Vĩnh Hằng Thần triều lấy Tương Liễu đại thánh cùng Lục Sí Kim Thiền làm con tin, sư tử ngoạm lớn, đòi hỏi lượng lớn tài nguyên.
"Vĩnh Hằng Thần triều khiêm người quá đáng, chúng ta quyết không khuất phục!"
"Đem việc này công khai ra ngoài, để chư thiên vạn giới biết rõ bộ mặt xẤu xí của Vĩnh Hằng Thần triều."
"Muốn Thánh Linh Hỏa, đúng là người si nói mộng."
"..."
Đám người Thánh Linh giới phẫn nộ tràn trề, không chịu khuất phục.
Những điều kiện khác của Vĩnh Hằng Thần triều bọn chúng đều có thể chấp nhận, nhưng Thánh Linh Hỏa lại liên quan đến căn cơ của Thánh Linh giới, bọn chúng tuyệt đối không đồng ý.
Cho dù hy sinh hai vị Động Thiên cảnh, Thánh Linh Hỏa cũng không thể có sơ sẩy.
"Không thể xúc động, trước tiên ổn định Vĩnh Hằng Thần triều, rồi tính cách cứu Tương Liễu và Lục Sí Kim Thiền ra."
Hai vị Động Thiên cảnh Thánh Linh vô cùng quan trọng đối với Thánh Linh giới, nếu còn chút hy vọng, bọn họ tuyệt đối sẽ không buông tay.
"Phái người đi đàm phán với Vĩnh Hằng Thần triều đi!"
Sự tình đã đến nước này, đành phải cắt thịt máu chảy đầm đìa thôi.
Chỉ cần Vĩnh Hằng Thần triều buông tha cho Thánh Linh Hỏa, điều kiện gì bọn họ cũng có thể chấp nhận.
Thánh Linh giới và Vĩnh Hằng Thần triều bắt đầu đàm phán, nhưng lại rơi vào bế tắc.
Nửa năm trôi qua, vẫn không thể đạt được tiếng nói chung.
Sự việc này cũng bị Thánh Linh giới truyền đi khắp nơi, Vĩnh Hằng Thần triều lập tức trở thành cái đích cho chỉ trích của mọi người.
"Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, Vĩnh Hằng Thần triều vẫn đáng ghét như ngày nào."
"Đáng giận, hôm nay là Thánh Linh giới, lần tới rất có thể sẽ là ngươi và ta."
"Vĩnh Hằng Thần triều bỉ ổi vô sỉ, không thể không phòng nha!"
"..."
Theo tin tức lan truyền khắp chư thiên vạn giới, Vĩnh Hằng Thần triều tiếng tăm xấu xa, người người phỉ nhổ.
Ngay lúc thần triều đang yên bình, một đạo tin tức đã phá vỡ sự yên tĩnh đó.
Tại Vĩnh Hằng nghị hội, bầu không khí áp lực, tâm trạng tất cả mọi người đều vô cùng nặng nề.
"Lôi đình chủ đã mất liên lạc với chúng ta, rất có thể đã gặp bất trắc rồi."
Nghiêm Pháp mặt mày đau thương, thốt ra tin tức khiến người ta tuyệt vọng.
Lôi Thiên Quyết đang bế quan tại một cõi cấm địa sinh mệnh trong vũ trụ, đã đến thời khắc then chốt để đột phá.
Cách đây không lâu, ma vật Thâm Uyên cùng Nghịch Thần giáo đã đánh úp đến nơi Lôi Thiên Quyết bế quan, phát động vòng vây công kích hắn.
Đạo tin tức cuối cùng của Lôi Thiên Quyết phát ra xong, liền mất liên lạc với Thẩm phán đình, lúc này e rằng đã lành ít dữ nhiều.
Lôi Thiên Quyết chính là định hải thần châm của thần triều, trước khi Lý Huyền Thương quật khởi, bất kể là quyền lực hay thực lực đều xứng đáng là đệ nhất nhân thần triều.
Hôm nay hắn lại gặp bất trắc, thần triều mất đi trụ cột chống trời, một khi tin tức lan truyền ra ngoài, thần triều tất sẽ chao đảo, bách tính sẽ rơi vào cảnh hoảng sợ.
"Phái thêm nhân lực ra, sống phải thấy người, chết phải thấy xác."
Lăng Vân Tiêu mặt mày phẫn nộ bi thương, dù phải trả giá lớn cỡ nào cũng phải xác định xem Lôi Thiên Quyết còn sống hay đã chết.
"Người biết rõ nơi bế quan của Lôi đình chủ chỉ đếm trên đầu ngón tay, Nghịch Thần giáo và Thâm Uyên làm sao phát hiện ra được?"
Lý Huyền Thương trầm giọng hỏi.
Thần triều vốn dĩ đã thối rữa đến tận gốc, ngay cả hành tung của Lôi Thiên Quyết cũng có thể bị lộ.
"Lý đình chủ, bây giờ không phải lúc truy cứu chuyện này, cấp bách nhất là nhanh chóng tìm thấy Lôi đình chủ."
Đông Phương Thần Hỏa lời lẽ vô cùng gay gắt.
Sự tình đã xảy ra, cho dù muốn tìm ra kẻ tiết lộ hành tung của Lôi Thiên Quyết thì cũng phải gác lại phía sau đã, tìm được Lôi đình chủ mới là việc không thể chậm trễ.
Những người khác cũng lần lượt gật đầu, lúc này nên lo chuyện bù đắp thì hơn.
Nếu Lôi Thiên Quyết may mắn đại nạn không chết, bọn họ phải nghĩ trăm ngàn phương kế để tiếp viện.
"Trước tiên là các nơi châu phủ, rồi đến Hắc Thạch yếu tái, cho đến Lôi đình chủ hiện tại, việc nào không có phản tẻ nhúng tay vào chứ? Không tìm ra phản tẻ, thần triều sẽ không có ngày yên bình, bi kịch sẽ vẫn tiếp tục xảy ra."
Thái độ của Lý Huyền Thương vô cùng cứng rắn, lần này hắn sẽ không thỏa hiệp nữa.
"Lý đình chủ, chuyện phản tẻ cứ để bàn sau, hay là tìm Lôi đình chủ trước rồi tính tiếp đi!"
Nghiêm Pháp lúc này trong lòng hoảng loạn, chỉ muốn nhanh chóng tìm ra Lôi Thiên Quyết, xác định xem hắn sống hay chết.
"Nghiêm đình chủ, quyết định đi!"
Lý Huyền Thương phớt lờ tất cả, ánh mắt rực lửa chằm chằm nhìn Nghiêm Pháp, chờ đợi câu trả lời của hắn.
Cái bãi rác thần triều này Lý Huyền Thương đã ngán đến tận cổ rồi, nếu Thẩm phán đình vẫn tiếp tục kiềm chế mình, vậy thì hắn cũng không cần thiết phải ở lại nữa.
Nghiêm Pháp nhất thời mất chủ kiến, không biết nên định đoạt ra sao.
"Lý đình chủ, sự việc lần này vô cùng trọng đại, ta cần phải thương lượng với Chu đình chủ cái đã."
Nghiêm Pháp không dám, cũng không thể ủng hộ Lý Huyền Thương tra cứu triệt để các đại bộ môn vào lúc này, hắn chỉ muốn kéo dài thời gian.
Lý Huyền Thương ánh mắt như đuốc, nhìn thấu tâm tư của Nghiêm Pháp, lập tức vô cùng thất vọng.
"Từ nay ta rời khỏi Thẩm phán đình, không còn nhúng tay vào bất kỳ sự vụ nào của thần triều nữa."
Tâm tư Lý Huyền Thương cuồn cuộn, trong lòng chua xót, bóng lưng mang theo vẻ tiêu điều rời khỏi đại điện.
"Lý đình chủ, xin hãy dừng bước."
"Lý đình chủ, không thể xúc động nha!"
"Lý đình chủ, vạn sự từ từ thương lượng."
"..."
Đám người thấy vậy, lòng như lửa đốt, vội vàng lên tiếng giữ lại.
Lý Huyền Thương điếc không sợ súng, bóng dáng biến mất trong đại điện.
"Haiz!"
Lăng Vân Tiêu thở dài một tiếng thật nặng, tâm thần run rẩy, muôn vàn cảm xúc nghẹn ở cổ họng, không sao thốt nên lời.
Những người khác đưa mắt nhìn nhau, đều thấy được sự lo lắng và đắng cay trong mắt đối phương.
Lý Huyền Thương dứt khoát kiên quyết thoát ly Thẩm phán đình, không còn tham gia vào quyết sách của thần triều nữa, đây là tổn thất mà thần triều khó lòng gánh vác nổi.
Xảy ra chuyện này, tâm trạng mọi người vô cùng nặng nề, mặt mày ngẩn ngơ hoang mang.
Sau khi Lý Huyền Thương rời khỏi Vĩnh Hằng đại điện, hắn trở về Thẩm phán đình, đem tất cả vật dụng tượng trưng cho thân phận của mình trả lại hết.
Mọi người không đồng ý cho Lý Huyền Thương thoát ly Thẩm phán đình nên đã cố ém nhẹm tin tức xuống, nhưng nội bộ Thẩm phán đình thì đã sớm biết rõ tất cả.
"Lý đình chủ đã thoát ly Thẩm phán đình rồi, sao lại thế này được chứ?"
"Lý đình chủ đã lập công lao hãn mã cho Thẩm phán đình và thần triều, tại sao lại đột ngột rời đi như vậy?"
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trong này? Tại sao Lý đình chủ lại không có một chút dấu hiệu nào mà rời khỏi Thẩm phán đình chứ?"
"..."
Lý Huyền Thương gia nhập Thẩm phán đình tuy chưa lâu, nhưng lại lập được những chiến công hiển hách, mọi người vô cùng khâm phục hắn.
Sự ra đi của hắn khiến cho sĩ khí Thẩm phán đình chịu đả kích nặng nề, lòng người dao động bất an.