"Giết qua đó!"
Truy binh phía sau bám riết không tha, phía trước lại có quân đội nhân tộc cản đường.
Bọn man di rơi vào đường cùng bộc phát ra chiến lực vượt xa ngày thường, điên cuồng xung kích phòng tuyến của nhân tộc.
"Đại nhân, đám man di quá hung tàn, chặn không nổi nữa rồi!"
Dưới đợt xung phong liều mạng của man di, phòng tuyến của hơn một nghìn người bắt đầu lung lay sắp đổ, từng kẻ ngã xuống.
"Chặn không nổi cũng phải chặn! Thả đi một tên man di, ta lột da các ngươi!"
Chu Hùng đầu bù tóc rối, khí tức phập phù, lớn tiếng gầm thét.
Đây là cơ hội tuyệt vời để tiêu diệt man di, cho dù hơn một nghìn người có tử chiến đến cùng, cũng quyết không thể thả bọn chúng rời đi.
Đối mặt với quân lệnh của Chu Hùng, đám người không dám trái lệnh, đành phải liều chết xông lên.
"Phốc!"
Lý Huyền Thương đâm một thương, đánh chết một tên man di cảnh giới Thối Thể hậu kỳ.
Thực lực của hắn đã vượt qua cảnh giới Thối Thể, chỉ còn cách cảnh giới Đoạn Cốt một bước ngắn, đám Thối Thể cảnh trong tay hắn chẳng khác nào gà đất chó sành.
Lý Huyền Thương vừa mới chém chết kẻ địch, còn chưa kịp thở dốc, một đạo đao quang đã chém thẳng tới đầu hắn.
Đạo đao quang này xuất hiện quá mức xảo quyệt, Lý Huyền Thương hoàn toàn không kịp né tránh.
"A!"
Nguy cơ giáng lâm, Lý Huyền Thương quyết đoán ra tay, hai tay giơ cao trường thương, đỡ lấy thanh đại đao đang giáng xuống.
"Keng!"
Đao thương va chạm, phát ra tiếng kim loại chói tai, đom đóm bắn tung tóe.
"Ư!"
Khoảnh khắc tiếp theo, lực lượng khổng lồ từ trường thương truyền tới, mặt đất dưới chân Lý Huyền Thương bị dẫm ra một vết lõm sâu hoắm.
"Phốc!"
Một ngụm máu tươi phun bắn ra ngoài, hai tay tê dại mất đi tri giác, ngũ tạng lục phủ tựa như sắp bị chấn nát, truyền đến cảm giác đau đớn như bị lửa đốt.
Lý Huyền Thương bất chấp cơn đau trên người, vội vã lùi lại.
Đến khi kéo giãn khoảng cách với kẻ địch, hắn mới có thời gian nhìn rõ kẻ ra tay.
Một tên tướng lĩnh man di thân hình vạm vỡ, tay cầm một thanh đại đao dài gần hai thước đang lóe lên hàn quang sắc bén, ánh mắt như chim ưng khóa chặt lấy Lý Huyền Thương, muốn đâm thủng người hắn.
"Là Đoạn Cốt cảnh!"
Ánh mắt Lý Huyền Thương ngưng trọng, như đối đầu với đại địch, thần kinh căng như dây đàn.
Đây chính là một kẻ thuộc Đoạn Cốt cảnh, tuyệt đối không phải cảnh giới Thối Thể có thể so bì.
"Hừ!"
Không thể một đao chém chết Lý Huyền Thương, tên man di cũng cảm thấy hơi bất ngờ.
Hắn ta đường đường là Đoạn Cốt cảnh, lại còn là đánh lén nhân lúc đối phương tích lực, vậy mà không những không giết nổi Lý Huyền Thương, đối phương trông thậm chí còn không bị trọng thương, điều này khiến hắn ta cảm thấy khó tin.
"Giết!"
Tên man di không chần chừ thêm nữa, vung đại lao lao tới.
Đã một đao không chém chết được Lý Huyền Thương, vậy thì ra hai đao, ba đao... Hắn ta muốn xem một kẻ cảnh giới Thối Thể có thể đỡ được hắn ta mấy đao!
"Đành liều mạng vậy!"
Mặc dù rất không muốn giao đấu với cao thủ Đoạn Cốt cảnh, nhưng sự đã rồi, Lý Huyền Thương không còn sự lựa chọn nào khác, chỉ có thể liều chết một phen.
"Giết!"
Một tiếng gầm giận dữ, Lý Huyền Thương chủ động nghênh đón tên man di.
"Keng, leng keng keng, keng..."
Đao và thương va chạm, âm thanh lanh lảnh vang lên bên tai, hai bóng người giao thoa liên tục, máu tươi văng tung tóe.
"Sao có thể như vậy?"
Đại chiến hồi lâu, sắc mặt tên man di trở nên kinh hãi, vẻ mặt đầy khó tin.
Lý Huyền Thương vậy mà có thể đánh chính diện với hắn ta, tuy phần lớn thời gian đều ở thế bị động chống đỡ, nhưng hắn ta cũng chẳng tài nào hạ gục được đối phương.
"Đây là quái vật gì vậy?"
Thương thế trên người Lý Huyền Thương ngày càng nặng, thể lực cũng tiêu hao cực lớn, thế nhưng hắn cứ như thể không có chuyện gì xảy ra, vẫn duy trì trạng thái đỉnh phong, khiến tên man di không sao hiểu nổi.
Nhục thân của Lý Huyền Thương quá mức cường đại, thậm chí còn đáng sợ hơn cả Đoạn Cốt cảnh, giúp hắn có thể chống đỡ trực diện với cao thủ Đoạn Cốt cảnh.
"Giết a!"
Đúng lúc này, đại quân nhân tộc đã giết tới, phối hợp với nhóm Lý Huyền Thương tạo thành thế giáp công hai đầu, quyết tâm tiêu diệt toàn bộ đám man di.
"Cút ngay cho ta!"
Tên man di nhìn thấy đại quân nhân tộc phía sau đang lao đến, trong lòng hoảng loạn.
Nếu không nhanh chóng phá vây, hắn ta sẽ không thể rời đi được nữa.
Hắn ta dồn toàn lực chém một đao về phía Lý Huyền Thương, đinh ninh rằng đối phương sẽ né tránh giống như trước.
"Keng!"
Khoảnh khắc tiếp theo, sắc mặt tên man di đại biến.
Lý Huyền Thương không né không tránh, ngạnh kháng đòn toàn lực của hắn ta, tiện đà trường thương đâm thẳng về phía trước.
"Phốc!"
Trong ánh mắt kinh hãi của tên man di, mũi thương đâm thủng trái tim hắn ta.
"A!"
Trái tim bị đâm thủng, tên man di phát ra tiếng kêu thảm thiết đau đớn, thanh đại đao trong tay tuột khỏi lòng bàn tay rơi xuống.
"Đi chết đi!"
Lý Huyền Thương nhanh chóng rút trường thương về, giáng một đòn tàn nhẫn lên đầu tên man di.
"Phốc!"
Đầu của tên man di nứt toác ra như quả dưa hấu, máu tươi tung tóe, tiếng kêu thảm thiết đột ngột ngưng bặt, thân thể cứng đờ ngã sụp xuống đất, hoàn toàn mất đi sinh khí.
"Phốc!"
Giết xong tên man di, Lý Huyền Thương hộc ra một ngụm máu tươi lớn.
Thương thế mà hắn vẫn gượng ép kìm nén bấy giờ mới bùng phát, cơ thể lảo đảo đứng không vững.
"Bịch!"
Trường thương chống xuống đất, hắn mới đứng vững được thân hình.
"Hộc, hộc hộc..."
Lý Huyền Thương thở hổn hển từng ngụm lớn, toàn thân cạn kiệt sức lực.
"Đại nhân, ngài không sao chứ?"
Nam Cung Chiến nhìn thấy vậy, liền từ bỏ việc truy sát kẻ địch, nhanh chóng chạy đến bên cạnh Lý Huyền Thương, vội vàng đỡ lấy hắn và ân cần hỏi thăm.
"Không sao, chỉ là hơi mất sức thôi."
Lý Huyền Thương thở hồng hộc đáp lời, dưới sự dìu dắt của Nam Cung Chiến lùi về phía sau chiến trường, lúc này hắn đã không còn chút sức lực nào để chiến đấu nữa.
"Giết a!"
Đám man di cố thủ chống cự thêm một canh giờ nữa thì không thể gượng nổi thêm.
Đại quân nhân tộc chém thủng đội hình man di, đại quân đối phương từ nay không thể trở mình được nữa, gần như bị tiêu diệt toàn bộ.
Đại chiến hạ màn, rất nhiều binh lính kiệt sức nằm rạp trên mặt đất nghỉ ngơi.
Sau khi nghỉ ngơi chỉnhốn lại đôi chút, mọi người nhanh chóng dọn dẹp chiến trường, kiểm kê thương vong.
Trận chiến này nhân tộc đại thắng, hơn tám nghìn đại quân man di gần như bị xóa sổ hoàn toàn, số kẻ trốn thoát được chỉ vỏn vẹn vài trăm người.
Điều quan trọng nhất là chủ tướng Cương Khí cảnh của đám man di là Cốt Sóc đã bị chém đầu, đây là một tổn thất vô cùng to lớn đối với bọn chúng.
Chiến tranh không phải trò đùa, phía nhân tộc cũng tổn thất không nhỏ.
Hơn năm nghìn thùy tốt tử vong hơn hai nghìn người, những kẻ còn lại ai nấy đều mang thương tích.
Nhóm chiến binh nghìn người phụ trách đoạn hậu nay chỉ còn lại hơn bốn trăm người, một số chiến binh đã trở thành tàn phế, mất đi khả năng hành động.
Các thế lực giang hồ bang hội cũng xuất hiện thương vong, nhưng điều đó không nằm trong phạm vi quan tâm của quân đội.
Cho dù phải trả cái giá đắt đỏ như vậy, trận chiến này vẫn được tính là đại thắng.
Sau khi dọn dẹp chiến trường xong, đại quân khải hoàn trở về Ngọc Dương thành.
Bọn man di đã bị tiêu diệt toàn bộ, không còn khả năng chiếm giữ Thương Vân lĩnh nữa, Chu Hưng Chiến dự định nghỉ ngơi chỉnh đốn một thời gian rồi mới chiếm lấy Thương Vân lĩnh.
Khi đại quân xuất hiện bên ngoài Ngọc Dương thành, lập tức khơi mào những tiếng hoan hô như sấm dậy.
"Trở về rồi, quân đội của chúng ta đã trở về rồi!"
"Ha ha ha, quá tốt rồi, đại quân khải hoàn rồi!"
"Chúng ta đã chiến thắng bọn man di!"
"..."
Nhìn thấy đại quân trở về, không ít bách tính nhảy cưng lên hoan hô reo hò.
Bách tính vốn kính sợ triều đình, thậm chí còn căm ghét quân đội triều đình, nhưng bọn họ còn sợ man di hơn gấp bội.
Quân đội triều đình giành chiến thắng, bọn họ mới còn cơ hội tiếp tục sống sót.
Nếu quân đội triều đình bị man di đánh bại, tất cả mọi người sẽ phải sống không bằng chết.
Các quan viên ở Ngọc Dương thành đã chuẩn bị sẵn đồ ăn, sau khi đại quân vào thành liền được cung cấp lương thực bổ sung.
Lý Huyền Thương ăn uống hồ hởi, nốc liền mấy bát cơm lớn cùng vài miếng thịt bự mới cảm thấy thỏa mãn viên mãn.
Mấy ngày nay mai phục ở Hắc Phong cốc, thứ họ ăn toàn là lương khô khiến miệng nhạt thếch, sớm đã thèm được một bữa thật ra trò.