Đúng lúc Chu Phong đang khoe khoang với các đệ tử mới nhập môn, từng đạo thần mang từ trong tông môn cấp tốc bay tới, đáp xuống trước cổng.
Nhìn thấy những người vừa tới, Chu Phong cùng đông đảo đệ tử đều giật mình kinh hãi, vội vàng ôm quyền hành lễ:
"Bái kiến Tông chủ, bái kiến các vị trưởng lão!"
Người tới cư nhiên lại chính là Tông chủ và các vị trưởng lão trong tông môn.
Những đại nhân vật này ngày thường thần long kiến thủ bất kiến vĩ, mấy năm chưa chắc đã gặp được một lần, hôm nay sao lại đồng loạt xuất hiện thế này?
Thậm chí ngay cả mấy vị trưởng lão quanh năm bế quan cũng đều có mặt.
Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?
Nhìn dáng vẻ này, dường như là ra nghênh đón ai đó. Người này hiển nhiên là một đại nhân vật, bằng không tuyệt đối không thể khiến ngay cả Tông chủ cũng đích thân ra đón.
Tông chủ Phiêu Miểu Tông nhìn về phía Chu Phong: "Ngươi ở đây vừa vặn, cùng chúng ta đứng đây đợi một người, việc này liên quan tới tương lai của ngươi."
"Liên quan tới tương lai của đệ tử..."
Chu Phong ngẩn người một thoáng, sau đó trong lòng mừng rỡ như điên.
Tông chủ cùng đông đảo trưởng lão đều tới, đây rõ ràng là đang chờ đón một đại nhân vật.
Chẳng lẽ có vị tiền bối nào coi trọng thiên phú của hắn, chuẩn bị thu hắn làm đồ đệ, ban cho truyền thừa?
Nhất định là như vậy!
Chu Phong vô cùng kích động, cơ duyên thuộc về hắn rốt cuộc đã tới. Đợi sau khi hắn trở nên mạnh mẽ, nhất định phải dẫm nát Giang Bình An dưới chân.
Chỉ là không biết vị tiền bối nào đã nghe thấy thiên phú của hắn mà chuẩn bị thu hắn làm đệ tử.
Mấy tên đệ tử mới bên cạnh cũng có cùng suy nghĩ với Chu Phong, không khỏi ném tới những ánh mắt tràn đầy vẻ ngưỡng mộ.
Chu Phong sư huynh phen này sắp sửa bay lên cành cao rồi.
Đúng lúc này, một nam tử mặc áo vải thô, tướng mạo phổ thông xuất hiện trước cổng tông môn.
"Sao các vị tiền bối đều tới cả thế này?"
Giang Bình An khôi phục lại dung mạo vốn có, ôm quyền hành lễ.
"Nhân vật thiên tài bực này, đương nhiên nên nghênh đón." Tông chủ Phiêu Miểu Tông dẫn theo chúng trưởng lão đáp lễ.
"Phụ thân!"
Giang Tiểu Tuyết đứng bên cạnh Đại trưởng lão Tống Tuệ vui mừng nhào thẳng vào lòng Giang Bình An, đôi mắt cười cong cong thành hình trăng khuyết, khuôn mặt nhỏ nhắn cọ qua cọ lại trong ngực hắn, hệt như một chú mèo con.
Vẻ kích động cùng sự khao khát trên mặt Chu Phong nháy mắt tan biến không còn tăm tích.
Hắn vừa rồi còn đang ảo tưởng ra viễn cảnh bản thân trở thành tuyệt thế cường giả, ngồi lên bảo tọa Tông chủ phong quang vô hạn.
Thế nhưng cùng với sự xuất hiện của Giang Bình An, mọi ảo tưởng đều tan thành mây khói.
Sao lại có thể là Giang Bình An chứ!
Tông chủ Phiêu Miểu Tông quay sang quát bảo Chu Phong: "Trước đây ngươi cùng Giang tiểu hữu có chút khúc mắc, còn không mau bồi lễ xin lỗi!"
Đầu óc Chu Phong "oành" một tiếng, sắc mặt trở nên trắng bệch.
Hóa ra Tông chủ bảo hắn đứng đây chờ là muốn hắn xin lỗi để lấy lòng Giang Bình An!
Nghĩ tới chuyện vừa mới khoe khoang khoác lác trước mặt các sư đệ xem mình lợi hại nhường nào, giờ đây lại phải hạ mình cúi đầu xin lỗi Giang Bình An, Chu Phong cảm thấy hai gò má rát bỏng như bị tát.
Chu Phong thẹn quá hóa giận, không cam lòng gào lên: "Tông chủ! Hắn có tư cách gì mà bắt ta phải xin lỗi?"
"Với thiên phú của ta, tương lai ít nhất cũng có thể trở thành cường giả Luyện Hư kỳ, thậm chí có thể đạt tới Hợp Thể kỳ! Còn Giang Bình An đã bị nguyền rủa, không thể tiếp tục tu hành, có gì đáng để bận tâm chứ!"
"Càn rỡ!" Tông chủ Phiêu Miểu Tông nổi trận lôi đình.
Một luồng uy áp khủng khiếp ầm ầm đè xuống thân thể Chu Phong. Hắn không chịu nổi, "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt Giang Bình An.
Tên đệ tử ngu xuẩn này, trước tiên chưa bàn tới bản thân Giang Bình An yêu nghiệt tới mức nào, chỉ riêng Lý Nguyệt Nguyệt cùng Giang Tiểu Tuyết — hai người có quan hệ vô cùng sâu sắc với Giang Bình An — cũng đã đủ để tông môn phải dốc lòng coi trọng hắn rồi.
Lý Nguyệt Nguyệt nhận được sự tán thành của Trấn Tiên Tháp, đạt được truyền thừa của Phiêu Miểu Tiên Nhân, lại sở hữu Thiên Thủy Linh Thể, chỉ cần không vẫn lạc thì tất nhiên sẽ trở thành tuyệt thế cường giả.
Con gái nuôi của Giang Bình An là Giang Tiểu Tuyết cũng phi phàm không kém, nàng sở hữu Song Vô Hà Linh Thể.
Thiên phú bực này, nếu không phải vì có Lý Nguyệt Nguyệt thì đã đủ để tông môn dốc toàn lực bồi dưỡng làm người kế thừa.
Thế nhưng, điểm đáng sợ nhất của Giang Tiểu Tuyết lại không phải là thiên phú tu luyện, mà là thiên phú về phù lục và trận pháp.
Nàng mới chỉ học phù lục trận pháp có vài năm ngắn ngủi mà đã có thể vẽ ra trận pháp và phù lục vượt trên bản thân một đại cảnh giới.
Tạo nghệ phù lục trận pháp của nàng hoàn toàn vượt xa cả Đại trưởng lão Tống Tuệ.
Tác dụng mà một vị đỉnh cấp trận pháp sư có thể phát huy ra to lớn hơn tu sĩ bình thường gấp bội phần.
Mà hai nữ tử thiên tài ấy lại cực kỳ quyến luyến và ỷ lại vào Giang Bình An.
Nếu như chọc giận Giang Bình An khiến hai người bọn họ dứt áo ra đi theo hắn, Phiêu Miểu Tông bọn họ có khóc cũng chẳng tìm được chỗ mà khóc.
Huống chi bản thân Giang Bình An lại sáng lập ba trăm sáu mươi nguyên thần, chiến lực đánh ngang tay với Thái Tổ Ngạc, chiến tích nghịch thiên bực này đã khiến cho mọi thiên kiêu trong thời đại này đều phải lu mờ ảm đạm.
Đừng nói là Giang Bình An tới Phiêu Miểu Tông bọn họ, cho dù hắn đi đến bất kỳ đỉnh cấp thế lực nào của Nhân tộc thì cũng đều sẽ có nhân vật cấp bậc trưởng lão đích thân tiếp đón.
Tên Chu Phong ngu xuẩn này, bảo hắn xin lỗi là cho hắn một con đường sống, vậy mà hắn còn cảm thấy ủy khuất!
Hôm nay cho dù Giang Bình An có một tay giết chết hắn thì bọn họ cũng chẳng thể làm gì được Giang Bình An.
"Các vị tiền bối, chuyến này vãn bối tới đây không có việc gì lớn, chỉ là muốn ghé thăm Tiểu Tuyết một chút mà thôi, không cần phải long trọng như vậy đâu."
Giang Bình An vốn chỉ thông báo cho Tống Tuệ, không ngờ đối phương lại gọi toàn bộ cao tầng ra nghênh đón.
"Khách quý đến chơi, chúng ta đã chuẩn bị sẵn chút rượu trà, xin mời lên Phiêu Miểu Phong cùng đàm đạo."
Tông chủ Phiêu Miểu Tông nhiệt tình mời Giang Bình An vào trong tông môn.
"Vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh."
Giang Bình An thấy bọn họ khách khí như vậy cũng không tiện từ chối.
Các vị trưởng lão nhiệt tình đón Giang Bình An vào trong tông môn.
Chu Phong đang quỳ trên mặt đất trơ mắt nhìn Giang Bình An cứ thế lướt qua rời đi, khí huyết trong lồng ngực cuộn trào dữ dội, "phụt" một tiếng phun ra một ngụm máu tươi nhuộm đỏ mặt đất, khuôn mặt tràn đầy vẻ thảm hại.
Ánh mắt hoàn toàn ngó lơ, xem như không thấy hắn của Giang Bình An tựa như một thanh lợi kiếm đâm sâu vào cõi lòng hắn.
Lần trước gặp nhau trước cổng tông môn, Giang Bình An dầu gì cũng còn ra tay đánh hắn. Còn lần này, Giang Bình An căn bản chẳng thèm để ý tới hắn, hệt như đang nhìn một hòn đá ven đường.
Hành động xem như vô hình này khiến cho nội tâm Chu Phong chịu đả kích vô cùng nặng nề.
Chu Phong lúc này thà rằng bị Giang Bình An chặt đứt hai cánh tay còn hơn phải chịu sự phớt lờ nhục nhã bực này.
"Giang Bình An đáng chết, ngươi cứ chờ đấy! Một ngàn năm, chỉ cần một ngàn năm thôi, ta nhất định sẽ dẫm nát ngươi dưới chân!"
Giang Bình An đã phế, không thể cảm ngộ pháp tắc, cho dù có thể nâng cao thể phách thì cũng không thể mạnh mẽ vượt bậc được.
Mấy tên đệ tử mới thấy bộ dạng này của Chu Phong liền vờ như không thấy gì, nghiêm chỉnh đứng gác cổng.
Ban đầu bọn họ còn tưởng Chu Phong và Giang Bình An như trong lời đồn là kẻ tám lạng người nửa cân, bây giờ nhìn lại mới thấy chênh lệch giữa hai bên quả thực một trời một vực.
Giang Bình An tiến vào Phiêu Miểu Tông, cùng Tông chủ và đông đảo trưởng lão trao đổi một phen kinh nghiệm tu luyện.
Bọn họ đối với ba trăm sáu mươi nguyên thần cảm thấy vô cùng hứng thú, thế nhưng khi biết muốn làm được điều đó phải học một loạt các loại bí thuật đỉnh cấp, lại còn kèm theo vô vàn hạn chế khắt khe, ai nấy đều không giấu nổi vẻ thất vọng.
Tu sĩ bình thường có thể học được một bộ bí thuật đỉnh cấp đã là muôn vàn khó khăn, huống hồ là phải tu luyện cả một đống bí thuật như vậy.
Con đường này của Giang Bình An đã định trước chỉ có số ít người đi được, người bình thường tuyệt đối không thể bắt chước theo.
Trong bữa tiệc, có một vị tân tấn trưởng lão liên tục mở miệng muốn cùng luận bàn một phen để kiến thức thực lực của Giang Bình An.
Vị trưởng lão này vốn là một thiên tài, mới chỉ năm trăm tuổi đã bước vào Luyện Hư cảnh, hắn không ngừng tự khen ngợi thiên phú của bản thân mạnh mẽ ra sao, cùng trang lứa hiếm có đối thủ.
Giang Bình An đã nhiều lần khéo léo từ chối, nhưng đối phương vẫn cứ bám riết không tha, lải nhải không dứt, khiến hắn đành phải bất đắc dĩ nhận lời.
Trước khi so tài, vị trưởng lão này còn dặn Giang Bình An cứ việc dốc toàn lực ra tay, kẻo lại tự làm mình bị thương.
Nhìn qua quả là một người "tốt bụng".
Giang Bình An cũng thật thà, trực tiếp vung một tát đánh bay đối phương thẳng lên tinh không.
Vị trưởng lão lắm lời kia sau khi bay trở về thì hoàn toàn im bặt, chỉ để lại một câu "Ngẫu nhiên có sở ngộ, phải đi bế quan", rồi lẳng lặng rời đi.
Trong lòng Giang Bình An không khỏi cảm khái, quả không hổ danh là trưởng lão thiên tài, chỉ mới va chạm một lần mà đã có thể lĩnh ngộ ra được điều gì đó.
Sau màn so tài, mọi người lại càng thêm phần nhiệt tình với Giang Bình An, thậm chí còn muốn giới thiệu vài nữ quyến ưu tú cho hắn làm quen, nhưng tất cả đều bị Giang Tiểu Tuyết trừng mắt lườm lui.
Rượu say cơm no, mọi người hành lễ cáo từ.
Giang Bình An đi theo Đại trưởng lão Tống Tuệ đến cung điện của nàng.
"Hai cha con các ngươi cứ tự nhiên trò chuyện, ta không quấy rầy nữa."
Tống Tuệ dẫn hai người vào một gian phòng rồi mỉm cười rời đi.
Giang Bình An quay đầu nhìn Giang Tiểu Tuyết đang bám dính trên lưng mình, bất đắc dĩ nói: "Tiểu Tuyết, con đã lớn rồi, phải có chút dáng vẻ của người lớn chứ."
"Con không chịu đâu."
Giang Tiểu Tuyết áp sát vào lưng Giang Bình An, đôi mắt híp lại, vẻ mặt vô cùng thư thái.
Giang Bình An bật cười lắc đầu, hỏi: "Con biết bố trí kết giới không?"
Nghe vậy, Giang Tiểu Tuyết lập tức ngẩng khuôn mặt xinh đẹp lên, kiêu hãnh nói: "Trận pháp của con gái siêu lợi hại luôn đó!"
Nói rồi, nàng giơ bàn tay ngọc lên, các ngón tay linh hoạt múa may trong hư không. Từng chuỗi phù văn màu vàng kim hiện ra giữa không trung rồi nhanh chóng khuếch tán ra bốn phía, cấp tốc tạo thành một không gian kết giới.
"Đây là kết giới cao cấp đó nha, con tiện tay là bố trí xong ngay, tu sĩ Hóa Thần kỳ cũng không phá nổi đâu, lợi hại chưa!"
"Đều nhờ có Tiểu Chỉ giúp đỡ, con học phù văn nào cũng đều dễ dàng học được hết."
Trên gương mặt trắng nõn của Giang Tiểu Tuyết tràn đầy vẻ tự hào.
"Tiểu Chỉ là ai? Là vị trưởng lão nào sao?"
Nghe thấy cái xưng hô kỳ lạ này, Giang Bình An nghi hoặc hỏi.
Giang Tiểu Tuyết thu ngón tay lại, ghé sát tai Giang Bình An thì thầm: "Chính là tờ Tiên Chỉ mà phụ thân cho con đó a."
Giang Bình An lộ vẻ ngạc nhiên: "Nó còn có thể dạy con học phù văn sao?"