Bên ngoài doanh trại, các tiểu đội chiến binh ngày đêm không ngừng tuần tra.
Đột nhiên, một đội ngũ mấy ngàn người nhân lúc đêm tối che chở, nhanh chóng xông về phía doanh trại.
"Không được, có địch nhân."
Chiến binh tuần tra biến sắc mặt, vội vàng phát ra cảnh báo.
"Đông, đùng đùng đùng..."
Khoảnh khắc ấy, tiếng chiêng trống trầm đục như sấm vang lên, làm chấn động toàn bộ doanh trại.
"Địch tập, địch tập."
"Có địch nhân, mau chóng nghênh chiến."
"Mau đứng lên, có kẻ xông vào doanh trại."
"..."
Các chiến binh toàn bộ bị đánh thức, vội vàng mặc giáp trụ, cầm lấy vũ khí, xông ra khỏi lều trại.
"Chém tận giết tuyệt, không giữ lại một mảnh giáp."
Diệp Vô Trần hạ lệnh một tiếng, đội ngũ mấy ngàn người do nhiều thế thế lực cấu thành lập tức lao về phía doanh trại.
"Đáng chết, là tà tu."
"Không hay rồi, các thế lực trong thành An Châu phản biến."
"Cản bọn chúng lại, theo ta giết."
"..."
Chiến binh nhận ra thân phận của những kẻ này, kinh hãi thất sắc, liều chết chống cự.
Nhìn thấy Diệp Vô Trần dẫn đầu, Đỗ Hùng trầm ngưu trong lòng, mặt đầy hoảng loạn.
"Không ổn, là tà tu Cương Khí cảnh, không phải chúng ta có thể đối phó."
Đỗ Hùng tĩnh táo phân tích cục diện.
Đỗ Thiên Phong đã rời khỏi doanh trại, trong quân không có cường giả Cương Khí cảnh tọa trấn, bọn chúng không phải đối thủ của tà tu.
Đỗ Hùng không dám ra tay, cẩn thận từng li từng tí, nhanh chóng rời khỏi doanh trại, đi đến một phủ đệ hẻo lánh trong thành.
"Lý lão gia, Lý phu nhân, mau mở cửa."
Giọng điệu của Đỗ Hùng mang theo sự gấp gáp vạn phần, đánh động cả nhà họ Lý ở trong phủ.
Lý phụ Lý mẫu, đại tỷ cùng gia đình đều đi ra khỏi phòng.
"Đỗ đại nhân, đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Nhìn thấy bộ dáng vội vã như thế của Đỗ Hùng, Lý phụ Lý mẫu vô cùng bất ngờ, trong lòng dâng lên điềm gở.
"Lý lão gia, Lý phu nhân, tà tu đã giết vào trong thành rồi, các người mau theo ta rời đi."
Đỗ Hùng nói ngắn gọn ý chính, muốn bảo vệ người nhà họ Lý rời khỏi đây.
Đỗ Thiên Phong lúc rời đi đã âm thầm tiếp đón người nhà họ Lý tới nơi này, đồng thời dặn dò Đỗ Hùng, nếu trong thành xuất hiện biến cố, phải lập tức bảo vệ người nhà họ Lý rời đi.
"Được, chúng ta đi ngay."
Lý phụ Lý mẫu tuy là bách tính bình thường nhưng cũng biết không thể gây thêm phiền phức, đến cả vàng bạc châu báu cũng không màng tới, lập tức đi theo Đỗ Hùng rời đi.
"Giết a!"
"Đừng, đừng mà!"
"Phụt!"
"..."
Mấy người đi đến ngoài đường phố, trong thành đã hoàn toàn rối tung thành một đoàn, đâu đâu cũng là chém giết.
Chứng kiến cảnh này, Lý phụ Lý mẫu sợ hãi tột cùng, toàn thân run rẩy, thiếu chút nữa ngã quỵ xuống đất.
"Nương!"
Lý Tú nhanh tay lẹ mắt, vội vàng đỡ lấy Lý mẫu.
"Mọi người cẩn thận một chút, theo ta tới đây."
Đoàn người cẩn thận từng li từng tí, đi tới một tiểu viện hoang vắng.
Đỗ Hùng mở một đường mật đạo tại một nơi kín đáo, vội vàng nói: "Mọi người mau vào trong đi."
Mật đạo này thông thẳng ra ngoài thành, chỉ cần trốn được ra ngoài thành, bọn họ tạm thời sẽ an toàn.
"Mau đi."
Mọi người không dám chần chừ, nhanh chóng bước vào trong mật đạo.
Khi đoàn người đang trốn chạy, một tên tà tu dẫn theo đội ngũ hơn trăm người đi tới phủ họ Lý.
"Bắt sống cho ta."
Ánh mắt tà tu độc ác, muốn bắt sống người nhà họ Lý để uy hiếp Lý Huyền Thương.
"Bịch!"
Mọi người một cước đạp văng đại môn phủ họ Lý, bên trong lại tĩnh mịch như tiếng kim rơi, không thấy bóng dáng một ai.
"Lục soát cho ta."
Mọi người lùng sục trong ngoài nhà, nhưng chẳng thu được gì.
"Đại nhân, người nhà họ Lý không có ở đây."
Ánh mắt tà tu lạnh lùng, tràn ngập sự hung bạo và phẫn nộ.
"Đáng ghét."
Không thể bắt được người nhà họ Lý, tà tu vô cùng không cam lòng.
"Rời đi."
Tà tu đành bất lực, chỉ có thể rời đi, đi tới các phủ đệ khác.
Tại phủ Châu Mục, tiếng giết vang trời, ánh lửa soi sáng bầu trời đêm.
"Mọi người chống đỡ cho vững."
"Bảo vệ Châu Mục đại nhân."
"Theo ta giết."
"..."
Nha dịch, bộ khoái liều mạng chống cự, hai bên huyết chiến không ngừng.
"Châu Mục đại nhân, nhà họ Hưng, Mãnh Hổ đường bọn chúng đã phản biến rồi, thuộc hạ xin đưa đại nhân rời đi trước."
Tiền Thiên Sơn đi đến bên cạnh Châu Mục Liễu Thanh Nguyên, hối thúc ông ta mau chóng rời đi.
Cục diện trong thành nguy cấp, ở lại lành ít dữ nhiều, chỉ có trốn ra ngoài thành, tạm tránh mũi nhọn mới có thể sống sót.
Châu Mục là quan viên cao nhất một châu, đại diện cho thể diện triều đình, tuyệt đối không thể để bị bắt.
"Được, chúng ta đi."
Liễu Thanh Nguyên không kéo chân sau, mang theo vợ con dưới sự bảo vệ của Tiền Thiên Sơn cùng các hộ vệ Cương Khí cảnh chiêu mộ được, nhanh chóng rời đi.
"Tiểu thư, lão gia, các người mau đi."
"Bảo vệ lão gia và tiểu thư ra khỏi thành."
"Theo ta giết."
"..."
Phủ họ Bùi cũng bị tấn công, một đám gia đinh hộ vệ cùng một số tộc nhân liều chết chống cự.
Tử sĩ do gia tộc bồi dưỡng dùng mạng mở đường, chém ra một con đường sống cho Bùi Hoằng Văn.
"Đã xảy ra chuyện gì?"
"Xảy ra chuyện gì vậy?"
"Có người đang chém giết sao?"
"..."
Bách tính vẫn chưa biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy lửa cháy ngút trời, nghe thấy tiếng chém giết xé toạc màn đêm.
Bọn họ thấp thỏm bất an, muốn biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng lại không dám ra cửa xem xét.
Đóng chặt cửa nẻo, trốn trong nhà run lẩy bẩy.
Một số bách tính cầm theo dao thái dưa, trừng trừng nhìn chằm chằm cửa ra vào, làm vậy mới có thể mang lại cho họ chút cảm giác an toàn.
"Các ngươi đám phản đồ này, không được chết tử tế."
"Giết bọn chúng, bảo vệ thành An Châu."
"Đánh chết với bọn chúng."
"..."
Các thế lực đầu hàng Phúc vương chưa đến một phần ba, thành An Châu vẫn còn rất nhiều thế lực chưa quy thuận Phúc vương.
Bọn họ ban đầu bị đánh cho trở tay không kịp, tổn thất nặng nề.
Nhưng rất nhanh đã ổn định đội hình, bắt đầu liên thủ chống trả.
"Tất cả lui về Thiên Cương môn."
Thiên Cương môn là thế lực bang hội mạnh nhất thành An Châu, có bốn vị cường giả Cương Khí cảnh tọa trấn, môn chủ chỉ cách hậu kỳ Cương Khí cảnh đúng một bước chân.
Mọi người rút về cố thủ Thiên Cương môn, có thể quần nhau với lũ phản đồ.
Người của phủ Châu Mục đánh một mạch đến cổng thành, lại phát hiện cổng thành đã bị phản đồ khống chế, đường chủ Mãnh Hổ đường tự mình dẫn người trấn giữ.
"Không ổn, cổng thành đã bị khống chế rồi, mau đưa đại nhân rời đi."
Cổng thành bị chiếm, mọi người không thể ra khỏi thành, Tiền Thiên Sơn và những người khác vội vàng đổi hướng.
Nhà họ Bùi trên đường trốn chạy, tộc nhân thương vong vô số.
Bọn họ không có cường giả Cương Khí cảnh tọa trấn, không thể đánh ra một con đường sống.
"Lão gia, các người mau đi đi, tìm nơi ẩn trốn."
Thấy kẻ địch sắp đuổi kịp, số gia đinh hộ vệ còn lại ở lại đoạn hậu.
"Theo ta."
Bùi Hoằng Văn cưỡng chế giữ bình tĩnh, mang theo người nhà trốn vào khu vực của bách tính bình thường, muốn ẩn nấp giữa dân chúng.
"Giết ra ngoài, đi tới Thiên Cương môn hội họp."
Thiết Quyền môn bị tấn công, nhưng thực lực của bọn họ không yếu, cưỡng ép mở ra một con đường máu, chạy trốn về hướng Thiên Cương môn.
Toàn bộ thành trì đại loạn, đâu đâu cũng là chiến lửa, tiếng kêu khóc thảm thiết chấn động đất trời.
Cùng lúc đó, Lý Huyền Thương và Đỗ Thiên Phong đang dẫn đại quân toàn lực hành quân, với tốc độ nhanh nhất quay trở lại thành An Châu.
Rạng đông phá vỡ màn đêm, trải qua một đêm chém giết, chiến hỏa chẳng những không dừng lại mà ngược lại càng thêm dữ dội.
Trải qua một đêm chém giết, chiến binh trong doanh trại gần như toàn quân bị diệt, số kẻ trốn thoát được chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Phủ Châu Mục bị san bằng thành bình địa, nhà họ Bùi, nhà họ Hoàng cùng các thế lực đại gia tộc thương vong vô số, tổn thất nặng nề.