Chính vì thế.
Vội vã đến, vội vã đi, không dám dừng lại, thậm chí cường giả của thất tông còn ngầm đạt được một trí đồng lòng với nhau.
Cố ý phong tỏa tin tức về Vong Ưu Các, quy hoạch ngàn dặm giang sơn quanh Vong Ưu Các thành vùng đất cấm.
Đệ tử trong môn phái khi đi qua nơi này đều phải đi đường vòng, không được bước vào, kẻ nào vi phạm sẽ bị trục xuất khỏi tông môn.
Về phần lý do thì cứ tiện tay tìm đại một cái, dù có phần miễn cưỡng nhưng bọn họ là những kẻ định ra quy củ, người trong tông môn tự nhiên cũng chỉ đành tuân theo.
Lâu dần, vùng sơn dã này không còn ai ngó ngàng tới nữa.
Cường giả thất tông cảm thấy sợ, sợ học sinh đệ tử mà Giang Tiên từng dạy bảo trong tông môn sẽ không quản đường xá xa xôi mà rời bỏ tông môn để đến đầu quân cho Giang Tiên.
Đến lúc đó nếu bọn họ không dám ngăn cản thì coi như lỗ vốn to rồi.
Dù sao thì trong trấn nhỏ, những học sinh được Giang Tiên dạy dỗ suốt một giáp kia, phần lớn đều đã trở thành nhân vật lãnh đạo trong thế hệ trẻ của các tông môn.
Trong khoảng thời gian trôi qua, bọn chúng còn được dốc hết tâm sức ra bồi dưỡng.
Nếu thật sự dâng không thành quả cho Giang Tiên, bọn họ đúng là chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay, đau đớn thế nào chỉ có tự mình hiểu rõ.
Mất mát này, bọn họ không gánh vác nổi.
Tương tự, bọn họ cũng sợ chuyện Giang Tiên lập ra tông môn sẽ khiến cả thiên hạ đều biết rõ.
Đến lúc đó, sơn môn này e là sẽ bị thiên kiêu trong thiên hạ giẫm nát.
Đến lúc ấy.
Chỉ cần Giang Tiên muốn, thì đừng nói là thu hồi toàn bộ khí vận một giáp của trấn nhỏ, e là về sau toàn bộ khí vận của cả Tiên Châu cũng sẽ bị một mình hắn chiếm trọn.
Đương nhiên, nói đi cũng phải nói lại, bọn họ làm thế chẳng khác nào tự bịt tai trộm chuông, bởi vì chỉ cần Giang Tiên muốn, bọn họ căn bản không thể ngăn cản được, chẳng phải sao?
Trừ phi.
Tam giáo tổ sư, ba vị lão thần tiên giáng thế, quyết đấu một trận với thiếu niên kiếm tiên, khi đó mới có cách phá cục.
Nhưng tam giáo tổ sư tuy uy danh hiển hách, lại chẳng ai biết bọn họ đã đi đâu.
Tự nhiên là không một ai hay biết.
Hơn nữa.
Lão thần tiên từ trước đến nay chưa từng quản chuyện nhân gian, cho dù yêu thú Nam Hoang có tập kích, cũng chẳng thấy bọn họ ra tay can thiệp.
Bàng quan với chúng sinh.
Chính vì thế.
Mới có câu nói kia.
Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu; thánh nhân bất nhân, dĩ bách tính vi sô cẩu.
Những lão thần tiên như tam giáo tổ sư, chính là kiểu thánh nhân trong miệng người đời.
Là sự tồn tại đáng sợ từng trải qua thời đại thần minh thuở trước.
Về chuyện này.
Giang Tiên tuy ở trong núi nhưng cũng biết rõ mồn một, những kẻ nào từng đến đây, bọn họ đã làm những gì, bao gồm cả những trò mờ ám lén lút sau lưng.
Giang Tiên đều nắm rõ như lòng bàn tay, trong lòng sáng như gương.
Sở dĩ Giang Tiên không can thiệp, không phải vì hắn độ lượng hay khinh thường việc tranh đấu với bọn họ.
Chỉ là những gì bọn họ làm lại vô tình phù hợp với suy nghĩ của Giang Tiên mà thôi.
Bản thân Giang Tiên vốn không muốn sớm vướng vào những tranh chấp thế tục.
Hắn dựng lên một tòa sơn môn là thật, nhưng cũng chỉ muốn cho mấy người một mái nhà, một nơi dừng chân mà thôi.
Chưa từng nghĩ đến chuyện thật sự khai tông lập phái, truyền đạo thiên hạ, xưng bá toàn bộ Tiên Châu.
Không cần thiết.
Hắn cũng chẳng có tâm tư và tâm trạng đó.
Càng chưa từng nghĩ tới việc tìm vài đệ tử đến để truyền thừa y bát của mình.
Kẻ yếu tụ lại một chỗ, kẻ mạnh đi độc hành.
Đó là tín điều mà Giang Tiên vẫn luôn tôn sùng.
Ở một thế giới như thế này, số lượng có ích gì sao?
Trong mắt hắn, điều đó không đáng nhắc tới, mười vạn đệ tử thì sao, trăm vạn tu sĩ thì thế, trong mắt kẻ mạnh, chẳng qua cũng chỉ là một bầy kiến đông hơn một chút mà thôi.
Giẫm chết các ngươi, cũng chỉ tốn thêm chút thời gian mà thôi.
Có tác dụng gì chứ.
Giống như kiếp trước, trên Tiên Thành, trận chiến yêu thú tập kích cuối cùng đánh suốt cả một năm trời.
Dư Khinh Linh nhớ rõ, đánh đến tháng thứ ba, trên đầu thành chỉ còn lại mỗi Giang Tiên và Diệp Khinh Linh.
Nhưng chính là như thế, chỉ còn lại hai người bọn họ mà vẫn thủ gần mười tháng.
Thực ra vẫn có thể thủ tiếp.
Giang Tiên vẫn còn có thể chiến đấu.
Chỉ là Diệp Khinh Linh không chịu lùi bước, cuối cùng tiến không có đường đi, lùi không có cửa trốn, lại không muốn chạy trốn, Diệp Khinh Linh mang lòng tro nguội, chiến đấu đến chết mà thôi.
Đúng vậy.
Diệp Khinh Linh của kiếp trước không phải thực sự kiệt sức mà chết, mà chỉ là nàng mang lòng chí tử mà thôi.
Giang Tiên hiểu rõ.
Hắn cũng biết mình không khuyên nổi cô nương này, thế nên mới chọn ở bên cạnh nàng, cho đến khi nàng toại nguyện, chiến tử trên đầu thành.
Giang Tiên đau đớn đến tột cùng, phẫn nộ nhường nào, vì nàng mà thấy bất công, trong cơn giận dữ đã hiến tế chúng sinh.
Hắn cũng chẳng muốn sống nữa.
Nhưng hắn và Diệp Khinh Linh không giống nhau, Diệp Khinh Linh thất vọng với thiên hạ sau lưng nên chọn cách trừng phạt chính mình.
Còn Giang Tiên thì khác, hắn chọn hủy diệt tất cả.
Diệp Khinh Linh còn sống, hắn liền thay nàng bảo vệ bọn họ.
Diệp Khinh Linh chết, hắn liền giết sạch bọn chúng để trút giận.
Suy cho cùng.
Diệp Khinh Linh của kiếp trước, thiện lương là thật, nhưng cũng rất yếu đuối, cuối cùng một lòng tìm chết, há chẳng phải là một hình thức biểu hiện của sự trốn tránh hay sao.
Ngày hôm đó.
Chu Tước càm ràm rằng Diệp Khinh Linh quá nhân từ thì chắc chắn sẽ bị liên lụy, Giang Tiên nghe thấy phản ứng đầu tiên chính là nhìn về phía Diệp Khinh Linh.
Diệp Khinh Linh của kiếp trước chính là như thế.
Người ta vẫn luôn nói người tốt không sống thọ, câu này chưa bao giờ là một lời nói đùa, càng không phải là một lời trêu chọc.
Mà là sự thật.
Sự thật chính là như thế.
Diệp Khinh Linh có tâm địa thiện lương đương nhiên không có lỗi, cái sai duy nhất là nàng và Giang Tiên đều chưa đủ mạnh.
Cho nên.
Trên thế giới này chỉ có một loại chính sự, đó chính là sự cường đại.
Trên thế giới này cũng chỉ có một loại tội lỗi, đó chính là sự nhỏ bé.
Yếu đuối chính là tội ác lớn nhất.
Không thể tránh khỏi.
Dù sao thì thế giới tiên chân từ trước đến nay không có luật lệ, cũng giống như loài động vật trên thảo nguyên, sói ăn cừu, cừu ăn cỏ.
Ngươi không thể bảo rằng chúng có tội, phải không?
Bốn chữ.
Cá lớn nuốt cá bé.
Cho nên, thà rằng mở cửa thu đồ đệ, gom một đống người về, Giang Tiên vẫn cảm thấy tu luyện thật tốt, khiến bản thân trở nên mạnh mẽ thì đáng tin cậy hơn.
Đương nhiên còn có một nguyên nhân chủ yếu khác là Giang Tiên thích sự thanh tịnh một chút.
Nếu thực sự thu một đống đồ đệ, rồi đám đồ đệ này lại thu thêm một đống đồ đệ nữa, đồ đệ của đồ đệ lại tiếp tục thu đồ đệ.
Vậy thì mối quan hệ này thật sự sẽ trở nên cực kỳ hỗn loạn.
Vướng bận quá nhiều, bản thân lại còn phải cung cấp sự che chở cho bọn chúng, vô cùng nhạt nhẽo.
Hơn nữa.
Ai mà biết bản thân có thể ở lại nhân gian này bao lâu chứ.
Hắn luôn đến rồi đi, dừng chân ở một nơi trong một khoảng thời gian, rồi lại giương buồm khởi hành, đến lúc đó hắn có thể mang tất cả mọi người đi theo sao?
Hiển nhiên là không thể.
Đã như thế, những kẻ không theo kịp bước chân của hắn, dứt khoát đừng lên con thuyền này của hắn nữa.
Đỡ phải đến lúc gió thu nổi lên, sau buổi hoàng hôn, lúc viễn hành lại đủ thứ bịn rịn, bi thương cho xuân thu muộn phiền, phải không nào.
Cứ để mặc nó đi, lười thèm đếm xỉa tới.
Năm tháng trong núi, gió mát trăng thưa, ở lâu cũng sẽ cảm thấy chán ngấy.
Năm thứ năm Vong Ưu Các được thành lập, Chu Tước phá cảnh thành tiên, tìm lại được một số ký ức, học được một số thần thông.
Lợi hại nhất hình như gọi là Đại Nhật Phần Thế Lục.
Cực kỳ hung hãn.
Chu Tước cảm thấy mình đã lợi hại rồi, bèn đánh nhau với Tiểu Hắc, kết quả bị đánh cho một trận tơi bời, vô cùng đau khổ.
Diệp Khinh Linh mượn cớ an ủi Chu Tước một cách vụng về, lại một lần nữa thỉnh cầu Giang Tiên cho phép xuống núi đi dạo cùng Chu Tước.
Dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên.
Từ khi nàng thành tiên tính đến nay đã là hai năm, Diệp Khinh Linh đã tìm hắn nói chuyện xuống núi rất nhiều lần, giống hệt như Đại Tráng lúc trước.
Nhưng Giang Tiên vốn luôn có cầu tất ứng với Diệp Khinh Linh lại liên tục từ chối, không đồng ý.
Thế nhưng lần này, Giang Tiên lại đồng ý, thốt ra một chữ.
"Được."
Lại bồi thêm một câu.
"Sớm đi sớm về!"