Chương 78: Phàm nhân sao lại có loại dị tượng kỳ quái này?
Là tu sĩ, ngũ cảm nhạy bén hơn phàm nhân rất nhiều, thậm chí giác quan thứ sáu cũng mạnh hơn không ít.
Lời của thiếu niên vừa dứt, da đầu Lục Ly đã tê dại, lông tơ toàn thân dựng đứng lên, có cảm giác như đang đối diện với một thứ gì đó cực kỳ đáng sợ.
Tâm thần chấn động, hắn vừa định hỏi cho ra ngõ ngách thì thấy thiếu niên đã quay người chui vào đám đông.
"Thiếu niên này... có gì đó không ổn."
Ánh mắt lóe lên, Lục Ly khẽ bấm niệm chú pháp đi theo. Hắn muốn hỏi xem rốt cuộc ý của thiếu niên kia là gì.
Bước chân lướt đi, hắn thấy thiếu niên kia hớt hải xông vào hậu viện của một tửu lều. Cửa viện vừa mở toang, thiếu niên liền cùng đám ăn mày quần áo rách rưới lao nhao xông lên, tranh giành thức ăn thừa mà tửu lều vừa ném ra.
Thiếu niên vốn gầy yếu, tốn hết sức lực mới cướp được nửa cái bánh ngô. Cậu ta không ăn ngay mà giấu phắt vào ngực áo, vội vã chạy về phía xa.
Lục Ly nổi hứng tò mò bèn cất bước theo sau.
Nhìn thiếu niên rẽ trái rẽ phải, quanh co một hồi cuối cùng đi tới đầu một con hẻm.
Thân hình khựng lại, thiếu niên đứng ngây ra ở đầu hẻm hết lần này đến lần khác, dường như đang do dự điều gì. Sau một lúc dừng chân ngắn ngủi, cậu ta đột nhiên quay đầu chạy ngược về hướng ngược lại.
"Hửm? Cậu ta đang..."
Lục Ly hơi nghi hoặc, không hiểu nguyên do vì sao đối phương cứ đi vòng vèo như vậy.
Hắn vừa định bước tới xem tiếp thì thấy ở đầu hẻm kia, mấy tên du thủ du thực mình trần trụi, trên tay xăm trổ đầy rồng phượng bỗng đi ngang qua.
Cảnh tượng này thu vào mắt Lục Ly khiến hắn ngẩn người tại chỗ, trong ánh mắt lộ ra vẻ kinh hãi khó tả.
"Thiếu niên đó... đang... đang trốn mấy tên du côn kia sao?"
"Cậu ta... làm sao biết bọn chúng sẽ xuất hiện ở đây!"
"Đây... đây là... trùng hợp?"
Tâm thần Lục Ly chấn động mạnh, có chút không dám tin. Dù là một tu sĩ như hắn cũng chẳng thể đoán trước tiếp theo ai sẽ đi qua ngã rẽ này, trừ phi bay lên trời nhìn cho rõ, nhưng làm vậy thì chẳng có ý nghĩa gì.
Thế mà thiếu niên trông giống ăn mày kia... lại giống như mở thiên nhãn, dự đoán trước được điều ấy, vừa vặn né tránh được mấy tên du côn.
"Nếu... nếu vừa rồi không phải trùng hợp..."
"Nếu thiếu niên đó thực sự có khả năng biết trước tương lai..."
"Vậy... những lời cậu ta nói với ta... chẳng lẽ là sự thật!"
Đồng tử Lục Ly co rụt lại, nhìn theo bóng lưng thiếu niên, không dám lơ là chút nào, vội vàng đuổi theo. Hắn không ngờ trong một thành trì phàm nhân lại có thể gặp được người sở hữu thiên phú kỳ dị đến vậy!
"Nhưng... đã có bản lĩnh lớn nhường này, cớ sao lại rơi vào hoàn cảnh thế kia?"
"Không nói đến chuyện xưng vương xưng bá, áo gấm cơm ngọc ít ra cũng phải có chứ nhỉ?"
Trầm ngâm suy nghĩ một lúc mà Lục Ly vẫn không tài nào hiểu nổi, đành phải đi theo xem cho rõ cơ sự.
Quả nhiên, thiếu niên kia vòng đi vòng lại một đoạn đường dài, cuối cùng lại đi ngang qua đầu con hẻm lúc nãy, đi đến một căn nhà ngói cũ nát ven đường...
"Nương, con đã về!"
"Hôm nay con xin được cơm rồi, nửa cái bánh ngô này nương ăn trước đi, ngày mai con lại sang xem có xin được ít cơm độn ngũ cốc mang về không."
"Là Cẩu Thặng phải không? Nương không đói, để cho đệ đệ ăn đi."
Giọng nói già nua, yếu ớt của một phụ nhân vang lên từ trong căn nhà ngói rách nát. Tiếp theo đó là một giọng nói còn suy yếu hơn cất lên:
"Ca, huynh về rồi..."
"Ừ, đệ thế nào rồi, có chỗ nào khó chịu không?"
Nghe tiếng huynh trưởng hỏi, thiếu niên có giọng nói yếu ớt kia phát ra từng tiếng thở dốc ngắt quãng:
"Vẫn... vẫn ổn... chỉ là dạo gần đây không thể giúp gì cho ca nữa."
"Không sao, hôm nay ca có làm gì đâu, sẽ không sao đâu mà."
Thiếu niên được gọi là Cẩu Thặng an ủi đệ đệ, bẻ nửa cái bánh ngô trong tay thành hai nửa rồi đưa tới. Cậu ta tìm một góc tường tương đối rộng rãi ngồi xuống, kéo lấy chiếc gối vải rách để dựa lưng.
"Bịch!"
Khoảnh khắc tiếp theo.
Thiếu niên vừa mới nói chuyện xong đột nhiên chúi đầu ngã lăn ra đất, trán vừa khéo đập trúng chiếc gối vải rách đã đặt sẵn từ trước.
"Ca? Ca!"
"Cẩu Thặng? Cẩu Thặng!"
"Cẩu Đản mau qua xem thử, có phải ca con lại tái phát bệnh rồi không, đừng để đập hỏng đầu đấy."
Giọng nói lo lắng của người phụ nhân vang lên.
Thiếu niên suy yếu hơn nương theo sức vội vã lết đến bên cạnh Cẩu Thặng. Thấy thân thể huynh trưởng tuy ngã sõng soài trên đất nhưng dưới trán lại được kê sẵn một chiếc gối, lúc này cậu ta mới thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi lạnh trên trán.
"Nương yên tâm đi, đầu của ca vẫn tốt lắm, chỉ là bệnh cũ tái phát thôi."
"Chắc phải nửa đêm mới tỉnh lại được."
"Đệ mau ăn cơm đi, để con canh ca cho."
Khó nhọc đỡ Cẩu Thặng dậy, Cẩu Đản định nghỉ ngơi một lát, chuỗi động tác vừa rồi khiến cơ thể vốn đã yếu ớt của cậu càng thêm kiệt sức.
Nhưng chưa kịp nằm xuống, trước mắt cậu bỗng xuất hiện một bóng người áo trắng.
Người tới dáng người thanh mảnh, khí chất thoát tục, một bộ đạo bào trắng phau tung bay theo gió, trông y như một vị tiên nhân không màng thế sự.
"Ngươi là ai?"
Thấy cảnh này, mắt Cẩu Đản mở to tròn. Cậu chưa từng thấy người nào tuấn tú và xuất trần như vậy, cho dù là lão gia giàu có trong quận thành cũng không thể sánh bằng.
"Ta tên Lục Ly."
"Để ta xem tình hình của ca ngươi thế nào."
Lục Ly nở một nụ cười ôn hòa nhất có thể. Không đợi Cẩu Đản và người phụ nhân đồng ý, hắn phất tay áo, đem thiếu niên đang ngã dưới đất hút đến trước mặt mình.
Chiêu này lập tức khiến hai người đang đứng nhìn ngây người tại chỗ, không dám thốt lên lời nào nữa, chỉ đinh ninh rằng mình đã gặp được tiên nhân hạ phàm.
"Ngũ cảm bị phong bisg... sinh cơ trôi đi..."
"Một tên phàm nhân té riu sao lại có loại dị tượng kỳ quái này."
Phớt lờ vẻ kinh hãi của hai người bên cạnh, Lục Ly phóng một luồng linh lực chạy một vòng trong cơ thể Cẩu Thặng, lông mày khẽ nhíu lại.
Trong cảm nhận của hắn, có thể rõ ràng nhận thấy sinh cơ của Cẩu Thặng đang trôi đi chậm rãi. Tuy không nhiều nhưng vô cùng rõ ràng, bản thân cậu ta cũng không phải ở trạng thái hôn mê, mà giống như đang bị giam cầm một thứ gì đó.
"Lục... Tiên nhân... Ngài là tiên nhân sao!"
"Cầu xin ngài cứu lấy ca con với!"
Đúng lúc Lục Ly đang trầm tư, thiếu niên gọi là Cẩu Đản liền cắt ngang suy nghĩ của hắn. Nhìn tuổi tác cậu ta chỉ mới mười ba mười bốn, nhưng trong ánh mắt lại thấp thoáng như biết điều gì đó.
"Ngươi biết tình trạng của ca ngươi à?"
"Biết... biết một chút ạ."
"Ồ, vậy ngươi cứ nói đi."
"Dạ... dạ... thân thể nương con không tốt, tiên nhân có thể đưa con đến nơi nào không có ai được không?"
Không biết vì sao, Cẩu Đản nhìn Lục Ly liền thấy có cảm giác thân thiết tự nhiên. Trong lúc hoảng hốt, cậu không kìm được muốn nói ra bí mật để vị tiên nhân này cứu lấy huynh trưởng của mình.
Chỉ cần có thể chữa khỏi bệnh kỳ lạ cho ca và cậu, sau này không có năng lực này nữa cũng chẳng sao, chỉ cần có thể sống như một người bình thường là đủ. Nói xong, cậu ngẩng đầu nhìn Lục Ly với ánh mắt đầy mong đợi.
"Dễ thôi!"
Gom một tiếng, Lục Ly gật đầu. Hắn tung ra một đạo Khinh Thân Thuật, cuốn lấy hai thiếu niên biến mất khỏi căn nhà rách nát, để lại người phụ nhân với khuôn mặt đầy vẻ lo lắng...
"Vèo!"
Nửa nén nhang sau, bóng dáng Lục Ly đột nhiên quay trở lại. Bên cạnh không còn đi theo hai thiếu niên kia nữa, thần sắc hắn cũng có vẻ phấn khích hơn rất nhiều so với ban nãy, trong đáy mắt ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ.
"Tiên... Tiên sư đại nhân!"
"Đứa nhỏ nhà tôi..."
Người phụ nhân này dường như biết đến sự tồn tại của tu sĩ nên đã đổi cách gọi thành tiên sư.
Lục Ly hoàn hồn, đè nén sự kích động trong lòng vừa vặn dò thám được bí mật kia, nhìn về phía phụ nhân:
"Hai vị nghĩa tử của bà đã có ý muốn bái ta làm thầy."
"Từ nay về sau bước chân vào con đường tu hành, đợi đến ngày sau có duyên chúng ta sẽ gặp lại."
"Bức thư này là do hai đứa nhỏ để lại, còn có số tiền bạc và lương thực này, bà cứ giữ lấy mà dùng."
Lục Ly không nói nhiều, trở tay lấy đồ vật từ trong túi trữ vật ra rồi vung tay bỏ đi, dáng vẻ vô cùng phấn khích, trong miệng còn lẩm bẩm điều gì đó.
"Thần nhân! Đúng là thần nhân mà!"
"Không ngờ lại có thể gặp được thiên tung kỳ tài bực này ở nơi chốn này!"