Sắc mặt Hạ Nguyên Hạo rất khó coi.
Đứa nữ nhi này ngày càng không tuân thủ lễ pháp, đến cả phụ thân ruột thịt cũng không thèm tôn kính.
Chẳng phải chỉ là sở hữu Thái Âm Thần Thể thôi sao?
Chẳng phải chỉ là đạt được truyền thừa bí thuật Đại Đế thôi sao?
Chẳng phải chỉ là được Lão tổ thưởng thức thôi sao?
Chẳng phải chỉ là đột phá tới Luyện Hư cảnh trong vòng trăm năm thôi sao?
Ngoài những thứ này ra, còn có gì đáng để kiêu ngạo nữa chứ?
Hạ Nguyên Hạo ôm đầy một bụng oán niệm rời đi.
Hạ Thanh bước tới trước mặt Giang Bình An, quả quyết đảm bảo: "Yên tâm đi, chỉ cần ta còn ở Đại Hạ thì không ai có thể làm gì được ngươi đâu."
"Đa tạ." Trong lòng Giang Bình An dâng lên một dòng nước ấm.
Vị tỷ tỷ này ngoại trừ những lúc không có ai thì không đứng đắn ra, khi ở trước mặt người ngoài vẫn rất tốt.
"Hai chúng ta còn khách khí cảm ơn cái gì."
Hạ Thanh giơ tay định vỗ nhẹ đầu Giang Bình An, nhưng chợt nhớ ra đối phương giờ đã là một người lớn tuấn tú đàng hoàng, bèn thu tay lại giữa chừng.
"Từ thái độ của phụ thân ta đối với ngươi, ngươi hẳn cũng đã biết rồi, vị tiền bối kia không có cách nào hóa giải nguyền rủa cho ngươi."
"Không sao cả, không thể cảm ngộ pháp tắc thì ta có thể trở thành Hồn sư, hoặc là chuyên tâm luyện thể."
Trong lòng Giang Bình An tuy có phần không cam lòng, nhưng tuyệt đối không hề tự oán tự trách bản thân.
Chỉ cần còn có đường đi, hắn sẽ men theo con đường đó mà dũng cảm tiến về phía trước, dù cho có phải thịt nát xương tan.
"Nếu không thể cảm ngộ pháp tắc, con đường Hồn sư này cũng chẳng dễ đi chút nào đâu." Hạ Thanh không đành lòng nhắc nhở.
"Không thử làm sao biết được?" Giang Bình An cười nhạt.
"Vậy cứ thử xem." Hạ Thanh hiểu rõ tính cách của Giang Bình An, chuyện hắn đã nhận định thì không ai có thể ngăn cản nổi.
Nàng dẫn theo một bộ phân thân của Giang Bình An đi tới Ma Quật bên trong hoàng tộc bí cảnh. Nơi đó tràn ngập lực lượng hắc ám cùng tiêu cực, có thể thối luyện tinh thần.
Giang Bình An có thể đi tới bước nào thì phải xem tạo hóa của chính hắn.
Sau khi tiến vào bí cảnh, rất nhiều thiên tài đang tu luyện bên trong bí cảnh đều chú ý tới Giang Bình An.
"Nhìn kìa, kẻ đó chính là Giang Bình An." Một vị thiên tài từng gặp qua Giang Bình An lên tiếng.
"Năm xưa hắn quét ngang tất cả thiên tài trong bí cảnh, tự sáng tạo ra một cảnh giới, kinh diễm tuyệt luân khiến cho toàn bộ thiên tài đều phải ảm đạm lu mờ, chỉ tiếc là..."
"Thế nên mới nói, phong quang nhất thời chẳng có tác dụng gì, chưa biết chừng ai mới là người cười đến cuối cùng."
Những người này khi nhìn về phía Giang Bình An, trong mắt mang theo vẻ đồng tình, cảm thán.
Cũng có một số kẻ trên mặt lộ nụ cười, mang bộ dạng hả hê nhìn người gặp họa.
Được tận mắt chứng kiến thiên tài ngã khỏi thần đàn quả là một chuyện vô cùng thống khoái vui sướng đối với bọn họ.
Giang Bình An mặt không chút biểu cảm, phảng phất như những lời bàn tán này hoàn toàn chẳng liên quan gì tới mình.
Đi tới trước Ma Quật, khí tức tiêu cực u ám, lạnh lẽo thấu xương từ bên trong Ma Quật trào dâng ra ngoài, khiến tâm trạng người ta không khỏi cảm thấy ngột ngạt.
Năm xưa vị lão giả gầy gò khô khốc từng trấn thủ tại nơi đây vẫn đang ngồi ở trước cửa động.
Thấy Giang Bình An, lão giả mấp máy môi toan nói điều gì, nhưng rốt cuộc vẫn chẳng nói ra lời nào, chỉ khẽ thở dài một tiếng.
Trơ mắt nhìn một vị thiên tài quật khởi, rồi lại trơ mắt chứng kiến vị thiên tài ấy vẫn lạc.
Đây chính là sự tàn khốc của giới tu chân, vô số kẻ mang thiên phú tung hoành ngang dọc lại chết yểu giữa chừng.
Cỡ như Giang Bình An vẫn còn tính là người may mắn, ít nhất thì tính mạng vẫn còn giữ được.
"Hạ tỷ, tỷ về đi."
Giang Bình An để lại một câu, cất những bước chân vững chãi bước vào bên trong Ma Quật.
Năm xưa, chính tại nơi này hắn đã thức tỉnh tinh thần lực, và hôm nay hắn cũng sẽ ở nơi này tiếp tục thối luyện ý niệm.
Hạ Thanh nhìn bóng lưng rộng mở kiên định của Giang Bình An dần khuất bóng, quay đầu cung kính hỏi lão giả bên cạnh cửa động:
"Tiền bối, Giang Bình An không thể lĩnh ngộ pháp tắc, liệu có thể bước tiếp trên con đường Hồn sư này không?"
Lão giả gầy gò lắc đầu: "Kể từ khi Thánh Vương khai sáng thể hệ tu luyện, đem thể hệ tu luyện dung nhập vào thiên đạo, về sau vị Hồn Vương kinh diễm tuyệt luân mới dựa vào đó mà khai sáng ra Hồn tu nhất mạch."
"Thiên đạo pháp tắc chính là căn cơ của thể hệ tu luyện hiện nay. Cường độ tinh thần của Hồn tu chịu ảnh hưởng sâu sắc từ pháp tắc, tuy rằng không hoàn toàn tương quan trực tiếp, nhưng lại vô cùng trọng yếu."
"Không thể cảm ngộ pháp tắc thì tác dụng của tinh thần lực chú định sẽ không thể nào quá mạnh."
Hạ Thanh nghi hoặc hỏi: "Nếu đã như vậy, trước khi Hồn Vương khai sáng thể hệ Hồn tu, những Hồn tu thời đó tu luyện ra sao?"
Lão giả gầy gò giải thích: "Trước thời Hồn Vương, Hồn tu vô cùng hiếm hoi. Muốn cho tinh thần lực trở nên cường đại, bắt buộc phải trải qua hàng ngàn hàng trăm lần luân hồi đau đớn cùng cực nhất, không chịu nổi thì chỉ có chết, sống sót vượt qua mới có thể bước chân lên con đường này."
"Phương pháp tu luyện bực này cửu tử nhất sinh, để Giang Bình An đi theo con đường đó chẳng khác nào bảo hắn đi nộp mạng."
Nhắc tới Hồn Vương, lão giả gầy gò không kìm được nói thêm vài câu:
"Đáng tiếc thay, Hồn Vương không thể thành tiên. Vì báo thù cho người yêu, một người một thân xông thẳng vào tộc cừu địch, một ý niệm trấn sát cả một tộc quần, cuối cùng thân thể nổ tung mà chết."
"Hồn Vương là vị tồn tại duy nhất trong Nhân tộc thập đại cường giả không thành tiên, quả thực khiến người ta vô cùng tiếc nuối."
"Mấy chục năm trước từng xuất hiện tin tức về nhãn cầu của Hồn Vương, có điều hẳn là tin giả, về sau cũng không thấy xuất hiện thông tin liên quan nữa. Nếu thực sự xuất hiện thì nhất định sẽ dấy lên một trận gió tanh mưa máu khắp giới tu chân."
Nghĩ tới câu chuyện về Hồn Vương, lão giả gầy gò mặt đầy vẻ cảm khái.
Hạ Thanh lo lắng liếc nhìn Ma Quật một cái. Xem ra, con đường Hồn tu này Giang Bình An chú định không thể đi thông rồi.
Con đường của thượng cổ Hồn tu quá đỗi đáng sợ, cửu tử nhất sinh, tuyệt đối không thể để cho Giang Bình An biết được. Nếu biết, đối phương chắc chắn sẽ liều mạng thử nghiệm.
Giang Bình An cất bước đi sâu vào bên trong Ma Quật.
Nơi đây chính là nơi năm xưa Thánh Vương từng tự trảm ác niệm của mình, lưu lại một lượng lớn cảm xúc tiêu cực.
Càng đi sâu vào trong, đủ loại cảm xúc tiêu cực ồ ạt dâng trào lên cõi lòng.
Sự căm thù đối với Sở quốc, sát niệm đối với Hỗn Độn Thể, nỗi phẫn uất khi bị vu khống bôi nhọ...
Đối với những cảm xúc này, Giang Bình An không hề bài xích kháng cự, mà thản nhiên đón nhận.
Hắn không cho rằng những cảm xúc tiêu cực này là xấu xa, chính bởi vì có những cảm xúc tiêu cực mới có thể chứng minh bản thân là một con người bằng xương bằng thịt đang sống sờ sờ.
Điều hắn cần làm chính là nhẫn nại giỏi hơn người khác, kiềm chế bản thân không đi vào con đường cực đoan.
Hắn chôn chặt những mối hận thù này vào tận đáy lòng, hóa chúng thành động lực để tiến bước.
Lần này hắn đi sâu hơn hẳn so với trước kia, Giang Bình An gần như đã nhìn thấy điểm tận cùng của sơn động.
Kể từ khi Ma Quật sinh ra đến nay, chưa từng có bất kỳ một ai đi sâu tới mức này.
Đột nhiên, một đạo hư ảnh đen kịt xuất hiện ngay trước mặt Giang Bình An. Khoảnh khắc này, hắn tựa như bước chân vào giữa vùng băng xuyên của Bắc Vực, lông tơ toàn thân dựng ngược!
Đạo hắc ảnh này biến hóa thành dáng vẻ y hệt Giang Bình An, chỉ có điều thần sắc dữ tợn hơn vạn phần:
"Có phải rất muốn trở nên mạnh mẽ không? Có phải rất muốn báo thù không? Hiện tại ngươi chỉ cần dung hợp ta vào trong cơ thể, chúng ta có thể đạt được tất cả những gì mình mong muốn!"
"Có thể giúp ta thành tiên không?" Dục vọng và lòng tham của Giang Bình An cuộn trào nơi đáy lòng.
"Đương nhiên là có thể."
Hắc ảnh nói một cách đầy đương nhiên: "Chỉ cần chúng ta dung hợp, tuyệt đối có thể thành tiên!"
"Ngươi thật biết khoác lác đấy."
Giang Bình An chẳng thèm để ý tới đạo hắc ảnh này nữa, khoanh chân ngồi xuống đất, bắt đầu thối luyện tinh thần.
"..."
Biểu cảm của hắc ảnh cứng đờ lại. Thấy mình bị đối phương phớt lờ coi như không khí, gã tựa như phải chịu nỗi sỉ nhục to lớn, dữ tợn gầm thét: "Ta là thần niệm của Thánh Vương, sở hữu vô thượng sức mạnh, ngươi không tin ta sao?"
"Tin." Giang Bình An qua loa đáp một tiếng.
Nhìn bộ dạng đối phó lấy lệ của Giang Bình An, hắc ảnh tức tối đến mức dậm chân nhảy cẫng lên: "Ngươi dám lấy lệ với ta! Hôm nay, lão tử sẽ khiến ngươi biến thành một kẻ điên!"
Hắc ảnh phẫn nộ gầm rống, hóa thành một làn khói đen chui tọt vào trong thân thể Giang Bình An, đủ loại suy nghĩ tà ác tiêu cực tức thì bị khuếch đại lên gấp vô số lần.
Giang Bình An cau mày lại, huyễn cảnh này cũng khá là chân thực đấy chứ.
Vậy thì tới đi, xem ai có thể áp chế được ai!
Giang Bình An triển khai một cuộc đấu tranh giằng co quyết liệt với các cảm xúc tiêu cực.
Để tránh cho tà niệm gây ảnh hưởng tới những thân thể khác, Giang Bình An tạm thời cắt đứt liên hệ ý thức với cỗ thân thể này.
Phân thân Thánh Ma Thể đang ở trong Công chúa phủ, liền đưa Giang Tiểu Tuyết tiến vào Thời Cung, để nàng vào bên trong tu hành.
"Tiểu Tuyết, tờ Tiên Chỉ này cho con dùng trước, đây là tiên khí. Hãy nhớ kỹ, chưa tới bước vạn bất đắc dĩ tuyệt đối không được mang ra ngoài, cũng không được nói cho bất kỳ ai biết, nếu không sẽ rước lấy họa sát thân."
Giang Bình An giao Tiên Chỉ cho Giang Tiểu Tuyết và trịnh trọng căn dặn.
Tờ Tiên Chỉ này tuy công dụng chưa rõ ràng, nhưng dẫu sao cũng là tiên khí, ẩn chứa lực lượng đại đạo, nếu để kẻ ngoài hay biết chắc chắn sẽ bị người ta dòm ngó thèm muốn.
Giang Tiểu Tuyết nghiêm túc gật gật cái đầu nhỏ nhắn, nàng cũng biết tiên khí là thần binh đỉnh cấp nhất của Nhân tộc, giá trị phi phàm.
Phụ thân đối xử với nàng quả thực quá đỗi tốt, đến cả bảo vật bực này cũng đưa cho nàng dùng, trên đời này chẳng có ai tốt hơn phụ thân cả.
Những kẻ làm tổn thương phụ thân đều là đồ xấu xa độc ác, đợi khi nào học xong trận pháp, kẻ nào dám bắt nạt phụ thân, nàng sẽ giết chết kẻ đó!
Giang Bình An vô cùng hài lòng về cô dưỡng nữ ngoan ngoãn nghe lời này, chưa bao giờ khiến hắn phải bận tâm lo lắng.
Giang Bình An dặn dò xong xuôi liền rời đi, bắt tay vào nghiên cứu chuyện luyện thể.
Giang Tiểu Tuyết nhìn món tiên khí trong tay, nở nụ cười ngọt ngào: "Chào ngươi nha, Tiểu Chỉ, ta tên là Giang Tiểu Tuyết, xin được chỉ giáo nhiều hơn."
Đúng lúc này, trên tờ giấy da vàng bỗng nhiên hiện lên một dòng chữ:
"Chào ngươi, xin được chỉ giáo nhiều hơn."