Hơn nữa, cây cối biết phát sáng, điều này có bình thường không chứ?
Nghĩ đến đây, hắn mang theo thắc mắc mở lời: "Phát sáng sao? Là do bản thân loài cây đó, hay là vì nguyên nhân nào khác?"
"Là do chính loài cây đó!
Nó được gọi là Dạ Quang Mộc, lớp vỏ cây của nó vào ban đêm sẽ phát ra ánh sáng màu xanh lam nhạt.
Ban đêm nhìn vào, cả ngọn núi lấp lánh như ngàn vạn vì sao... Bình thường, người Mao Lỗ sẽ lột vỏ cây dán ở những nơi thường xuyên qua lại hoạt động, không cần thắp đèn cũng có thể nhìn thấy đường."
Tào Bút hình dung ra cảnh tượng đó.
Ánh sáng màu lam, núi rừng u tối, có chút giống thế giới trong phim Avatar nhỉ.
"Người Mao Lỗ trông như thế nào?"
"Người Mao Lỗ thấp bé hơn chúng ta, nhưng vô cùng tinh tráng.
Làn da của bọn chúng có màu nâu, tròng mắt màu đen, nhưng đồng tử to hơn chúng ta, ban đêm có thể nhìn rõ mọi vật.
Nghe nói là do quanh năm suốt tháng chui rúc trong rừng sâu núi thẳm nên đôi mắt mới tiến hóa thành như vậy.
Chính vì nguyên nhân này mà phần lớn người trong tộc bọn chúng thích nghỉ ngơi vào ban ngày và hoạt động vào ban đêm."
"Nơi nghỉ ngơi của bọn chúng cũng rất đặc biệt, hoàn toàn khác với chúng ta và tộc Hung Cốt.
Bọn chúng sống ở trên cây, cư ngụ trong một thứ gọi là Đằng Ốc.
Đằng Ốc thông thường cách mặt đất chừng ba bốn trượng, nếu không trèo lên trên thì căn bản không thể nào nhìn thấy.
Bọn chúng ra vào đều dựa vào thang mây dây leo, ban ngày thu thang lên, ban đêm thả xuống, người ngoài căn bản không tài nào tìm ra được."
Tào Bút ngẫm nghĩ một chút, cảm thấy thứ này có chút giống như phiên bản nâng cấp cao cấp của nhà sàn.
"Đúng rồi, người Mao Lỗ sùng bái vạn vật hữu linh."
Chu nương tử dường như nhớ ra điều gì đó: "Bọn chúng tin rằng mỗi một cái cây, mỗi một sợi dây leo, mỗi một tảng đá trong núi đều có linh hồn trú ngụ.
Bởi vậy trước khi vào núi phải làm lễ tế, trước khi đốn cây phải cầu nguyện, khi săn được con mồi phải chừa lại một phần để hiến tế cho sơn linh.
Nếu bất kính sẽ bị thần linh nguyền rủa, lạc lối trong núi sâu, vĩnh viễn không thể bước ra ngoài..."
"...Người Mao Lỗ đánh trận cũng không giống chúng ta."
Thấy Tào Bút chăm chú lắng nghe, Chu nương tử liền nói tiếp:
"Bọn chúng hầu như không dàn trận, cũng không liều mạng đối đầu trực diện.
Khi quan quân tiến vào núi bao vây tiêu diệt, bọn chúng liền ở trong rừng chơi trò trốn tìm với chúng ta.
Rõ ràng nghe thấy xung quanh toàn là tiếng động của bọn chúng, nhưng lại tuyệt nhiên không thấy bóng người đâu.
Đợi đến khi quân ta mệt mỏi dừng lại nghỉ ngơi, bất thình lình một mũi tên từ trên cây bắn xuống, người liền mất mạng."
"Bọn chúng dùng vũ khí gì?"
"Chủ yếu là cung tiễn."
Chu nương tử nói: "Cung không lớn nhưng lực đạo rất mạnh, ở cự ly gần có thể bắn xuyên qua giáp da.
Đầu mũi tên được tẩm qua nước cốt của một loại thực vật gọi là Độc Cức, hễ bắn trúng là vết thương lập tức thâm đen thối rữa, không có thuốc giải tương ứng thì cực kỳ khó xử lý.
Còn có một loại tên, đầu mũi tên là vật sống."
"Vật sống?"
"Ừm, có một loại sâu bọ ký sinh trên thân cây, to chừng ngón tay cái, trên lưng mọc đầy gai nhọn cứng ngắc.
Người Mao Lỗ nhốt con sâu bọ đó vào trong ống tre, khi bắn tên thì bắn cả sâu lẫn tên bay đi.
Mũi tên găm vào da thịt, con sâu liền chui tọt vào trong thịt, vừa chui vừa đẻ trứng, chỉ vài ngày công phu là bên trong vết thương đã lúc nhúc giòi bọ."
Chân mày Tào Bút giật giật, không tự chủ được mà liên tưởng đến cảnh tượng kinh tởm đó.
"Ngoài cung tiễn ra, bọn chúng còn dùng cạm bẫy."
Chu nương tử nói tiếp: "Trong núi đâu đâu cũng là những hố sâu do bọn chúng đào, cắm đầy cọc gỗ vót nhọn, bên trên phủ lá cây, sảy chân giẫm hụt một bước là mất mạng.
Còn có những dây thòng lọng làm bằng dây leo, vướng phải là bị kéo giật treo lơ lửng giữa không trung chờ người tới thu gom."
Nàng dừng lại một chút, lại nói: "Đáng sợ nhất là một loại bẫy gọi là Huyết Đằng Khanh.
Bọn chúng đào một cái hố sâu hoắm, bên dưới nuôi một loại dây leo hút máu, loại dây leo đó hễ ngửi thấy mùi máu là sống dậy, điên cuồng chui vào da thịt.
Người rơi xuống đó, chỉ trong vài nhịp thở đã bị quấn chặt thành một quả cầu máu, kéo lên thì chỉ còn trơ lại một tấm da bọc xương."
Tào Bút nghe vậy, hai mắt không khỏi mở to ra một chút.
Nghĩ bụng, khoan đã, thế này có đúng không vậy?
Sao cảm giác phong cách của thế giới này đột nhiên biến chuyển thế này?
Cây cối cao cả trăm mét, mấy chục người ôm không xuể thì có thể hiểu được, dù sao đây cũng là dị giới, đất đai màu mỡ, giống loài khác biệt và chưa từng bị ô nhiễm.
Cây phát sáng hay dùng sâu bọ làm đầu tên sống cũng đều có thể hiểu được, kiếp trước xem phim tài liệu cũng thấy nhiều loài sinh vật kỳ quái, thế nhưng cái thứ Huyết Đằng kia là cái quái gì vậy?
Sao cảm giác một thế giới vốn dĩ giống như cổ đại đàng hoàng lại bắt đầu nửa huyền huyễn nửa không thế này?
Chu nương tử vẫn luôn để ý tới nét mặt của hắn, thấy trong ánh mắt hắn thoáng qua một tia dị sắc, không phải là sự tò mò nhàn nhạt như lúc trước mà là một thứ cảm xúc sâu sắc hơn nhiều.
Trong lòng nàng khẽ động, cân nhắc một chút rồi cất lời: "Ân công dường như rất hứng thú với loài Huyết Đằng này?"
Tào Bút định thần lại, nhìn nàng: "Ừm, có một chút, trước đây chưa từng nghe qua, cảm thấy rất mới lạ."
"Nếu ân công đã có hứng thú, vậy thiếp thân xin nói nhiều hơn một chút."
"Được!"
"Nhắc đến loại Huyết Đằng này thì không thể không nhắc tới trận chiến xảy ra năm năm trước."
Nàng dừng lại, dường như đang sắp xếp lại dòng suy nghĩ trong đầu.
"Khi đó, người phụ trách trấn thủ sự vụ phương nam là Trần Vũ tướng quân, quan bái Tham tướng, Chánh tam phẩm."
Tào Bút nghe những từ ngữ quen thuộc này, không khỏi nhớ lại những ngày tháng đọc tiểu thuyết trước khi xuyên không.
Nói ra thì bản thân vẫn là đọc sách quá ít.
Bất kể là trước khi xuyên không hay hiện tại, hắn cũng chỉ biết quan lại chia thành quan văn và quan võ, chín phẩm mười tám bậc.
Cụ thể mỗi một phẩm cấp tương ứng với chức vụ gì, có quyền hạn và chức năng ra sao thì hắn hoàn toàn mù tịt.
Chỉ biết phẩm cấp càng cao thì càng ghê gớm, ví dụ như trong phim truyền hình thường hay diễn các chức Thừa tướng, Tể tướng, dưới một người trên vạn người.
"Trần tướng quân là một người rất thiện chiến."
Chu nương tử nói tiếp: "Thời trẻ ông ấy từng đánh tộc Hung Cốt ở phía bắc, lập được nhiều chiến công hiển hách. Sau khi được điều tới phương nam, ông ấy luôn muốn cho tộc Mao Lỗ một bài học thích đáng."
"Khi đó tộc Mao Lỗ quấy phá rất dữ, năm nào cũng tràn xuống núi cướp bóc, hơn chục ngôi làng giáp ranh bị cướp sạch, chết mất mấy trăm người.
Triều đình liên tục hối thúc dẹp loạn, Trần tướng quân liền thực sự ra tay."
"Năm đó, ông ấy điều động mấy vạn binh mã rầm rộ tiến vào Thương Mãng Sơn... Suốt nửa tháng đầu, không nhìn thấy bóng dáng của bất kỳ một người Mao Lỗ nào.
Rừng quá rậm, đường quá hẹp, đại bộ đội căn bản không thể hành quân nhanh được.
Đi ròng rã nửa tháng trời mới chỉ tiến sâu vào chưa đầy trăm dặm."
"Sau trăm dặm đó thì bắt đầu xảy ra chuyện.
Đêm xuống hạ trại, lính gác mất tích.
Sáng sớm thức dậy, phát hiện thiếu mất mười mấy người.
Phái người đi tìm, ở cách doanh trại không xa tìm thấy một đống xương trắng, thịt bị gọt sạch bong không còn một mẩu, bên cạnh cắm một mũi tên."
"Trần tướng quân hạ lệnh tăng cường giới nghiêm đề phòng, nhưng vô dụng.
Người Mao Lỗ căn bản không đánh trực diện, chỉ nấp trong chỗ tối bắn lén.
Ban ngày hành quân, bất thình lình một mũi tên từ trên cây phóng xuống, người ngã gục thì tên xạ thủ đã sớm trốn mất tăm.
Ban đêm đi ngủ, trong doanh trại chẳng biết từ đâu bay vào mấy mũi tên thổi, người trúng phải bị tê liệt toàn thân, mất khả năng cử động và nói năng, chưa tới sáng đã tắt thở."
"Đáng sợ nhất vẫn là những cái bẫy kia."
"Quan quân không thông thuộc địa hình đồi núi, đâu đâu cũng là hố sâu cạm bẫy.
Một cái hố sụp xuống chôn vùi mười mấy người, bên dưới cắm cọc nhọn hoắt, rơi xuống là mất mạng.
Trần tướng quân sai người đi trước dò đường, nhưng lính dò đường cũng sợ hãi, đi vài bước là không dám bước tiếp nữa."
"Vậy gặp phải Huyết Đằng Khanh vào lúc nào?"
"Hơn hai mươi ngày sau khi tiến vào trong núi."
Chu nương tử nói: "Lúc đó quan quân đã thương vong mất mấy ngàn người, sĩ khí sa sút nghiêm trọng.
Trần tướng quân hạ lệnh tăng tốc độ hành quân, muốn nhanh chóng tìm ra nơi tụ cư của người Mao Lỗ.
Kết quả là trinh sát đi dò đường phía trước phát hiện ra một khu rừng kỳ lạ."
"Kỳ lạ thế nào?"
"Cây cối ở đó mọc dày đặc bất thường, giữa các thân cây chằng chịt những dây leo buông rủ. Dây leo có màu đỏ sẫm, rủ lòng thòng từng dải từng dải một, trông tựa như ruột người.
Trinh sát không dám tiến vào trong, liền quay về bẩm báo.
Trần tướng quân phái một đội binh sĩ cầm đuốc xông lên, muốn đốt cháy mở ra một con đường."
"Lửa vừa bén vào, những sợi dây leo đó liền sống dậy.
Không phải sống theo kiểu bị bén lửa bốc cháy, mà là tự thân chúng chuyển động.
Chúng co rụt lại, lùi về phía sau để tránh né ngọn lửa.
Thế nhưng khi ngọn đuốc vừa đi qua, chúng lại từ hai bên vươn dài ra, quấn chặt lấy chân người."
Tào Bút híp mắt lại, thầm nghĩ loại Huyết Đằng này sợ rằng đã thoát ly khỏi phạm trù thực vật đơn thuần, có chút hơi hướng sinh vật lai ghép giữa động vật và thực vật.
Nếu quả thực như vậy thì nhận thức trước đây của hắn về thế giới này e rằng phải lật đổ hoàn toàn để định hình lại từ đầu.
Đây không phải là một thế giới song song tương tự thời cổ đại, mà là một thế giới chưa biết ẩn chứa nhiều điều dị thường hơn thế.
"Đội binh sĩ đó có hơn một trăm người, cuối cùng chỉ trốn thoát ra được mười mấy người.
Những người đó khi trở về toàn thân bê bết máu, da dẻ lở loét nát bấy, miệng không ngừng gào thét 'dây leo ăn thịt người', gào một hồi rồi ngã lăn ra chết."
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó Trần tướng quân sai người phóng hỏa đốt núi." Chu nương tử nói: "Dùng hỏa tiễn, dùng đuốc lửa, cứ hễ thấy cánh rừng kiểu đó là thiêu rụi.
Đốt ròng rã mấy ngày trời, thiêu rụi một khoảng đất trống rộng mấy chục dặm.
Thế nhưng người Mao Lỗ đã sớm chạy mất tăm, ngay cả một bóng người cũng không thấy."
Nàng khựng lại một chút, giọng chùng xuống:
"Đốt núi xong, Trần tướng quân lại tiếp tục tiến sâu vào trong thêm mười ngày nữa.
Lúc này quân lính đã chết hơn một vạn người, số còn lại cũng đói lả không còn sức bước đi.
Một phần lương thảo bị người Mao Lỗ cướp sạch, dân phu cũng bỏ trốn quá nửa.
Trần tướng quân không còn cách nào khác, đành phải hạ lệnh rút quân."
"Lúc rút quân càng thê thảm hơn."
Nàng nói: "Người Mao Lỗ bám sát phía sau, vừa đuổi theo vừa tàn sát suốt dọc đường.
Những ai đi không nổi hay tụt lại phía sau đều mất mạng sạch sẽ.
Đợi đến khi rút lui được về tới cửa núi, điểm lại quân số, mấy vạn đại quân chỉ còn sót lại chưa đầy một vạn người."
Tào Bút im lặng vài giây.
"Vậy những người bị bắt thì sao?"
"Bị bắt làm tù binh có hơn hai vạn người."
"Hơn hai vạn người? Nhiều người như vậy, bọn chúng xử lý thế nào?"
"Bán."
Chu nương tử nói: "Bản thân người Mao Lỗ không nuôi tù binh, bán sạch toàn bộ."
"Bán cho ai?"
"Bọn chúng không bận tâm đến bối cảnh thân phận, ai trả được giá cao là bán cho người đó!
Theo thiếp thân được biết, đối tượng giao dịch chủ yếu của bọn chúng gồm có triều đình, các đại thế gia vọng tộc, một số thương nhân to gan lớn mật, tộc Hung Cốt ở phương bắc, lưu khấu thảo khấu, sơn phỉ, những kẻ Tẩu Sa Giả ở phương tây... cùng với đám Hải Lao Khách ở phương đông."