Lời này vừa thốt ra, người bên cạnh lập tức hết buồn ngủ, vội vã hỏi dồn: "'Xử' là 'xử' kiểu nào cơ?"
Gã thọt lùn tịt liếm liếm bờ môi, dường như đang hồi tưởng dư vị của chuyện gì đó, hỏi ngược lại: "Mày bảo 'xử' kiểu nào?"
Người bên cạnh vừa nghe giọng điệu này liền lập tức nhận ra đúng như những gì gã đang nghĩ trong đầu, vội vàng hỏi tiếp: "Cháu gái mày bao nhiêu tuổi, mày 'xử' con bé thế nào?"
Gã thọt lùn tịt ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía, thấy xung quanh không có ai, bấy giờ mới tiếp tục nói:
"Mười một tuổi, người hơi gầy một chút, trước sau như một chẳng có ngực mông gì, cơ mà non lắm, hắc hắc."
Người bên cạnh đâu muốn nghe chuyện này, sốt ruột gặng hỏi: "Rốt cuộc mày lừa 'xử' được con bé bằng cách nào?"
Gã thọt lùn tịt giơ ngón tay chỉ chỉ vào đầu mình, cười hắc hắc nói: "Con bé từ nhỏ chỗ này đã có vấn đề rồi, ngày thường ngơ ngơ ngác ngác.
Hôm đó, anh trai tao có việc phải đi xa.
Đợi ổng đi rồi, tao chớp lấy thời cơ, bảo với con cháu gái rằng, đi theo chú, chú dẫn đi mua kẹo hồ lô.
Nó vừa nghe thấy kẹo hồ lô là hớn hở ngay tắp lự.
Sau đó, nó vui vẻ tung tăng đi theo tao, tao đi trước, nó đi sau, chắc trong đầu chỉ toàn nghĩ tới kẹo hồ lô."
Gã dừng lại một chút, hạ thấp giọng nói: "Tao dắt nó ra cánh rừng ngoài làng, bảo với nó rằng thực ra kẹo hồ lô chú đã mua sẵn từ lâu rồi, đang giấu ở trong đũng quần đây này.
Nó mở to mắt thèm thuồng nhìn tao, bắt đầu chảy cả nước dãi.
Tao bảo nó ngồi xổm xuống, bảo là sẽ lôi kẹo hồ lô ra cho nó ăn.
Nó ngoan ngoãn ngồi xổm xuống ngay, dán mắt nhìn chằm chằm vào đũng quần tao, hắc hắc..."
Nói tới đây, gã thọt lùn tịt cố ý ngừng lại, để lộ ra một nụ cười cực kỳ bỉ ổi bẩn thỉu.
Người bên cạnh sốt ruột, trong đầu đã mường tượng ra những cảnh tượng khiến toàn thân bứt rứt rạo rực, không ngừng giục giã: "Sau đó thì sao, có phải mày bảo cái thứ đó của mày là kẹo hồ lô, rồi lừa nó..."
Nói tới đây, gã cố ý ngừng lại, nhìn vào mắt gã thọt lùn tịt, dùng ánh mắt để truyền tải những lời còn chưa nói hết.
Gã thọt lùn tịt bắt trúng ý vị trong ánh mắt ấy, nhướn mày một cái, vẻ bỉ ổi càng đậm hơn, nhưng vẫn không mở miệng.
"Nói mau, có phải không!?"
Người bên cạnh càng sốt ruột thì gã thọt lùn tịt lại càng không vội.
Gã cố tình treo khẩu vị của đối phương lên lơ lửng không nói, dường như vô cùng hưởng thụ cảm giác này.
Người bên cạnh thấy vậy cũng hiểu ý của gã, tiếp tục gặng hỏi, chỉ thiếu điều viết thẳng lên mặt mấy chữ: 'Tao xin mày đấy đại ca, nói mau đi, làm ơn nói nhanh lên'.
Trôi qua ròng rã mười mấy nhịp thở, hư vinh trong lòng gã thọt lùn tịt đã được thỏa mãn, đang định mở miệng kể tiếp.
Thế nhưng, gã vừa toan cất lời thì cách đó vài bước chân phía sau lưng bỗng vang lên một giọng nói đầy tức tối bực dọc:
"Mẹ kiếp nó chứ, cái thằng thọt chết tiệt kia, ông đây chẳng qua chỉ uống quỵt của nhà nó tí rượu, thế mà nó dám báo quan bắt ông, hại ông phải trốn chui trốn lủi tới cái xó xỉnh rách nát này.
Con mẹ nó chứ, đừng để ông đây gặp lại thằng thọt nào nữa, bằng không gặp thằng nào ông đập nát thằng đó!"
"Ái chà~~"
Tào Bút vừa lầu bầu chửi rủa vừa bỗng nhiên lảo đảo một cái, giẫm thẳng lên chiếc chân lành lặn của gã thọt.
Hắn đứng vững lại người, lập tức quay đầu mắng xối xả: "Mẹ kiếp nhà mày, chân cẳng mày để cái kiểu chó gì thế hả?
Suýt chút nữa ngáng chân ông đây làm ông ngã sấp mặt."
"Ông đây nói cho mày biết, chuyện này không có một lượng bạc thì đừng hòng xong chuyện!"
Nói dứt lời, hắn trừng mắt hung tợn nhìn hai người dưới đất.
Gã thọt lùn tịt bị cắt đứt hứng thú đã đành, lại còn bị giẫm cho một phát vô cớ.
Lúc này đối phương chẳng những không xin lỗi, mà lại còn quay ngoắt lại vừa ăn cướp vừa la làng.
Tính khí nóng nảy của gã lập tức bốc hỏa, chỉ tay vào mặt Tào Bút mắng trả: "Mẹ kiếp nhà mày đi đứng không có mắt, giẫm trúng chân ông nội mày mà không nhận lỗi thì thôi, lại còn dám tống tiền ông nội mày, tưởng ông nội đây bị dọa mà lớn lên đấy à?"
Vừa nói, gã vừa kéo lê một bên chân tật nguyền, chống gậy hung hăng hùng hổ đứng bật dậy.
Tào Bút thấy thế bỗng nhiên chuyển từ giận sang cười, cất giọng mỉa mai thật to: "Tao lại tưởng là ai chứ!
Hóa ra là một thằng thọt à?!
Ha ha, ha ha ha, ha ha ha ha!!"
"Mẹ kiếp nhà mày đứng còn không vững, mà cũng dám to mồm đòi đọ với ông đây à?
Con mẹ nó chứ, từ bao giờ mà một con chó hoang tàn phế cũng dám sủa to lối đấy?"
"Ông cảnh cáo mày, đừng có dùng cái ánh mắt đó mà nhìn ông.
Cái ngữ tàn phế chết tiệt như mày, ông nhìn thêm một cái thôi cũng thấy lợm giọng buồn nôn.
Mày mà còn dùng ánh mắt đó làm ông thấy tởm lợm, tin hay không lát nữa ông đập gãy nốt cái chân lành lặn còn lại của mày?"
Gã thọt lùn tịt bị Tào Bút chế giễu không thương tiếc, lòng tự trọng hoàn toàn bị chà đạp tổn thương sâu sắc.
Phải biết rằng trước kia gã vốn là một người lành lặn, kể từ sau khi bị đánh gãy chân và đuổi khỏi làng, gã đã phải chịu không biết bao nhiêu ánh mắt khinh bỉ và ghẻ lạnh của người đời.
Giờ phút này bị sỉ nhục đến mức ấy, gã tức đến độ cảm giác lồng ngực như sắp nổ tung ra.
Nếu ánh mắt có thể giết người thì lúc này gã đã phanh thây Tào Bút ra thành trăm mảnh.
"Rắc!"
Tào Bút không một dấu hiệu báo trước vung chân tung ra một cú đá, nện thẳng vào chiếc chân lành của đối phương.
Âm thanh xương cốt gãy lìa giòn giã vang vọng khắp góc phố.
"Aaaaa!!"
Một tiếng thét chói tai đến đinh tai nhức óc vang lên, gã thọt lùn tịt mất thăng bằng ngã nghiêng sang một bên, đập rầm xuống mặt đất.
"Đã cảnh cáo mày rồi, bảo mày đừng có dùng cái ánh mắt tởm lợm đó nhìn ông nữa, giờ thì hay rồi nhé, một cái chân lành cũng chẳng còn."
"Phì! Thằng thọt chết tiệt, đáng đời!"
Tào Bút nhổ toẹt một bãi nước bọt sang bên cạnh, vẻ mặt tràn đầy sự ghê tởm chán ghét.
Tên lưu dân bên cạnh bị biến cố bất thình lình này dọa cho ngây ngốc chết sững, gã không ngờ người lạ mặt vừa xuất hiện lại hung bạo và ra tay tàn nhẫn đến mức nhường này.
Rõ ràng là đối phương giẫm lên chân gã thọt, thế mà lại còn quay sang vu vạ đổ tội cho gã thọt.
Gã thọt chẳng qua vì tức mình mà cãi lại hai câu, thế mà hắn liền đập gãy luôn chiếc chân lành của gã thọt.
Thế đạo này đúng thật là ngày một loạn lạc, luật pháp thuở trước căn bản chẳng còn chút tác dụng nào nữa rồi.
"Nhìn cái gì mà nhìn? Nhìn mẹ mày à, cái đồ chó đẻ này, nằm ngủ chung một chỗ với cái thằng thọt chết tiệt này thì chắc cũng chẳng phải loại tốt lành gì."
Tào Bút đột ngột quay đầu trừng mắt về phía tên bên cạnh, mở miệng chửi thẳng mặt.
Tên bên cạnh thấy thế vội vàng cúi gầm mặt xuống, không dám hé răng nửa lời.
"Mẹ kiếp, ông đây đang nói chuyện với mày mà mày dám coi thường ông à, muốn ăn đòn!"
Tào Bút đột ngột ra tay với tên lưu dân bên cạnh, chẳng nói chẳng rằng giáng cho gã mấy cú đá liên tiếp.
"A... a... a a a... Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, là con sai rồi, con không nên nhìn ngài... Xin ngài đừng đánh nữa."
Tào Bút không hề dừng chân, tiếp tục đá tới tấp, vừa đá vừa chửi: "Mày bảo ông dừng là ông dừng à?
Mẹ kiếp mày tưởng mày là ai hả? Ông đây việc quái gì phải nghe theo lời mày?"
Thực chất, trong lòng Tào Bút nghĩ rằng: Chỉ bằng cái vẻ hóng hớt hăng hái ban nãy của tên này, tội chết có thể miễn, nhưng tội sống khó tha.
Tuy rằng chưa bắt được bằng chứng phạm tội thực tế của gã, nhưng mười phần thì chín phần cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì.
Chỉ tiếc là Đao Ba Nữ vẫn còn đang ngủ say, nếu không chỉ cần để con bé ngửi một cái là có thể định tội phân xử ngay.
"A! A a!!"
Gã thọt bị đá gãy chiếc chân lành vẫn đang gào thét thảm thiết, đau đớn đến mức ôm chặt lấy chân lăn lộn quằn quại trên mặt đất.
Tào Bút nhìn thấy cảnh tượng đó, trong lòng cười lạnh một tiếng.
Nhớ lại câu chuyện gã vừa kể ban nãy, ánh mắt hắn càng thêm băng lãnh thấu xương.
Chuyện gã ra tay với chính cháu gái ruột của mình, tạm thời chưa bàn tới tính xác thực thật giả.
Nhưng khi gã thốt ra lời rằng đứa cháu gái đó là một đứa đầu óc có vấn đề, điều đó đã hoàn toàn khơi gợi lại một số ký ức tồi tệ của Tào Bút ở kiếp trước.
Ở kiếp trước, cũng có những kẻ súc sinh chuyên nhắm vào những phụ nữ thiểu năng trí tuệ để làm nhục, hành vi đê tiện hèn hạ tới mức Tào Bút đã bao phen ngồi trước màn hình mà hận không thể chém chết sạch lũ súc sinh đó.
Hắn không tài nào hiểu nổi, vì sao lại có những kẻ mất hết nhân tính táng tận lương tâm đến mức độ ấy, lại vươn bàn tay bẩn thỉu nhắm vào những số phận yếu thế vốn dĩ chẳng có khả năng tự chăm sóc bản thân?
Đáng tiếc thay, ở kiếp trước hắn chỉ là một tên làm công ăn lương bình thường, đối với những vụ việc tồi tệ được đăng tải trên báo chí tin tức, hắn hoàn toàn bất lực chẳng thể làm được gì.
Chỉ có thể cách qua một màn hình mà bất lực nổi cơn cuồng nộ, điên cuồng nguyền rủa lũ súc sinh kia.
Giờ đây, đã đặt chân tới thế giới dị giới này, lại còn 'mở hack' thành công, gặp phải loại chuyện này nếu như không làm được gì thì đến bản thân hắn cũng tự khinh bỉ chính mình.
Bởi cơn thịnh nộ xuyên suốt hai kiếp người, hắn căn bản chẳng buồn đi xác minh xem chuyện đó là thật hay giả nữa.
Trong sâu thẳm thâm tâm, hắn thậm chí còn hi vọng lần này mình đang lạm sát kẻ vô tội, thà rằng gánh chịu nghiệp lực trên lưng, cũng không muốn trên thế gian này thực sự tồn tại một bé gái đầu óc khiếm khuyết, bị lừa gạt, bị tổn thương và chà đạp như thế.