
– Hãy nhớ lấy, con đường phía trước còn nhiều ẩn số, nếu tên Bạch Thắng đó biết điều giữ quy củ, cậu cứ việc đối phó với hắn.
– Còn nếu hắn không giữ quy củ...
Giọng nói của Lê Viện Triều đột ngột trở nên lạnh lùng, chém đinh chặt sắt:
– Vậy thì hãy cho hắn mở mang tầm mắt, thế nào được gọi là... liệu pháp đỉnh cao cho chứng sợ thiếu hỏa lực!
*(Huynh đệ ơi! Cầu donate, cầu tiểu lễ vật, yêu các cậu nhiều!)*