Bên trong đại điện Thẩm phán đình, Lý Huyền Thương phế truất chức Đại nguyên soái của Nam Cung Thương. Nam Cung Thương nói năng lộn xộn, muốn biện bạch nhưng lại chẳng biết nên mở lời thế nào.
"Định vương điện hạ, Đông Phương cung chủ, Trương điện chủ cùng những người khác đang ở bên ngoài cầu kiến."
Lúc này, Nghiêm Pháp bước đến bẩm báo.
Nghe vậy, trong mắt Nam Cung Thương lóe lên tia hy vọng, tựa như kẻ sắp cướp nước vươn tay chộp lấy cọng cỏ cứu mạng cuối cùng.
"Cho bọn họ vào."
Mục đích của đám người này là gì, trong lòng Lý Huyền Thương thừa biết nhưng lại chẳng thèm để vào mắt.
Sau khi Đông Phương Thần Hỏa và những người khác bước vào đại điện, lập tức hành lễ với Lý Huyền Thương.
"Tham kiến Nhiếp chính vương. . ."
Ánh mắt sâu thẳm của Lý Huyền Thương quét qua đám người, khiến trong lòng Đông Phương Thần Hỏa và những kẻ khác bỗng "thịch" một tiếng, chỉ cảm thấy da đầu tê dại, sởn cả tóc gáy.
"Các ngươi cùng nhau tới đây, có chuyện gì bẩm báo?"
Lý Huyền Thương thu lại ánh mắt, ngữ điệu không nghe ra hỉ nộ.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng Đông Phương Thần Hỏa đành đứng dậy mở lời.
"Nhiếp chính vương, chúng ta tới đây vì chuyện Thanh Nguyên giới thất thủ."
Thần sắc Lý Huyền Thương không hề thay đổi, ánh mắt ra hiệu cho Đông Phương Thần Hỏa nói tiếp.
"Thanh Nguyên giới thất thủ, Đỗ Thiếu Khôn tội không thể tha, Nam Cung nguyên sáu cũng khó lòng chối cự trách nhiệm. Nhưng viễn chinh quân đang cần Nam Cung nguyên soái chủ trì đại cục, cúi xin Nhiếp chính vương giơ cao đánh khẽ, để Nam Cung nguyên soái lập công chuộc tội."
Mọi người vốn chẳng quan tâm sống chết của Đỗ Thiếu Càn, nhưng lại buộc phải đứng ra cầu tình cho Nam Cung Thương.
Nam Cung Thương vốn cùng chiến tuyến với bọn họ, vị trí Đại nguyên soái viễn chinh quân vô cùng quan trọng, tuyệt đối không thể đánh mất.
Đông Phương Thần Hỏa nói xong, Lý Huyền Thương trầm mặc không nói một lời, trong đại điện tĩnh mịch đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Một thứ áp lực vô hình ập thẳng xuống đầu, Đông Phương Thần Hỏa cùng những kẻ khác đã sớm bị mồ hôi lạnh thấm ướt lưng, ngồi mà như ngồi trên đinh.
Khoảnh khắc sau, Lý Huyền Thương mới chậm rãi cất lời: "Các ngươi có thể lui về rồi, hãy làm cho tốt bổn phận của mình, đừng để ta phải phế truất các ngươi."
Lý Huyền Thương trực tiếp hạ lệnh đuổi khách, câu nói thốt ra càng khiến bọn họ dựng tóc gáy.
"Nhiếp. . ."
Mọi người còn muốn lên tiếng, nhưng khi bắt gặp ánh mắt lạnh băng thấu xương của Lý Huyền Thương, đành nuốt ngược những lời sắp chực trào lên cổ họng xuống.
"Chúng ta cáo tui. . ."
Đám người cung kính lui ra ngoài, chuyện của Nam Cung Thương bọn họ đã tận lực rồi.
Không lâu sau, triều đình công khai tin tức Thanh Nguyên giới thất thủ ra bên ngoài, lập tức gây ra một trận sóng gió kinh hoàng.
"Cái gì? Thanh Nguyên giới thất thủ rồi, thế này thì phải làm sao bây giờ?"
"Thanh Nguyên giới là vựa lúa trọng yếu của thần triều, sao có thể để mất chứ?"
"Triều đình đang làm cái quái gì vậy?"
". . ."
Tin tức lan truyền nhanh chóng, bách nhân oán thán khắp nơi, hoảng sợ bất an.
Dân lấy ăn làm đầu, trong nhà có lương, đáy lòng mới vững, đây là bản năng được khắc sâu tận xương tủy nhân tộc.
Đánh mất Thanh Nguyên giới - vựa lúa trọng yếu này, lòng người hoang mang, ăn ngủ không yên.
Cùng lúc tin tức Thanh Nguyên giới thất thủ được công bố, triều đình còn ban hành một tờ cáo thị khác.
Thần triều đã gieo trồng lương thực tại Linh giới, hoàn toàn đủ sức thay thế Thanh Nguyên giới, bách tính không cần phải lo lắng về vấn đề lương thực.
Tờ cáo thị này nhanh chóng trấn an lòng dân, khiến những bách tính đang hoảng sợ có thể yên tâm phần nào.
Ngay sau đó, triều đình liên tiếp tung ra hai đạo cáo thị.
Đỗ Thiếu Càn chưa đánh đã chạy, sắp tới sẽ bị hành quyết tại đài hành hình ở đế đô.
Đây là lần đầu tiên thần triều công khai hành quyết một vị cao quan cảnh giới Động Thiên, toàn bộ thần triều đều chấn động vì điều này.
"Cảnh giới Động Thiên thực lực cường đại, chi bằng cho hắn một cơ hội để lập công chuộc tội?"
Phần lớn mọi người cảm thấy tiếc nuối.
Cảnh giới Động Thiên đủ sức bức xạ rộng khắp mấy châu, cứ thế xử tử thì quá lãng phí.
"Một kẻtham sinh sợ chết (tham sống sợ chết) như thế thì giữ lại làm gì, chẳng lẽ còn trông mong hắn ra trận giết giặc hay sao?"
Một số người lại cho rằng Đỗ Thiếu Càn ham sống sợ chết, đáng phải xử tử để uy hiếp những kẻ khác, làm gương cho kẻ khác noi theo.
So với cáo thị trước đó, việc Trương Nhược Huyền nhậm chức Đại nguyên soái viễn chinh quân ngược lại không gây ra chấn động quá lớn.
Đỗ Thiếu Càn cuối cùng vẫn không thoát khỏi cái chết, dưới sự chứng kiến của vô số bách tính, hắn bị xử tử công khai.
Trương Nhược Huyền nhậm chức Đại nguyên soái viễn chinh quân, dùng thủ đoạn lôi đình chấn chỉnh lại toàn bộ quân đội.
Trương Nhược Huyền chiến công hiển hách, lại là cường giả Động Thiên cảnh trung kỳ, sau lưng còn có sự hậu thuẫn của Lý Huyền Thương, viễn chinh quân dù trong lòng có bất mãn cỡ nào cũng chẳng dám trái lệnh.
"Ầm!"
Một luồng dao động chấn động thiên không phóng thẳng lên mây, nhưng còn chưa kịp lan tỏa đã bị Lý Huyền Thương áp chế xuống.
"Hiền huynh."
Cảm nhận được khí tức quen thuộc, Lôi Thiên Quyết lộ vẻ mừng rỡ, nhanh chóng bước đến nơi bế quan của Lệnh Hồ Sơn Hà.
Chẳng mấy chốc, Lệnh Hồ Sơn Hà bước ra từ cấm địa bế quan với sải bước hiên ngang.
"Ha ha ha, hiền huynh, chúc mừng ngươi đã đột phá."
Lệnh Hồ Sơn Hà đột phá Động Thiên cảnh hậu kỳ khiến Lôi Thiên Quyết vui mừng khôn xiết, hắn bước lên một bước, bàn tay giáng mạnh vỗ lên vai đối phương.
"May mắn mà thôi."
Lệnh Hồ Sơn Hà tỏ vẻ may mắn, suýt chút nữa là hắn đã không thể đột phá, bỏ mạng giữa thiên địa rồi.
"Đi, chúng ta đi ăn mừng cho thật thỏa thích."
Hai người nhanh chóng rời đi, muốn cùng nhau nâng ly cạn chén.
Tin tức Lệnh Hồ Sơn Hà đột phá Động Thiên cảnh hậu kỳ đã bị Lý Huyền Thương áp xuống, chỉ có một mình Lôi Thiên Quyết biết chuyện.
Cục diện hiện tại thay đổi trong chớp mắt, Lý Huyền Thương cần phải ẩn giấu bớt một phần thực lực.
Không lâu sau khi Lệnh Hồ Sơn Hà đột phá, Mộ Dung Vân Thiên - người đã rời khỏi thần triều hơn nửa năm - nay đã quay về.
"Nhiếp chính vương, Phật giới bọn họ cự tuyệt liên minh với thần triều."
Khoảng thời gian này, Mộ Dung Vân Thiên đã lần lượt viếng thăm Thú giới, Phật giới và Huyền giới, nhưng tất cả đều từ chối thần triều.
"Ngươi vất vả rồi, lui xuống nghỉ ngơi trước đi!"
Lý Huyền Thương nghe vậy có chút thất vọng, nhưng cũng không quá để tâm.
Sau khi Mộ Dung Vân Thiên lui xuống, Lý Huyền Thương rơi vào trầm tư.
"Chư thiên vạn giới không đáng tin cậy, xem ra chỉ có thể nhanh chóng nâng cao thực lực của thần triều mà thôi."
Kế hoạch liên minh với chư thiên vạn giới để cùng kháng cự vực sâu và trùng tộc đã thất bại, Lý Huyền Thương đành từ bỏ ý tưởng viển vông trước đó, tự mình mưu tính đường sống.
Tiếp theo, hắn phải để Tô Tinh Hải và Bạch Mãnh đột phá Động Thiên cảnh hậu kỳ, đồng thời cũng phải tìm cách giúp Thần đế khôi phục thực lực.
"Cần phải bố cục tại Thủy Nguyên đại lục, nếu chư thiên vạn giới lụi tàn, Thủy Nguyên đại lục chính là đường lui của thần triều."
Tâm tư Lý Huyền Thương cuồn cuộn chuyển động, lo xa trước những biến cố.
Cùng lúc đó, Hồn đế đã đến Thái Ất môn, trò chuyện cùng vị chưởng giáo phái này.
"Hồn đế, lão phu có thể ra tay, cái giá phải trả là ba viên Vạn Hồn quả."
Nghe vậy, Hồn đế khẽ nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
"Được."
Chỉ cần có thể trảm sát Lý Huyền Thương, cướp lại những kẻ Vô Cấu thể như Huyền Linh tử, thì ba viên Vạn Hồn quả có tính là gì.
"Khi nào thì ra tay?"
Thái Ất chưởng giáo muốn nhanh chóng ra tay để thu về Vạn Hồn quả.
"Không vội, đến lúc đó ta sẽ thông báo cho ngươi."
Hồn đế vẫn cần phải chuẩn bị một số thứ để đảm bảo vạn vô nhất thất.
Dưới bầu trời sao tối tăm vô tận, một đại quân trùng tộc cường đại đến mức đủ sức dẫm nát tinh hà đang rầm rộ tiến đến, như muốn nuốt chửng cả đất trời.
Chúng tựa như hồng thủy diệt thế, đi đến đâu cỏ cây tàn lụi đến đấy, sinh cơ tuyệt diệt.
Tại trung tâm vũ trụ, một vùng đất vô thượng nào đó vang lên một giọng nói uy nghiêm.
"Chủ lực trùng tộc đã xuất hiện, mau chóng phái người đi điều tra."
Dứt lời, mấy đạo lưu quang nhanh chóng phóng ra, biến mất ở tận chân trời.
"Nhiếp chính vương, Thiên giới đang hứng chịu đợt tấn công mãnh liệt, Thiên tộc phái người đến cầu viện chúng ta."
Vệ Thiên Phong đến bẩm báo.
Vực sâu phát động đợt tấn công hung ác nhắm vào Thiên giới khiến nơi đây bại lui liên tục, chỉ có thể cầu cứu thần triều.
Lý Huyền Thương rơi vào giằng co, không biết có nên xuất binh chi viện hay không.
Thiên giới hiện tại chính là một vũng lầy chiến tranh, nếu tiếp tục đổ lực lượng vào đó, thần triều sẽ khó mà rút thân ra được.
Nhưng nếu cứ trơ mắt nhìn Thiên giới diệt vong, lực lượng của vực sâu sẽ càng trở nên cường đại hơn, cực kỳ bất lợi cho thần triều.