Chẳng mấy chốc, các thế lực khắp nơi đều biết tin Lý Huyền Thương đã đến quân doanh, ai nấy vô cùng coi trọng.
Họ muốn biết sau khi nhậm chức, Lý Huyền Thương sẽ thu hút và nắm giữ quyền lực như thế nào.
"Lý đại nhân sắp đến rồi, mau theo ta ra nghênh đón."
Vương Thiên Lân và những người khác hay tin Lý Huyền Thương đang hướng về quân doanh thì sắc mặt ngưng trọng, lòng dạ thấp thỏm không yên.
Bọn họ vội vã chỉnh trang y phục, đứng ở cửa doanh để nghênh đón.
Quân doanh cách phủ Trấn thủ không xa, Lý Huyền Thương rất nhanh đã tới nơi.
"Tham kiến Trấn thủ đại nhân..."
Mọi người đồng loạt hành lễ với Lý Huyền Thương, vô cùng cung kính.
"Miễn lễ."
Giọng nói của Lý Huyền Thương cất lên, hắn hạ lệnh: "Đánh trống, lệnh cho tất cả tập trung ra điểm binh bãi."
Vừa nghe thế, lòng Vương Thiên Lân chợt thắt lại, điều lo lắng nhất cuối cùng vẫn xảy ra.
"Tuân mệnh."
Mọi người không thể ngăn cản, đành phải tuân lệnh hành sự.
"Tùng, tùng tùng tùng..."
Tiếng trống nhanh chóng vang dội khắp cả quân doanh, thậm chí ở khu vực lân cận cũng nghe rõ mồn một.
"Là trống tụ tướng, mau đến điểm binh bãi."
Nghe tiếng trống, một số binh lính vội vàng buông tay việc đang làm, nhanh chóng chạy đi.
"Không cần để ý, cứ tiếp tục tấu nhạc tiếp tục khiêu vũ."
"Lão tử còn chưa uống đã, để ý hắn làm cái gì?"
"Mau tới đây, ta không tin vận may tệ đến mức cược đâu thua đó."
"..."
Binh lính quen thói lười nhác, kỷ luật trong quân sớm đã bị bọn họ vứt ra sau đầu.
Dắt díu một đám kỹ nữ lầu xanh vào trong quân, tung hoành ngang ngược, làm càn.
Suốt ngày chè chén say sưa, sống đời trác táng.
Tự lập sòng bạc riêng, sát phạt đỏ đen vô độ.
Hoàn toàn quên sạch thân phận và trách nhiệm của mình.
"Tùng, tùng tùng tùng..."
Tiếng trống trôi qua hơn nửa, sắc mặt Lý Huyền Thương càng lúc càng âm trầm, Vương Thiên Lân cùng đám người cũng càng thêm hoảng hốt.
"Lý đại nhân, mạt tướng phái người đi gọi bọn chúng tới ngay."
Vương Thiên Lân bước đến cạnh Lý Huyền Thương, cẩn trọng lên tiếng.
Lúc này, hắn ta cũng căm ghét đám binh lính này đến tận xương tủy.
Ngày thường làm càn thì thôi đi, hôm nay là ngày đầu tiên Lý Huyền Thương điểm binh tụ tướng mà đám này dám không đến, thảo nào Lý Huyền Thương lại nổi giận.
"Không cần, không ai được phép rời đi."
Lý Huyền Thương liếc nhìn Vương Thiên Lân và đám tướng lãnh một cái, đoàn người lập tức có cảm giác như bị mãnh thú hồng hoang chằm chằm nhìn vào, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, toàn thân cứng đờ.
Ngay cả Vương Thiên Lân ở cảnh giới Cương khí cũng không ngoại lệ, da đầu tê dại.
"Đáng sợ quá, thật sự quá đáng sợ!"
Mọi người kinh hãi tột độ, thực lực của Lý Huyền Thương còn khủng bố hơn cả dự liệu của bọn họ.
Tất cả không dám có bất kỳ hành động nào, ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ.
Khi tiếng trống cuối cùng vừa dứt, vẫn còn rất nhiều binh lính không tới.
Doanh Cam Tuyền có định biên đầy đủ là hơn năm nghìn người, thế nhưng chiến binh xuất hiện ở điểm binh bãi chỉ có vỏn vẹn hơn một ngàn, thiếu hụt gần bốn nghìn người.
"Rất tốt, vô cùng tốt."
Giọng Lý Huyền Thương lạnh băng, cất lời sai bảo Vương Thiên Lân.
"Vương hiệu úy, lập tức bắt toàn bộ những kẻ không đến mang ra điểm binh bãi, thiếu một kẻ, bản tướng sẽ hỏi tội ngươi."
Hơi thở khủng bố của Lý Huyền Thương ập tới khiến Vương Thiên Lân run như cầy sấy, sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
"Ty chức tuân mệnh."
Vương Thiên Lân không dám chần chừ, dẫn theo chiến binh thuộc hạ đi bắt người.
"Thả ta ra, mau thả ta ra."
"Kẻ nào dám quấy rầy lão tử uống rượu."
"Lão tử chơi chưa đã ghiền, kẻ nào dám phá hỏng chuyện tốt của ta?"
"..."
Đám binh lính này vô pháp vô thiên đã lâu, dẫu bị bắt đi vẫn không ngừng chửi rủa, tỏ ra chẳng chút sợ hãi.
Khi bị giải đến điểm binh bãi, chạm phải ánh mắt lạnh giá của Lý Huyền Thương quét qua, bọn chúng lập tức rơi vào hầm băng, ngậm miệng im bặt, ngay cả một hơi thở mạnh cũng không dám kêu lên.
Chẳng mấy chốc, Vương Thiên Lân quay lại phục mệnh.
"Đại nhân, toàn bộ binh lính đã được bắt về đủ."
Số binh lính bị bắt đến chỉ có hơn bảy trăm người, so với năm nghìn người vẫn còn khoảng cách rất lớn.
Lý Huyền Thương đăm đăm nhìn Vương Thiên Lân, nhạt giọng hỏi: "Ngươi chắc chắn đã bắt đủ hết rồi chứ?"
Cảm giác áp bách ngạt thở ập tới khiến thần hồn Vương Thiên Lân như muốn đông cứng lại, mồ hôi lạnh tuôn như suối.
"Bẩm đại nhân, đã bắt toàn bộ, không sót một ai."
Lý Huyền Thương thản nhiên nói: "Lui xuống đi!"
Như được đại xá, Vương Thiên Lân vội vã lùi ra sau lưng Lý Huyền Thương.
Lý Huyền Thương đảo mắt nhìn lướt qua đám binh lính bị bắt tới, lạnh lùng phán: "Giết hết."
Ầm!
Lời vừa thốt ra, toàn trường chấn động.
Tất cả trợn trừng mắt, thân thể cứng đờ như thể nghe không rõ, hoặc tai đã có vấn đề.
Bọn chúng biết Lý Huyền Thương muốn lập uy, nhưng không ngờ hắn lại thủ đoạn tàn độc đến thế.
Chỉ vì không đến tập trung theo tiếng trống mà muốn chém đầu hơn bảy trăm người.
"Lý đại nhân, điều này không đúng quy củ, tội bọn họ chưa đáng phải chết."
Một vị thiên hộ trưởng sau cơn chấn động liền vội vàng bước ra cầu tình.
"Bùm!"
Lý Huyền Thương tiện tay vung lên, thân thể vị thiên hộ trưởng nổ tung rùm beng, sương máu văng tán loạn.
"Hít!"
Mọi người kinh hãi tột cùng, thần hồn run rẩy, cảm nhận được nỗi sợ hãi tột độ, toàn thân run lập cập.
Lý Huyền Thương chầm chậm thu tay lại, giọng điệu không cho phép nghi ngờ: "Quy củ của ta mới là quy củ, còn ai phản đối nữa không?"
Toàn thân mọi người mềm nhũn, câm như hến, chẳng dám phát ra dù chỉ nửa tiếng động.
"Giết!"
Nam cung Chiến cùng những người khác xông lên, đao vung xuống không chút nương tay, chém giết không khoan nhượng.
"Phốc!"
"A!"
"Đại nhân tha mạng! Ta không dám nữa đâu."
"..."
Tiếng thảm thiết, tiếng cầu xin, tiếng khóc lóc đan xen vào nhau, khiến những kẻ khác sợ mất mật, đứng ngây như phỗng.
Từng cái đầu rơi xuống đất, hơn bảy trăm người không một ai sống sót.
Sau khi tus sạch những kẻ nghe tiếng trống mà không đến này, Lý Huyền Thương vẫn không dừng tay.
"Vương đại nhân."
Nghe tiếng Lý Huyền Thương gọi mình, Vương Thiên Lân vội vàng tiến lên.
"Đại nhân, mạt tướng có mặt."
Lý Huyền Thương nhìn về phía hơn ngàn người còn lại trên sân, thản nhiên mở lời: "Quận Cam Tuyền định biên đủ năm nghìn người, tại sao nơi này chỉ có ngần này? Những binh lính khác đang ở đâu?"
Dứt lời, trái tim tất cả như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đến nhịp thở cũng trở nên nặng nhọc.
"Ực!"
Vương Thiên Lân nuốt khan một ngụm nước bọt, đành cắn răng đáp lời.
"Đại nhân không biết đấy thôi, doanh Cam Tuyền từ trước đến nay chỉ có hai ngàn người, chưa bao giờ đủ biên chế."
Ánh mắt Lý Huyền Thương rơi lên người Vương Thiên Lân, truy vấn: "Lương thảo và vũ khí trang bị triều đình cấp phát, là tính theo số lượng bao nhiêu người?"
Vương Thiên Lân suýt ngạt thở, nhưng không dám không trả lời.
"Bẩm đại nhân, là năm nghìn người."
Lý Huyền Thương thu hồi ánh mắt, quét nhìn toàn trường.
Tất cả đều cúi gằm đầu, không dám trực diện nhìn thẳng vào ánh mắt hắn.
"Tất cả thiên hộ trưởng, doanh tổng quản lý quân đội đều bước ra, bảo binh lính dưới quyền các ngươi đứng sau lưng mình."
Dù không rõ Lý Huyền Thương muốn làm gì, nhưng không ai dám phản kháng, đành ngoan ngoãn làm theo.
Chỉ chốc lát sau, mọi người nhanh chóng phân định đội hình.
Năm vị thiên hộ trưởng, mười vị doanh tổng, không một ai có số binh lính đứng sau lưng đạt đủ biên chế, ít nhất cũng thiếu hơn một nửa.
"Bùm!"
"Phốc!"
"A!"
"..."
Khoảnh khắc tiếp theo, tiếng kêu thảm thiết vang lên liên hồi.
Năm vị thiên hộ trưởng, mười vị doanh tổng tức khắc bị đánh nổ tung, chết không toàn thây, hình thần câu diệt.
"Cái này, cái này..."
Tất cả há hốc mồm, trừng tròng mắt, cơ thể hóa đá, đại não trống rỗng, mất đi khả năng suy nghĩ.
Một lúc lâu sau, mọi người mới dần lấy lại tinh thần.
Toàn bộ đều câm như hến, run lẩy bẩy.