"Giang huynh đệ thật lợi hại, có thể ép ta phải vận dụng tới sức mạnh của Vạn Kim Thể. Chiến lực của ngươi trong đám thiên tài này chí ít cũng phải lọt vào top sáu."
Kim Lâm thu lại khí tức cuồng bạo, sải bước tới khoác lấy vai Giang Bình An, cất giọng vô cùng bội phục.
Giang Bình An cười khổ trong bụng. Hắn rất nghi ngờ tên này đang cố tình khoe khoang thực lực, nhưng lại chẳng có chứng cứ rõ ràng.
Kim Lâm vỗ vỗ vai hắn: "Đừng lộ ra vẻ mặt ủ rũ thế chứ. Thiên phú là thứ do huyết mạch gia tộc ban tặng, Bá Thể cùng Thánh Thể còn biến thái hơn nhiều. Với nghị lực phi thường của ngươi, nếu như sở hữu thiên phú giống ta thì nhất định sẽ còn mạnh mẽ hơn gấp bội."
"Đa tạ Kim huynh đã tận tình chỉ điểm. Trời cũng không còn sớm nữa, ta xin phép về phòng tu luyện trước, lần sau chúng ta lại so tài tiếp."
Giang Bình An vừa mới có được tầng thứ hai và thứ ba của 《Vô Cực Quyền》 cùng với thân pháp 《Lôi Thiểm》.
Đợi đến khi lĩnh hội và tu luyện thành công những môn công pháp này, có lẽ hắn mới đủ tư cách chân chính phân cao thấp một trận với Kim Lâm.
"Hẹn gặp lại!" Kim Lâm nhiệt tình phất tay cáo biệt.
Hai người tách ra hai ngả.
...
Giang Bình An quay trở về phòng của mình.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, hắn bỗng giật mình khi thấy Hạ Thanh đang ngồi ngay trong phòng mình, nàng lặng lẽ ngồi trước bàn, chăm chú chấp bút viết tấu chương.
Ánh mắt Giang Bình An khẽ biến đổi trong tích tắc, lập tức chắp tay cung kính hành lễ: "Bái kiến Công chúa điện hạ. Người đã tra ra manh mối hung thủ bên phía Linh Đài quốc chưa?"
"Có phải ngươi cho rằng bản thân mình đã làm việc kín kẽ không một kẽ hở, trong lòng đang đắc ý vì không ai tra ra được chứng cứ nhắm vào ngươi chăng?"
Hạ Thanh chậm rãi đặt cây bút lông cùng tấu chương trong tay xuống bàn.
Giang Bình An vẫn giữ vẻ mặt ngơ ngác: "Công chúa điện hạ, người đang nói gì vậy? Ta nghe thực sự không hiểu..."
Hạ Thanh khẽ nhướng mi, một cỗ khí tức uy áp kinh hoàng từ trên người nàng bỗng nhiên bùng nổ, bao trùm toàn bộ căn phòng.
Giang Bình An nháy mắt cảm thấy ngực mình như bị một ngọn núi lớn đè nặng, hô hấp trở nên cực kỳ khó khăn, gương mặt đỏ gay vì nghẹt thở.
Hạ Thanh dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm vào hắn:
"Ngươi nghĩ rằng mình hành sự thiên y vô phùng, Phiêu Miểu Tông không tra ra được chứng cứ thì ngươi có thể kê cao gối mà ngủ sao?"
"Ngươi cần phải hiểu rõ một điều: kẻ mạnh giết người căn bản không cần chứng cứ, bọn họ chỉ cần một mối hoài nghi là đủ!"
"Một khi Phiêu Miểu Tông muốn lấy mạng ngươi, ngươi lấy cái gì ra để chống đỡ? Bọn họ thậm chí còn chẳng cần phải nhọc công phái ra các bậc trưởng lão cường giả, mà chỉ cần một vị tuyệt đỉnh thiên kiêu trong số những đệ tử vượt xa ngươi vô số lần của bọn họ, giơ một ngón tay lên là đã đủ để trấn sát ngươi tại chỗ rồi!"
Ngay khoảnh khắc Giang Bình An sắp sửa hít thở không thông vì áp lực ngạt thở, Hạ Thanh mới đột ngột thu hồi toàn bộ khí tức uy áp.
"Năm ngày nữa, người của Phiêu Miểu Tông sẽ đích thân tới đây, đến lúc đó ngươi sẽ hiểu thế nào là quy luật cá lớn nuốt cá bé tàn khốc của thế giới này."
Hạ Thanh cầm lấy tấu chương trên bàn, lạnh lùng xoay người rời khỏi phòng.
Nàng muốn để thiếu niên này sớm hiểu rõ thế nào là sự tàn nhẫn của tu chân giới.
Giang Bình An ngồi bệt xuống nền đất, há miệng thở dốc từng ngụm lớn, nỗi sợ hãi tột cùng bắt đầu lan tỏa khắp tâm trí hắn.
Quả thực hắn đã quá tự phụ và khôn vặt, cứ ngỡ người ngoài không tra ra dấu vết thì liền có thể yên tâm đắc ý.
Thế nhưng đúng như lời Hạ Thanh đã cảnh cáo, kẻ mạnh chân chính vốn chẳng cần biết đến chân tướng hay chứng cứ, bọn họ chỉ cần một chút nghi ngờ là đã đủ để hạ sát thủ rồi.
Điều duy nhất hắn có thể làm vào lúc này, chỉ có một con đường: không ngừng điên cuồng trở nên mạnh mẽ hơn!
Hắn đứng dậy đóng chặt cửa phòng, kích hoạt kết giới ngăn cách, sau đó ngồi xếp bằng trên đài luyện công, cẩn thận nghiền ngẫm khẩu quyết của 《Lôi Thiểm》 hiện lên trong đầu.
Đây là một bộ thân pháp thuộc tính lôi vô cùng huyền diệu.
Phương pháp tu luyện nhìn qua không quá phức tạp, cốt lõi là phác họa và ngưng tụ những quỹ đạo lôi văn đặc thù bên trong đan điền.
Lôi văn ngưng kết trong cơ thể càng nhiều, một khi kích hoạt thì tốc độ bùng nổ sẽ càng kinh hoàng, nguyên lý này có phần tương tự như việc kích hoạt các đạo phù văn.
Hầu hết các môn công pháp khác cũng đều tương tự, đều là xây dựng một lộ tuyến vận hành linh khí đặc biệt trong kinh mạch, khi giao chiến chỉ cần thúc giục nguồn năng lượng này là có thể phóng thích uy lực.
Nguyên lý giữa phù văn và tu luyện công pháp vốn tương thông, đều là tạo dựng nên những ký tự quy tắc đặc thù để câu thông cùng quy tắc thiên địa, từ đó mượn dùng sức mạnh của càn khôn.
Thế nhưng điều khiến Giang Bình An cảm thấy kỳ lạ nhất là: khi phác họa loại lôi văn này, bất luận dùng huyết khí của thể tu hay dùng linh khí của linh tu thì đều có thể cấu thành được.
Đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến một môn công pháp quái dị đến bực này. Rốt cuộc đây là công pháp dành cho thể tu, hay là bí thuật của linh tu?
Không nghĩ thông được ngọn ngành, Giang Bình An dứt khoát gạt bỏ tạp niệm, bắt đầu thử điều động huyết khí trong cơ thể để khắc họa đường vân sấm sét đầu tiên.
Theo từng nét lôi văn dần hình thành, từng luồng điện lưu li ti bắt đầu lan tỏa khắp kinh mạch và lục phủ ngũ tạng, cảm giác tê dại truyền khắp toàn thân như thể vừa bị sét đánh trúng.
Càng phác họa thêm nhiều đường vân, cỗ sức mạnh lôi thuộc tính cuồng bạo lại càng trở nên dữ dội hơn.
"Đoàng!"
Một tiếng sấm rền vang lên ngay trong lồng ngực Giang Bình An! Mái tóc hắn lập tức dựng đứng cháy xém, toàn thân đen thui như than, khóe miệng không ngừng phì phò nhả ra từng ngụm khói trắng.
Giang Bình An vội vàng thu hồi ý nghĩ xem nhẹ lúc trước, việc khắc họa lôi văn này tuyệt đối không hề dễ dàng như hắn tưởng.
Những ký tự sấm sét này nhìn qua có vẻ đơn giản, nhưng lại ẩn chứa lôi đình chi uy vô cùng cuồng bạo, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ lập tức phát nổ tan tành.
Ngay cả thể phách biến thái như hắn mà còn cảm thấy đau đớn thấu xương, đây mới chỉ là cấp bậc lôi văn sơ đẳng nhất, chẳng rõ lôi văn cao cấp sau này sẽ còn khủng khiếp tới mức độ nào.
Giang Bình An tạm dừng tu luyện trên cơ thể, hắn lấy giấy bút ra trải lên bàn, cẩn thận quan sát đồ hình lôi văn trong đầu rồi thử vẽ lại trên mặt giấy trước.
"Ầm!"
Còn chưa kịp vẽ được bao nhiêu nét, tờ giấy mỏng manh đã không chịu nổi lôi đình chi lực ẩn chứa bên trong nét mực, trực tiếp nổ tung thành từng mảnh vụn.
Giang Bình An không nản lòng, tiếp tục mài mực, tỉ mỉ quan sát và nghiên cứu từng chi tiết.
...
Sáng sớm ngày hôm sau.
Mười ba vị thiên tài, theo đúng lời dặn dò của Hạ Thanh từ hôm trước, đã tề tựu đông đủ từ sớm tại khu vực hậu sơn.
Mạnh Tinh đã trở về nhà, Mã Vệ thì trúng độc bỏ mạng, danh sách mười lăm người lúc này chỉ còn lại đúng mười ba người.
Kể từ ngày hôm nay, sẽ có các vị cường giả đích thân chỉ đạo bọn họ tu luyện trong vòng hai tháng, trước khi toàn đội chính thức xuất phát tiến về thành Minh Vương để tham dự đại hội Tranh Bá Trăm Quận.
Hạ Thanh hôm nay đổi sang một bộ trường bào màu đen tuyền kết hợp cùng váy dài sang trọng, trên mái tóc búi cao cài một chiếc trâm phượng bằng ngọc quý, khí chất tôn quý tao nhã tựa như ánh trăng rằm, đủ sức tranh huy cùng nhật nguyệt.
Đứng phía sau lưng nàng là tám vị tu sĩ toát ra khí tức sâu không lường được, toàn bộ đều là những đại năng cấp bậc Nguyên Anh kỳ!
Tất cả các thiên tài có mặt đều cảm nhận được rõ ràng sắc mặt của Hạ Thanh hôm nay vô cùng lạnh lẽo, tâm trạng tựa hồ không được tốt.
Nàng đảo mắt nhìn quanh mười ba thiếu niên trước mặt, cất giọng lạnh lùng:
"Linh Đài quốc hèn hạ bỉ ổi cùng cực, nhằm mục đích chèn ép và phá hoại đại hội Tranh Bá Trăm Quận của chúng ta, bọn chúng đã bí mật tập kích hai vị thiên tài trong số các ngươi."
"Chắc hẳn các ngươi cũng đã nghe tin, Mã Vệ đã trúng độc bỏ mạng. Nhằm bảo đảm an toàn tuyệt đối cho các ngươi, từ hôm nay cho đến ngày lên đường đến thành Minh Vương, sẽ có các vị cao thủ túc trực bảo vệ."
"Đồng thời, những vị tiền bối này cũng chính là đạo sư trực tiếp chỉ điểm cho các ngươi tu hành. Hy vọng trong vòng hai tháng tới, mỗi một người các ngươi đều sẽ có bước tiến vượt bậc."
"Bây giờ, những ai được xướng tên hãy bước ra đi theo đạo sư của mình."
Một người đàn ông có thân hình vạm vỡ như thiết tháp bước lên phía trước, khí tức nặng nề tỏa ra khiến mọi người xung quanh gần như ngạt thở.
Đây là một vị thể tu Nguyên Anh kỳ hùng mạnh, toàn thân tỏa ra nhiệt lượng hừng hực chẳng khác nào một ngọn núi lửa đang chực chờ phun trào.
"Kim Lâm, Phùng Vũ Thần!"
Hai thiên tài được gọi tên lập tức bước ra khỏi hàng ngũ, cung kính đi theo vị thể tu Nguyên Anh này sang một bên.
Các thiên tài khác thấy vậy đều thoáng lộ vẻ nghi hoặc. Theo lý mà nói, thể phách của Giang Bình An cũng cực kỳ cường hãn, vì cớ gì lại không gọi tên hắn?
Ngay sau đó, một vị cường giả khác lại bước lên: "Trương Linh Mẫn, Diêm Hải!"
Hai vị thiên tài tiếp theo nhanh chóng bước ra theo chân đạo sư của mình.
Từng người một lần lượt được các vị cường giả dẫn đi. Hướng đi công pháp cùng phong cách chiến đấu của những vị tiền bối này đều có nét tương đồng với từng học viên, đủ khả năng đưa ra những lời chỉ dẫn quý giá nhất.
Cuối cùng, tại khoảng đất trống chỉ còn lại trơ trọi Giang Bình An cùng thiếu nữ sở hữu Thần Hoàng Thể.
"Vân Hoàng, ngươi đi theo ta tu luyện." Hạ Thanh quay sang nói với thiếu nữ Thần Hoàng Thể.
"Vâng, thưa Công chúa điện hạ."
Vân Hoàng bước tới bên cạnh Hạ Thanh, ngoan ngoãn cùng nàng cất bước đi về phía xa.
Giang Bình An đứng ngơ ngác tại chỗ, đạo sư của hắn đâu?
Tại sao mọi người đều đã có thầy hướng dẫn, duy chỉ có một mình hắn bị bỏ lại trơ trọi thế này?
Chẳng lẽ là do chuyện hắn ra tay độc sát Mã Vệ đã khiến Hạ Thanh tức giận đến mức cố tình gạt bỏ hắn ra rìa?
"Ngươi... đi theo ta học tập."
Một giọng nói già nua vừa quen thuộc lại vừa xa lạ bỗng nhiên vang lên từ phía sau lưng.
Giang Bình An giật mình quay đầu nhìn lại.
Một bóng người già nua đang thong thả dắt theo một con ngựa xuất hiện trong tầm mắt.
Đó chính là lão nhân mà hắn từng tình cờ bắt gặp trong chuồng ngựa hôm nọ. Thân hình lão còng rạp xuống, mái tóc hoa râm rối bời, trên mình khoác bộ áo quần cũ kỹ lấm lem bùn đất, bên gấu quần thậm chí còn dính cả phân ngựa khô, vài cọng rơm rạ vẫn còn vắt vẻo trên vai áo.
Lão giả chầm chậm dắt ngựa tiến lại gần, dáng vẻ nhàn nhã như thể chỉ đang tiện đường dắt ngựa đi dạo mát.
Giang Bình An ngẩn người chết lặng.
Những thiên tài đang đứng luyện tập ở đằng xa cũng lập tức chú ý tới cảnh tượng kỳ dị này, ánh mắt ai nấy đều trở nên vô cùng cổ quái.
"Ta từng thấy lão nhân này trong chuồng ngựa rồi, hình như chỉ là một kẻ chăn ngựa quét dọn thôi mà. Lão ta là đạo sư của Giang Bình An sao?"
"Tại sao Quận thủ lại để một lão già nuôi ngựa chỉ điểm cho Giang Bình An chứ?"
"Chắc lão nhân gia này cũng không phải dạng tầm thường đâu nhỉ?"
Phùng Vũ Thần đứng khoanh hai tay trước ngực, trên mặt nở nụ cười đắc ý như thể đã sớm nhìn thấu mọi chuyện: "Ta đã nói từ trước rồi mà, Giang Bình An chẳng ra cái tích sự gì đâu. Môn Bá Thể Quyết kia không có tầng thứ hai thì hắn cũng chỉ là một tên phế vật, thế nên Quận thủ mới tùy tiện ném cho một lão già chăn ngựa rác rưởi tới dạy dỗ hắn đấy thôi!"
"Bốp!"
Phùng Vũ Thần vừa mới dứt lời thì vị thể tu Nguyên Anh kỳ vạm vỡ đứng bên cạnh đã thẳng tay giáng một cái tát trời giáng xuống mặt hắn, đánh cho cả người hắn cắm thẳng xuống nền đất, bụi cát văng lên tung tóe!
Vẻ kiêu ngạo trên mặt Phùng Vũ Thần lập tức biến mất sạch sẽ, hắn ôm lấy gương mặt sưng vù ngơ ngác ngẩng đầu lên, hoàn toàn không hiểu nổi vì sao đạo sư lại vô cớ ra tay đánh mình.
Vị thể tu Nguyên Anh kỳ trừng mắt nhìn Phùng Vũ Thần, lạnh lùng quát mắng:
"Cái thằng ranh con này, ăn nói cho cung kính một chút! Vị tiền bối đó chính là cựu Quận thủ của quận Hắc Phong chúng ta đấy! Nhân vật bực đó há lại là kẻ để cho cái loại nhãi nhép như ngươi buông lời sỉ nhục hay sao?"
Tiếng quát của vị Nguyên Anh kỳ như sấm rền giữa trời quang, toàn bộ các thiên tài đang có mặt xung quanh đều nghe thấy rõ mồn một từng câu từng chữ.
Biết được thân phận thực sự của lão nhân kia, hai mắt của tất cả mọi người đều trừng to như muốn rớt ra ngoài.
"Lão... lão tiền bối kia thế mà lại là cựu Quận thủ của quận Hắc Phong sao?!"
"Chính là vị cường giả Hóa Thần kỳ từng một mình chặn đứng đợt tập kích quy mô lớn của Linh Đài quốc năm xưa sao? Nếu không nhờ có người, Đại Hạ quốc chúng ta đã sớm bị mất đi một vùng cương thổ rộng lớn rồi!"
"Nghe đồn năm đó vị tiền bối này đã anh dũng hy sinh rồi cơ mà, hóa ra tin tức bấy lâu nay đều là giả sao!"
Ánh mắt của đám thiên tài nhìn về phía lão giả lập tức tràn ngập sự sùng kính và kính sợ vô biên.
Cựu Quận thủ quận Hắc Phong — Vương Nhân, một vị đại anh hùng danh chấn khắp toàn cõi Đại Hạ quốc!
Năm xưa khi quân giặc Linh Đài quốc bất ngờ phát động đánh lén, không tuyên mà chiến, chính vị tiền bối này đã bằng vào sức một người dũng cảm đứng ra chặn đứng mũi tiến công hung hiểm của địch, giành lại khoảng thời gian vàng ngọc quý báu cho triều đình Đại Hạ kịp thời điều động viện binh.
Nếu không có người liều mình tử thủ, Đại Hạ quốc chắc chắn đã mất đi những vùng lãnh thổ mênh mông bạt ngàn.
Tương truyền trong trận huyết chiến long trời lở đất năm ấy, một mình người đối mặt với ba vị đại năng Hóa Thần kỳ của Linh Đài quốc, vậy mà vẫn chém chết một tên và đánh trọng thương đuổi chạy hai tên còn lại.
Bởi vì chiến tích quá đỗi bi tráng và kinh thiên động địa, sau trận chiến đó khắp nơi đều lưu truyền tin tức người đã kiệt sức hy sinh.
Không một ai ngờ tới, vị anh hùng cái thế năm nào... thế mà vẫn còn sống sờ sờ ngay trước mắt bọn họ!